Sắp rổi trận gió trẩy cà
Sắp rồi những trận mưa qua rửa đền
Vừa thôi có loạt sấm rền
Mẹ kêu con hãy đến bên mẹ ngồi.
Sấm này là sấm của trời
Mình không làm ác cả đời chẳng lo
Ngày mai cà rẻ như cho
Mẹ mua về muối để kho ăn dần
Mõi năm hội Gióng một lần
Nhớ sao dáng mẹ, chân trần chợ xa.
Tháng hai mấy bận qua rồi
Hoa xoan mấy độ bồi hồi tỏa hương
Cái mùi ngai ngái ương ương
Cứ như vây bủa dọc đường đợi ta.
Đã bao năm tháng đi qua
Mùi hoa xoan của quê nhà vẫn đây…
Sáng mai mắc ách trâu cầy
Long lanh ngọn cỏ bám đầy sương đêm.
Mặt người như cũng tròn thêm
Mùi hoa xoan cứ êm đềm lướt qua
Mấy mươi năm sống xa nhà
Mùi hoa xoan vẫn theo ta mỗi ngày
Hôm qua lại phải đi bầu
Mấy câu mở đầu ngấy đến mang tai
Thôi thì ai đó có tài
Cứ xung phong nhận dài dài là xong
Cần gì cân nhắc đếm đong
Buồn từ trong dạ trong lòng buồn ra
Ai ai cũng nhận là già
Việc đời việc họ việc nhà còn đây
Tề gia trị quốc đã đầy
Cần gì quét mỡ, dắt dây lằng nhằng
Lao tam khổ tứ sao bằng
Nay đền mai phủ tằng tằng dạo chơi
Chỗ nào cũng phải đi bầu
Chỗ nào cũng phải có đầu mới xong
Lớn lên vẫn chẳng thoát vòng
Người ta bầu bán vào tròng rõ lâu
Hôm qua lại phải đi bầu
Mấy câu mở đầu ngấy đến mang tai
Thôi thì ai đó có tài
Cứ xung phong nhận dài dài là xong
Cần gì cân nhắc đếm đong
Buồn từ trong dạ trong lòng buồn ra
Một lần tôi đến mời em
Giữa mùa đông đến ăn kem Bờ Hồ
Bạn chê hai kẻ điên rồ
Rét như cắt ruột thấy mồ vẫn ăn
Thế rồi chung chiếu chung chăn
Trải bao nhiêu chuyện khó khăn ở đời
Hôm nay đều đã già rồi
Chẳng còn răng để mà ngồi ăn kem
Mở trang nhật ký ra xem
Lại mời nhau đến hiệu kem Bờ Hồ
Mẹ ru ta thuở ấu thơ
Mấy mươi năm có bao giờ nghỉ đâu
Con cò, con vạc, con trâu
Hoa sen, hoa cúc, hoa ngâu, hoa đào
Bánh đa bánh đúc ngọt ngào
Cả trăm ngàn thứ mà nào thấy đâu
Chỉ là ao ước bấy lâu
Mẹ không tiền biết tìm đâu bây giờ
Đêm sâu trăng lặn, sao mờ
Mẹ ru, ru mãi, bơ phờ vì con.
Mẹ đi ba chục năm tròn
Vẫn nguyên vẹn ở trong con từng ngày
Đêm qua gió động, mây dầy
Lại nghe xa thẳm vơi đầy tiếng ru.
Ai ai cũng nhận là già
Việc đời việc họ việc nhà còn đây
Tề gia trị quốc đã đầy
Cần gì quét mỡ, dắt dây lằng nhằng
Lao tam khổ tứ sao bằng
Nay đền mai phủ tằng tằng nghỉ ngơi
Vui vào ta nói một hơi
Nói xong rồi lại rong chơi cả ngày
Ai khen thì gọi bằng thày
Ai chê cứ bảo lão này dở hơi
Tiền tài danh vị ngời ngời
Già rồi xin với cụ trời tha cho
Nợ nần dấu bé cùng to
Một mai rũ sạch nằm co mà cười
Một, hai, ba, bốn, năm, mười
Chữ nhàn hòa với chữ lười mà hay.
Em ơi thơ những ngày
thường
Cứ chân thành cứ yêu thương nối lời
Núi non sông biển đất trời
Quê hương tổ quốc ngàn đời mến yêu
Thơ như làn gió trong chiều
Nâng hồn ta với cánh diều bay cao
Cất lên khúc hát xuân trào
Cất lên muôn tiếng đồng bào mến thương
Chép từ muôn vạn dặm đường
Chép từ muôn nẻo chiến trường gian lao
Chép từ đồng lúa xôn xao
Chép từ giàn giáo tầng cao công trường
Em ơi thơ những ngày thường
Ấm lòng nhau bởi tình thương những chiều
Đã thưa những hạt mưa xuân
Những cành đào cũng hóa thân sang hè
Bâng khuâng nghe nhịp đàn ve
Thấp tho hoa phượng đỏ hoe đến rồi
Em ngồi ghế đá bồi hồi
Nhớ tình yêu đã lâu rồi của anh
Tháng năm trôi nổi mong manh
Bao nhiêu hư thực vây quanh cuộc đời
Ai kia trách đất than trời
Còn em chỉ muốn làm người của anh
Bao giờ trở lại ngày xanh
Để em gặp lại tình anh đêm nào
Mưa sao trút xuống rào rào
Má kề bên má thì thào lời yêu
(Dựa ý
từ kinh Phật)
Cũng là trả nợ cho đời
Đã là duyên kiếp chẳng vời cũng qua
Ta làm đâu phải cho ta
Ta làm trả nợ gọi là kiếp xưa
Thấp tho giữa nắng cùng mưa
Luân hồi vốn dĩ chẳng chừa ai đâu
Trái ngang muôn lẽ nhiệm mầu
Dở hay kín hở mặc dầu thế thôi
Giấu người hồ dễ buông trôi
Giấu sao cho được trời ngồi trên cao
Giấu sao nổi chính ta nào
Một ngày kia lại lặn vào đời ta.
Lại thay phông cảnh cho chèo
Thoắt thôi muôn núi ngàn đèo hiện ra
Cô đơn một góc sân nhà
Chỉ là đôi gốc tre già gầy khô
Vài ba hòn đá mấp mô
Lòa xòa bờ cỏ mặt hồ mù sương.
Vai chèo quằn quại đau thương
Lớp chèo biết mấy đoạn trường bên trong
Cảnh chèo lận đận long đong
Đời chèo diễn mãi chưa xong một đời
Sân chèo nay đổi mai dời
Rồi đây biết có ai mời phân vai.
Ta về sông Đáy quê ta
Soi mình trên mặt bao la sóng cồn
Ai yêu ai giận ai buồn
Thắng năm dằng dặc cúi luồn áo cơm
Ta về nơi ấm ổ rơm
Nghe hơi cơm mới thơm thơm mỗi mùa
Ta về nghe tiếng chuông chùa
Câu kinh thức ngộ gió lùa vườn khuya
Ta về mong những sẻ chia
Tiếng ai kêu đói bên đìa nước nông
Ta về nhìn những khoảng không
Những hồn Ất Dậu vẫn mong về nhà
Ta về dâng lễ ông bà
Không bia không mộ bãi xa bãi gần
Ta về ngắm giậu cúc tần
Gỡ tơ hồng giữa bần thần câu thơ
Ơi con sông Đáy mộng mơ
Chẳng bao giờ cạn tuổi thơ cội nguồn
Bẩy mươi xuân chẵn xuân tròn
Mong sao sông Đáy vẫn còn trong xanh
Những làng quê đẹp như tranh
Xua đi bao nỗi buồn tênh thuở nào
Đêm nghe con sóng xạc xào
Nhớ bao nhiêu tháng năm nào ở xa
Ta về sông Đáy quê ta…
Lại ra thăm đảo “Các Bà”[1]
Để tìm lần nữa đâu là “Các Ông”
Cầu tầu sóng nước mênh mông
Một trời sao sáng ngỡ sông Ngân Hà
Cát Cò trong ánh chiều tà
Để tình ai đó mặn mà cùng ai
Vẫn còn kia “Cát Gái Trai”
Cát Dừa, Đảo Khỉ nối dài Đường Danh[2]
Hùng Sơn cây cỏ biếc xanh
Pháo đài Chiến Thắng lừng danh thuở nào
Trung Trang động cũ em vào
Đợi anh từ ấy với bao nhiêu tình
Đền Hà mở hội thăng bình
Dấu chân Bác vẫn in hình nơi đây
Nắng vương trên những tầng cây
Rừng nguyên sinh vẫn mọc dầy khắp nơi
Cát Gia, Lan Hạ chơi vơi
Uốn cong bờ vịnh chào mời đón em
Dạt dào con sóng từng đêm
Thuyền trôi xuôi giữa êm đềm biển xanh
Ngày mai em lại gặp anh
Đất liền ơi…vấn nguyên xanh đợi người
Dẫu cho cuối đất cùng trời
Bước chân Ông Gióng ngàn đời còn đây
Mặc ai giăng lưới bủa vây
Đảo tiền tiêu vẫn đêm ngày đứng canh
Cát Bà tươi đẹp như tranh
Để ta yêu mãi biển xanh Cát Bà
Quá khứ năm nào, lâu đã thật lâu
Ta đã làm thơ từ khi rất bé
Những con chó, con mèo
Những cây bàng, cây khế
Chua lòe trong thơ.
Cho đến một ngày kia
Bao hoài bão mộng mơ
Tuổi thanh xuân kỳ diệu
Bao câu chữ y như khẩu hiệu
Tìm mãi chẳng thấy vần thấy điệu
Lẽ nào đây cũng là thơ.
Ta làm thơ từ lúc trẻ thơ
Bắt chước từ ca dao cò lả
Lời ngọng nghịu chẳng vẻ gì thơ cả
Cha khẽ cười, trang viết cũng cười theo
Đêm đang tan, trong gió thổi giao mùa
Nghe xao xác một trời cách biệt
Em như chiếc lá vàng mỏi mệt
Rời cành cao gõ nhẹ trước hiên nhà
Bao năm qua anh chẳng dám già
Thân trai tráng ấm nồng trong chờ đợi
Ôi thương thế một tình yêu rất vội
Lúc ta vừa mười tám, đôi mươi
Có cuộc tình nào chỉ một lần thôi
Như em đó và như anh đó
Chiếc lá rụng thoáng qua trong gió
Đêm đang tan, trong gió thổi giao mùa
Sừng sững một ngôi đền
Nhà xưa không còn nữa
Chẳng thấy ai coi sóc
Hỏi thăm càng thêm phiền
Họ đổi nhờ ban phúc
Vợ gán theo lệnh truyền
Của tiền đâu đến nỗi
Gia môn đâu có hèn
Chẳng hiểu vì sao cả
Toàn là chuyện chép thôi
Muốn tìm ra sự thực
Chỉ thấy thời gian trôi
Lấy vợ vua làm vợ
Lại đẻ ra vợ vua
Chẳng thể nào hiểu nổi
Ngài là được hay thua
Bốn phía khô cong đã mấy tuần
Chẳng còn đầu óc nghĩ về xuân
Đồng cao đất nỏ chưa gieo mạ
Ruộng thấp bùn se chửa cấy cần
Mây tạnh treo cao trôi trắng phớ
Sông khô tận đáy cát quây quần
Đôi con “trâu sắt’ nằm trơ trọi
Biết tính sao khi vụ đến gần
Cây cau trước cửa lại ra hoa
Em họ nếu còn đã tám ba
Xử thế thân tình trên giống dưới
Thành tâm gần gận cũng như xa
Mùi hương ngào ngạt càng nhung nhớ
Hình dáng thanh tao mãi thiết tha
Thấy của thấy người xưa bảo thế
Cảnh này đâu phải chỉ riêng ta
Bé lớp hai rồi bạn biết không
Cặp xanh sách tím vẽ hoa hồng
Mỗi lần cô chấm cho mười điểm
Bé lại mang về khoe với ông
“Cái cò là cái cò con”
Học bài chưa hết bé còn học thêm
Mai ngày lên đến lớp trên
Bé thành trò giỏi vượt lên hàng đầu
Biêp tập bây giờ cũng sáu năm
Chữa thơ hết đứng chuyển sang nằm
Đọc vài trăm lượt hoa con mắt
Gõ mấy mươi lần mũi nổi tăm
Biên
tập ta làm cũng đã lâu
Vẫn sai
vẫn đúng lắm âu sầu
Chữ này
bỏ sót quên đôi dấu
Bài ấy
in nhầm thiếu một câu
Bức xúc
vài ông từng mắt liếc
Bần
thần mấy cụ cũng mày chau
Thôi
thì cũng phải lời xin lỗi
Ai biết
từng đêm mắt trũng sâu
Biên tập bao năm tóc đổi mầu
Gian nan vất vả lắm cơ cầu
Chữ hoa chữ tắt bao điều ngán
Dòng đứng dòng xiên lắm sự sầu
Soát lỗi từng đêm nhòe nhoẹt mắt
Vẽ bìa mỗi sáng chói chang đầu
Giờ đây cũng muốn ai thay thế
Dành chút thời gian gặp bạn bầu
Bé là bé tí bé teo
Bé bò lên bụng bé trèo lên lưng
Bước chân bé vẫn ngập ngừng
Bất ngờ bé ngã vào lưng chú mèo
Mèo trêu bé quát “trèo trèo”
Coi chừng bé lộn tùng phèo rất đau
Bé mong bé lớn rõ mau
Để đi cùng mẹ trèo cau têm trầu
Chiếc xe của bé đây rồi
Mẹ mua tặng bé từ hồi đầu năm
Mỗi ngày bé học thật chăm
Mai ngày bé lái xe thăm ông bà
Xe ơi chớ có ngầy ngà
Làm cho cha mẹ ông bà buồn lo
Bao giờ bé lớn bé to
Bé làm tài xế chở cho cả nhà.
Hôm qua về với ông bà
Ngắm nhìn quang cảnh quê nhà đẹp sao
Khắp nơi đỏ thắm hoa đào
Bạn bè mang tặng hoa vào tận tay
Mùa hè sắp đến rồi đây
Bé mong vui hết những ngày tuổi thơ
Với bao nhiêu những ước mơ
Mai rồi trở lại trường xưa học hành
Mong sao lúc cháu trưởng thành
Làm người tốt của gia đình xóm thôn
Mai đây bé sẽ lớn khôn
Ông bà cha mẹ vui hơn mỗi ngày
Nhà em ở cạnh nhà anh
Tuổi thơ tôi cứ quẩn quanh đợi chờ
Anh đi bộ đội bao giờ
Làm tôi sưng đỏ hai bờ mi cong
Một ngày tôi cũng vào trong
Thành người chiến sĩ xung phong đắp đường
Hỏi thăm khắp hết chiến trường
Vẫn không tìm thấy người thương của mình
Bỗng đâu tin đến thình lình
Anh ra Đường Chín hy sinh mất rồi
Tưởng đâu sập cả bầu trời
Tưởng đâu tan hết cuộc đời thanh xuân
Thế rồi em được ra quân
Đứng bên mé cổng bao lần lặng im
Anh cười như cứa vào tim
Chào cô gái bé: con chim sẻ đồng
Sao không thấy má em hồng
Vài câu trêu ghẹo lòng vòng rồi ra
Giờ đây còn mỗi mẹ già
Vẫn trêu em nhận em là con dâu
Mười năm lâu đã thật lâu
Tự nhiên như gió từ đâu anh về
Bước chân sao thấy nặng nề
Cánh tay quân phục giắt về một bên
Chỉ còn đôi mắt thân quen
Nét tinh nghịch vẫn còn nguyên thuở nào
Đỡ anh từng bước đi vào
Ôi cô bé của năm nao …. vẫn còn
Đến với đế đô xứ Việt Thường
Kiếm tìm dấu tích của quê hương
Kinh kỳ Ngàn Hống trăng còn dãi
Cung điện Thần Long nắng vẫn hường
Gốc gác trải dài từng dốc núi
Giống dòng tụ hội mỗi cung đường
Mấy ngàn thập kỷ trong trầm tích
Mong muốn sao cho sớm tỏ tường
Năm tháng xa rồi ôi tuổi thơ
Bẩy mươi nhìn lại khó phai mờ
Câu thơ lý tưởng còn chờ đợi
Khúc hát tình yêu vẫn ước mơ
Mấy kẻ trọn niềm nơi nghiệt ngã
Bao người toàn vẹn chốn chơ vơ
Và rồi tất cả không quay lại
Dong thuyền du lịch khắp Tràng An
Sông núi kề nhau nắng ngập tràn
Hòm Sách chất chồng cao tít tắp
Sào Khê dằng dặc chảy miên man
Tranh bùa trấn yểm đang mờ nét
Chén bát thề nguyền đã nát tan
Lịch sử ngổn ngang khôn kể xiết
Nào ai vẫn chép chuyện giang san
Kế
hoạch chuyên canh phổ biến rồi
Dồn
điền đổi thửa nữa mà thôi
Bờ vùng
rải nhựa xe chuyên chở
Mương
máng đổ xi nước nhẹ trôi
Kiến
thiết nông thôn vừa mới họp
Dựng
xây làng xóm đã như sôi
Quê
hương của mẹ vui phơi phới
Mong
đón anh về để kết đôi
Anh đã viết như ngày nào đã viết
Để vì em và cũng để vì anh
Đời từng trải với nhiều chua chát
Những câu từ chợt cũng mong manh.
Đã lâu rồi em có nhớ về anh
Đêm đông lạnh khói lò lên trắng xóa
Anh tha thiết má kề bên má
Cái hôn đầu em trao rõ là nhanh.
Có niềm vui nào sau cuộc chiến tranh
Người lính trở về quê hương yêu dấu
Quên mất mát, hy sinh xương máu
Nhờ một tình em bên mái nhà gianh.
Bốn chục năm rồi em có nhớ về anh
Buồn day dứt, chia ly năm ấy
Chỉ gặp được nhau từ trên trang giấy
Với đau buồn đôi mắt lệ vòng quanh.
Đêm nay đây em có nhớ về anh
Câu thơ viết thấm đầy chua chát
Ôi đôi mắt cứ như còn khao khát
Bao câu từ bay vút tận trời xanh.
Xin chớ quẩn quanh với mộng mơ
Gió mây xưa cũ tự bao giờ
Chắp vần chắp điệu tầm câu chữ
Chọn ý chọn câu kể tóc tơ
Đất nước vươn lên đang vẫn đợi
Non sông đổi mới vẫn đang chờ
Đi sâu hơn nữa vào làng xóm
Để lại cho đời những tứ thơ
Xóm núi năm nay có máy cày
Chỉ vài ba bữa đã xong ngay
Đất nâu xới lật vừa khô nỏ
Nước ngọt bơm lên đã chứa đầy
Đường xá nội đồng vừa mới sửa
Máng mương thủy lợi đã đang xây
Nghề nông ai đó vừa khen ngợi
Hạnh phúc bây giờ đã thấy đây
GIAO THỪA 2016
Chào đón giao thừa dạo khúc xuân
Nước non sông núi đẹp vô ngần
Cà Mau tha thiết câu hoài cổ
Lũng Cú rộn ràng tiếng sáo ngân
Đại hội mười hai vừa mới mở
Hội đồng mười bốn cũng đang gần
Viêt Nam đổi mới vươn cao mãi
Nâng bút đề thơ thảo mấy vần
Mới đó hôm nào đã lại xuân
Vui tay cầm bút thảo dăm vần
Tới vùng Kinh Bắc mừng tri kỷ
Đến xứ Hải Đông tặng cố nhân
Cậy tiếng hát chèo trao lá thắm
Nhờ câu quan họ kết tình thân
Mong sao năm mới thêm gần gận
Ta đến thăm mình dẻo bước chân
Cứ mỗi sang năm lại một lần
Mua đào sắm quất để chơi xuân
Nhà giầu rước chậu nuôi cây cảnh
Tớ kiết treo tranh dệt tứ vần
Hoa quả từ lâu phun kích thích
Giấy tờ mới vẽ để phơi trần
Trong veo tình ý không tà bậy
Tết đến dăm hôm cũng nguội dần
Đêm đêm ngồi ngắm trời cao
Sông Ngân chẳng biết khi nào xoay ngang
Bao giờ cho đến mùa vàng
Mùi rơm thơm cả đường làng cũng thơm
Ngày nào thiếu gạo thiếu cơm
Các con đông quá mẹ đơm chẳng đầy
Mong sao những tháng những ngày
Không còn cái đói lắt lay cả làng
Khắp nơi vàng những mùa vàng
Sông Ngân Hà lại xoay ngang giữa trời
Công cán bao năm đã vẹn rồi
Cần gì tính toán nữa hay thôi
Sớm chờ mai cảnh đang ra lộc
Chiều đợi chim khuyên đến kiếm mồi
Cánh trẻ kháo nhau tình cũng khá
Lớp già truyền tụng lý không tồi
Chỉ mong bè bạn năng lui tới
Uống rượu làm thơ giữa đỉnh đồi
(Viết
nhân nghỉ công tác NCT 2015)
Báo cáo công văn viết đủ rồi
Bàn giao vài bữa nữa là thôi
Sớm ra chè chát dăm ba chén
Tối đến vang chua sáu bẩy bôi
Chữ mượn của trời đen tựa mực
Giấy xin của đất trắng như vôi
Tuổi cao sức yếu không kham nổi
Chớ có quanh co giữ ghế ngồi
(Nương
vần thơ Trần Phao 2016)
Khách khứa thân tình cũng ít thôi
Lẽ đâu tiếp bạn nước đun sôi
Hỏi chè mới cắm chưa ra lá
Tìm vối vừa ươm chửa có chồi
Đã thế hạ về mưa úng ngập
Lại còn thu đến tuyết hay rơi
May sao gõ cửa ông hàng xóm
Có lá mùng năm tốt quá rồi
Đã thế đông về sương muối ủ
Lại còn hạ đến nước mưa trôi
Nhớ đến quê hương cháy cả lòng
Một đời từng trải mấy long đong
Ngày thu bạc dát tầng mây trắng
Đêm hạ vàng rây đáy nước trong
Cá biển ngại ngần luồng nước
nhạt
Chim trời ngao ngán đám mây
cong
Nào ai thấu hiểu cho tình cảnh
Nhớ đến quê hương cháy cả lòng
Mặt đất khô cong mấy tháng rồi
Trời cao nắng chán mới đành thôi
Thóc tươi chửa ủ đà lên mậm
Giống tốt chưa gieo đã nảy chồi
Có lẽ cấy trồng rồi cũng khá
Xem ra gặt hái hẳn không tồi
Làm nông giờ giống như đi hội
Cơm tám quanh năm trắng cả nồi
Năm tháng đi qua tựa vở tuồng
Đời toàn hoa lá với chim muông
Trăm câu rao giảng toàn nghe nhảm
Ngàn chữ phô bày dặt nói suông
Quân tử thẳng ngay càng phải giữ
Tiểu nhân tráo trở cố mà buông
Bao điều thức ngộ mong chia sẻ
Năm tháng đi qua tựa vở tuồng
Trời cứ khô cong đã mấy tuần
Cả làng ai cũng thấy phân vân
Đồng cao đất nỏ chưa gieo mạ
Ruộng thấp bùn se chửa cấy cần
Mây tạnh treo cao trôi trắng phớ
Sương tan rụng xuống bốc hơi dần
Trẻ già chép miệng lo ngay ngáy
Biết tính sao khi vụ đến gần
Mấy chục năm nay mới trở về
Chẳng sao quên nổi mối tình quê
Nôn nao trăng dãi câu hò hẹn
Rạo rực mây che chuyện ước thề
Gió thoảng ngất ngây trên bến cát
Hương bay man mác dưới triền đê
Bông đâu gặp lại người xưa cũ
Vẫn cứ bâng khuâng lúc cận kề
Tốt xấu hay không cũng tại mình
Xá gì thiên hạ trọng hay khinh
Cả vò tỉnh để rằng đây tớ
Nửa chén say như chẳng có mình
Đã lúc ngậm tăm bên cửa chợ
Đôi khi hào sảng dưới sân đình
Mới hay say tỉnh đâu vì rượu
Dẫu chẳng ai tin vẫn tự tình
NHÌN
LẠI KỶ VẬT XƯA
Mấy năm vượt núi lại trèo non
Kỷ vật năm xưa vẫn hãy còn
Mũ cối dùng lâu màu đã nhạt
Giầy da mới phát đế hơi mòn
Áo quần cũ kỹ nhưng chưa rách
Tăng võng lâu năm cũng chửa giòn
Vật dụng một thời vừa ngắm lại
Gợi bao nhung nhớ thuở trăng tròn
HỀ SANG
Lại thấy hè sang khí nóng dần
Vầng dương ánh ỏi khó chia phân
Đầu kia nắng nực khô da thịt
Cuối ấy hàn băng cứng cốt gân
Họ bảo trời giờ chừng đã đổi
Dại khôn hồ dễ kẻ đong cân
Thôi thì mặc kệ cho thu đến
Ta gắng quên đi đợi đến xuân
TRỞ LẠI NGHỆ AN
Trở
lại Nghệ An buổi sớm nay
Bạn
bè thân thiết nắm bàn tay
Bài
ca muối mặn như càng mặn
Câu
hát gừng cay thấy vẫn cay
Sóng
nước sông Lam mê mải vỗ
Làn
mây núi Quyết phất phơ bay
Câu
thơ Đường luật vui chào đón
Chưa
viết mà sao đã đắm say
Mười hai tầng tháp vút lên cao
Của cải nơi đâu đã góp vào
Mới hay đời thịnh cầu là được
Thiên hạ leo lên đứng thở phào
Tam thế người xưa đã xếp rồi
Gỗ đồng cũng chỉ thế mà thôi
Chùa đây mỗi vị gần trăm tấn
Bề bậc xưa nay cứ thế ngồi
Chiếc mũ tai bèo vẫn cứ treo
Ngày xưa trang phục lính hơi nghèo
Tây Nguyên sáu tháng mưa dòng dã
Muôn giọt vui buồn khô ướt theo
Mới sớm ngày ra đã nóng rồi
Mình trần vẫn ướt đẫm mồ hôi
Cắm sào đợi khách trưa tròn bóng
Ai có sang đò kêu giúp tôi
Chiếc áo Liên Xô đã chật rồi
Bây giờ cũng chỉ để treo thôi
Mùa đông Ke met[3]
đang còn lạnh
Chỉ mỗi mình ta được ấm thôi
Đã nghỉ mà sao cứ giở cờ
Đêm hôm chuông réo gọi xem giờ
Làm gì còn có ai mời họp
Tắt hộ đi cho kẻ khác nhờ
Thu đến heo về gió lạnh qua
Viết thư định để gửi thăm nhà
Bao nhiêu xúc cảm ghi không xuể
Đã dán xong rồi lại bóc ra
Chiếc mủng con con lượn giữa dòng
Nào ai đùa cợt dứt dây song
Không chèo không lái không ai quản
Chúng bảo tha hồ lượn với rong
Nằm võng chờ nghe lệnh xuất binh
Bao nhiêu hoa sáng vẽ lên mình
Giữa nơi trận mạc đầy nguy hiểm
Vẫn thấy trăng khuya đến gạ tình
Xứ Nghệ bao năm vẫn nặng tình
Một thời chiến trận đã qua Vinh
Trên trời Hồng Lĩnh trăng soi bóng
Dưới đất Lam Giang sóng chuyển mình
Ta
đi muôn bậc lên cao
Dáng
ai thanh tú khuất vào trong mây
Gió
đưa văng vẳng đâu đây
Tiếng
chuông đền mẫu thắp đầy khói mơ
Chập
chùng sao giữa hoang sơ
Núi
non trải rộng vàng tơ nắng chiều.
Mắt
ai thăm thẳm bao điều
Để
cho ai phải đánh liều làm quen
Ngập
ngừng tay nắm tay em
Làn
môi thoang thoảng hơi men rượu nồng.
Rừng
xanh ai cấy, ai trồng
Bao
la Tam Đảo ấm nồng hương quê
Chỉ
mong đón được em về
Trái
tim yêu mãi cận kề cùng nhau.
Tìm mãi hôm nay mới thấy vần
Cành đào nở đỏ bên bờ giếng
Chậu cúc ươm vàng cuối góc sân
Câu đối hai bên
treo chửa thẳng
Bất chợt oang
oang cất giọng ngân
Bến đá mỏi mòn
người ngóng đợi
Bờ sông khắc
khoải kẻ mong chờ
Cứ nghĩ người đau
cũng giống ta
Lao đao đầu váng
không tan nổi
Hương cứu dò kinh
vừa lướt tới
Đũa châm chỉ
huyệt mới đưa qua
Người bệnh vui
cười miệng nở hoa
Tính độc chỉ toàn
lời xúc xiểm
Tâm tà dặt những
sự huênh hoang
Mỗi câu khóe cạnh
hòng bôi bẩn
Thiên hạ xem ra
cũng chẳng màng
Giật mình tỉnh
giấc nhớ quê xa
Chùa Tháp mấy chờ
chưa ghé đến
Mộng mơ trọn vẹn vòng danh lợi
Quên hết sau lưng lời trọng thị
Thấp tho tia nắng
cuối hàng cây
Đọt lá cuối cùng
găm xuống đất
Câu thơ viết mãi
không đòi kết
(Họa thơ Trần Thị Yên)
Cũng đã hiên
ngang một khoảng trời
Gặp khi mạt
vận lẽ thường thôi
Duyên may cũng
thể may từng lúc
Phận hẩm xem
ra hẩm một thời
Từ Hải oán hờn
trong chết đứng
Thúy Kiều chán
nản thả buông trôi
Chuyện đời lên
xuống luôn xoay trở
Muôn sự đa
đoan chẳng đáng cười
HUYỀN
THIÊN CỔ ĐỘNG
Đến cửa
Huyền Thiên nắng đã nhòa
Khói trầm ngào ngạt tỏa bay xa
Nền xưa nắng đốt phơi son đỏ
Đường mới mưa chan nổi đá già
Ngọc Đế mở đường nơi Cảnh Giới
Phật Hoàng dẫn lối chốn Ta Bà
Câu kinh nhật tụng còn vang
vọng
Ngàn ánh sao bay trắng Nguyệt
Hà.
(Tướng quân Trần Khánh Dư)
Tiểu mãn đang về trắng cả sông
Nhạn Loan Cổ Độ rộng mênh mông
Xà lan ngược nước chờ lên bắc
Bè vó xuôi dòng đợi xuống đông
Nắng muộn vẫn vương trên bãi
sậy
Sương chiều đã phủ mé đồi thông
Thuyền ai rẽ sóng vừa đi khuất
Để khách trên bờ dõi mắt trông
(Lưỡng quốc trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi)
Nhà trạng phong quang tọa giữa
làng
Quanh năm suốt tháng ngát mùi
nhang
“Liên hoa ngọc tỉnh” dâng hoàng
đế
“Xạ lạc kim ô” thuyết ngoại
bang
Khí sắc trời sinh hình cổ quái
Tài hoa đất dưỡng thế hiên
ngang
Vang lừng lưỡng quốc trang anh
kiệt
Di tượng linh thiêng tỏa ánh
vàng
Vài
đống gạch non xếp chẳng đầy
Thành
Phao còn lại bấy nhiêu đây
Minh Hồ
mấy bận tan bờ bãi
Lê Mạc
từng phen nát cỏ cây
Sườn
núi quanh co làn khói phủ
Triền
sông mờ mịt đám sương dầy
Cánh
đồng làng Ngọc đang vào vụ
Rộn rã
âm vang tiếng máy cầy
Ông táo nhà ai
cũng thế thôi
Lâu nay vẫn
chỉ để kê nồi
Hóa thân bấu
víu nơi than lửa
Đổi kiếp rã
rời chốn nắng nôi
Phú quý nhà
này nhân đức khá
Đắng cay bếp
nọ thế gia tồi
Nơi nào cũng
muốn tâu điều tốt
Yến tiệc kim
ngân đấm miệng rồi
Bác mẹ sinh
thành cũng tự tre
Thu đông tiếp
nối tới xuân hè
Cỗ to cỗ bé
đều không ngán
Tiệc lớn tiệc
con cũng chẳng e
Thứ ngọt thứ
ngon môi đỏ rực
Của cay của
đắng mắt xanh le
Mỗi ngày ba
bữa y như đếm
Tắm rửa xong
rồi lại mới te
(Họa thơ Nguyễn Thị Vin)
Đón tết muôn
nơi rộn khúc ca
Quê hương ấm
áp nắng chan hòa
Xóm làng đã
thấy tươi màu áo
Phố xá giờ đây
thắm sắc hoa
Mới đó đồng
bào đang gặp lũ
Ngày nào chiến
sĩ đã đi xa
Bao mùa xuân
mới qua rồi tới
Từ bấy chưa ai
trở lại nhà
(Họa thơ Nguyễn Xuân Ngọc)
Heo may khẽ động lũy tre ngà
Lại nhớ hình ai dáng thướt tha
Ánh mắt dịu dàng bên cửa sổ
Bờ vai mềm mại trước sân nhà
Bồi hồi mỗi sáng hồn thi sĩ
Rạo rực hằng đêm bóng tố nga
Xa cách bao lâu giờ gặp lại
Vầng trăng từ ấy vẫn chưa già
(Hoạ thơ Xuân Ngọc)
Trăng thu soi tỏ đám mây ngà
Rặng liễu ven hồ đứng thướt tha
Hương cốm thơm lừng bên cửa sổ
Đèn lồng đỏ rực trước sân nhà
Bầu trời lấp lánh ngàn sao sáng
Mặt đất chan hòa bóng tố nga
Chén cúc thơm nồng vừa uống cạn
Thi nhân chợt nảy khúc thơ già
(Chiều 25/9/2013)
Cái gái đi xe mắt tớn lên
Chẳng nhìn nẻo dưới ngó đằng
trên
Cướp đường lao dốc đâm vào mạn
Mất lối lăn kềnh ngã xuống bên
Xe đổ yếm phanh toang toác cả
Kính rơi đầu cẳng ẩm ê rên
Cắt ba mươi lớp không thương
tích
May mắn phen này thật khó quên
Gió chiều xào xạc cuối ngàn lau
Bờ bãi bên sông biếc một màu
Tầu kéo đầy than trôi ngược
nước
Xe ben chở gạch vút qua cầu
Đầu làng vàng rực bao la bắp
Cuối xóm xanh om bát ngát rau
Tiếng hát nơi đâu vừa vọng tới
Gia Bình lưu luyến mãi trong
nhau
(Viết nhân gặp Ngô Kim Dung)
Số phận xem ra cũng tại trời
Để tình trang lứa cách đôi nơi
Cái khi gần gận khôn chia sẻ
Đến lúc xa xăm khó tỏ lời
Tiếc ngọc yên nằm trên đỉnh núi
Đau vàng còn ẩn dưới chân đồi
Mấy lần gắng vượt qua hoàn cảnh
Nghĩa cũ duyên xưa vẫn đứt rời
HỘI THẢO THÀNH NAM
(Nhân dự hội thảo Tú Xương)
Trở về hội thảo ở Thành Nam
Sáu chục nhà thơ góp mạn đàm
Vần điệu rạch ròi lời oán hận
Câu từ rành rẽ tiếng kêu than
Vạch vôi chỉ mặt quân tàn ác
Đánh dấu gọi tên lũ dã man
Khéo chắp thi ca vào sử sách
Tú Xương còn mãi với thời gian
(Thăm
Dược Lĩnh Cổ Viên)
Núi thuốc vươn cao tới tận trời
Chiều xuân se lạnh khói chơi vơi
Vườn sâm lả lướt như chào hỏi
Ruộng cứu xôn xao tựa đón mời
Thuyền tán dao cầu đang vẫn đó
Nhà thang lò luyện chửa di dời
Trần triều sự tích còn in dấu
Lịch sử lưu danh đến vạn đời
(Xuân
Đinh Dậu năm 2017)
Đón tết muôn nơi rộn khúc ca
Quê hương ấm áp nắng chan hòa
Xóm làng tấp nập tươi cây trái
Phường phố rộn ràng thắm nụ hoa
Quá khứ say sưa xây mộng đẹp
Tương lại rạo rực giấc mơ xa
Nước non đổi mới vui như hội
Hạnh phúc chia cho khắp mọi nhà
(Mượn ý
thơ Đỗ Đình Tuân)
Thấy cụ vui thơ cũng góp phần
Nối dài thêm nữa tí tình thân
Phố Bèo dường đã từng sôi bụng
Làng Hóp hình như chửa mỏi chân
Réo rắt sáo đàn bàn lẽ đạo
Ầm ào hát xướng luận tri ân
Thơ văn cần mẫn như đãi sạn
Khách xá đông vui thật tuyệt trần
Thêm một lần tôi
gặp lại dòng sông
Câu hát yêu
thương, câu hát bộn bề
Làm tức tưởi bao
lòng người xa xứ
Bao câu dặm nối nhau
từ quá khứ
Cứ dịu dàng tuôn
chảy với dòng sông.
Đã bao lần trên
sóng mênh mông
Tim yêu dấu đã
cồn lên biết mấy
Tôi đã nghe bao
tiếng ngọt ngào
Chỉ câu hát em,
ru vào đời thực
Để thêm nữa bao
yêu thương hết mực
Ơi dòng sông,
dòng sông cứ trôi
Lòng người mãi
chẳng dời chẳng đổi
Như em đó, bao
câu ca nóng hổi
Một tình yêu da
diết gửi cho quê
Đêm tan rồi…câu
hát mãi say mê.
Làm gì
có miếu đền
Nhà xưa
không còn nữa
Đôi
trang ghi sự tích
Hỏi
thăm càng thêm phiền
Họ đổi
nhờ ban phúc
Vợ gán
theo lệnh truyền
Của
tiền đâu đến nỗi
Gia môn
đâu có hèn
Chẳng
hiểu vì sao cả
Toàn là
chuyện chép thôi
Muốn
tìm ra sự thực
Chỉ
thấy thời gian trôi
Lấy vợ
vua làm vợ
Lại đẻ
ra vợ vua
Chẳng
thể nào hiểu nổi
Ngài là
được hay thua
Tôi gửi em về với mẹ em
Tóc thưa, răng rụng, mắt kèm
nhem
Chẳng cần bao gói, hay chằng
buộc
Chẳng có bì bao, chẳng có tem.
Tôi gửi em về với mẹ em
Lưng còng, chân trẹo, dáng hom
hem
Không tiền, không bạc, không
khăn áo
Lời nói thì khem, giấy cũng
khem.
Tôi gửi em về với mẹ em
Tiễn đưa lạnh giá tựa như kem
Chỉ cho vừa đủ ba ngày chẵn
Đã nhớ chưa nào… nhắc lại xem
(!)
Làng mình lại dồn điền đổi thửa
Bao lần chia bao lần hợp lại
rồi
Nghiêng bờ máng nước vừa mới mở
Róc rách trời trưa chân lúa bời
bời
Sao thương thế người quê, kẻ
chợ
Giọt mồ hôi tưới đẫm bao mùa
Vẫn như thấy mình còn mắc nợ
Đất màu tươi như vẫn đang chờ
Làng mình lại dồn điền đổi thửa
Đợi lúa màu hàng hóa đi xa
Những toan tính làm ăn còn đó
Cứ vui buồn gợi mãi trong ta
Thơ câm không có chữ
Thơ câm chẳng có lời
Người ngoài sao hiểu được
Tình thơ cao ngất trời
Thơ câm không ai thấy
Chỉ có trong lòng người
Nghĩ ra rồi lại nghĩ
Vẫn đầy những khóc cười
Thơ câm là thế đó
Còn biết nói gì hơn
Ý tình thường méo mó
Lúc tim người cô đơn
Thơ câm ai cũng có
Luôn tồn tại trong đời
Thoắt thôi tan lại hiện
Làm say bao kiếp người
Thơ câm và thơ câm
Nối đời này đời khác
Chiều nay ta sáng tác
Cho loài người ca ngâm…
Thơ đọc chẳng ai nghe
Thế là thành thơ điếc
Em chẳng bao giờ tiếc
Khi anh bảo “dịch vào”
Thơ điếc hay em điếc
Em bảo “không có hào”
Chỉ còn xu be bé
Hỏi anh xem thế nào (?)
Đọc xong bài thơ điếc
Thế là anh điếc ngay
Em gọi bỏng cả cổ
Anh vẫn nằm yên say
Thơ điếc chẳng thèm nghe
Chỉ nhìn mồm để hiểu
Anh ghé môi đòi hôn
Mỗi người nghĩ một kiểu
Thơ điếc và thơ điếc
Ai đọc cho mà nghe
Thơ điếc giờ mới viết (biết)
Đọc xong “ngẩn tò te”
Ta bảo là thơ ngọng
Bởi mới vừa tập tọng
Câu thật chẳng ra câu
Giọng cũng không ra giọng
Thơ ngọng của người ngọng
Chỉ riêng người ngọng thôi
Chớ nói lời khinh trọng
Xóa nhòa như quét vôi
Thơ ngọng đọc không trôi
Đâu rõ câu rõ chữ
Nửa chép bằng ngôn ngữ
Nửa làm hiệu bằng tay
Nửa tỏ bầy bằng mắt
Dẫu cho lời chân thật
Hiểu được quả là gay
Ta yêu người nhiều quá
Nên thơ thấm vào thơ
Dẫu thơ kia có ngọng
Vẫn biết người đang mơ
Ai bảo rằng thơ ngọng
Chẳng phải là tình thơ
Bởi bao điều lay động
Ở trong lòng mình cơ
Ta viết bài thơ ngọng
Để thơ vui với ta
Ai đó đừng lấy cớ
Cho lòng người xót xa
Nắng suốt cả hè em biết không
Đầm sen năm ấy vẫn đơm bông
Anh về tìm lại con thuyền cũ
Sen vẫn nở hoa trong gió đông.
Em vẫn cứ như hoa đêm ấy
Tỏa hương ngào ngạt cả đầm sen
Hình như em cất từ lâu lắm
Hương cũ ngày xưa anh đã quen
Sen cứ đan dầy mãi vậy sao
Chẳng ai ra đón với ra chào
Em không yêu nữa không về nữa
Anh vẫn đau buồn trong ước ao
Thôi nhé từ đây anh phải quên
Hoa sen thơ dại thắp tình lên
Hoa sen hờn giận chia đôi lứa
Đâu biết ngày sau hoa rẽ duyên
(Viết
khi về Hội thảo: Tú Xương
với thơ
Đường luật Việt Nam)
Quê hương mình, chỉ của mình thôi
Dù xấu đẹp cũng có đầy kỷ niệm
Yêu mến, nhớ nhung, bao nhiêu câu chuyện
Cứ nối dài chắp cánh cho thơ…
Ta thương ta từng trải những bơ vơ
Bụng đói lả, không còn muốn bước
Nắm cơm nhỏ, ấy là mơ ước
Ai cho ta trong lúc khó khăn…
Đã có bao lần ta tự ăn năn
Nhớ và nhớ chỉ là cửa miệng
Tự thêu dệt ra bao câu chuyện
Để mà thơ, mà thơ…
Ôi quê hương, ta vẫn từng mơ
Trong máu thịt chất đầy mộng tưởng
Chỉ chua chát ngấm ngầm thụ hưởng:
Bao mồ hôi xương máu cha ông.
Sáng nay đây trời đất mênh mông
Hội thảo cho ta về đất tổ
Ta bất chợt hóa thành trẻ nhỏ
Tung tăng trong buổi tựu trường
Một chút ước ao rất đỗi bình thường
Một lần nói trên lễ đài: cáo lỗi
Một lần đã cả gan quá đỗi
Dám tự mình kể hết mọi tâm tư…
(Đình
Cổ Loa hè 2004)
Xa gần sáu chục năm rồi
Trường xưa bao lớp đã ngồi nơi đây
Sân đình thu nắng hao gầy
Vẫn nghe văng vẳng tiếng thầy, tiếng cô
Ghế bàn nghiêng ngửa lô xô
Bạn bè đùa nghịch hét khô cả mồm…
Thoáng qua trong ngọn gió nồm
Mắt ai hoen lệ cái hôm rời trường
Người đi công tác trên mường
Người đi chiến đấu chiến trường nơi xa
Người vào nhà máy thay ca
Người về phường phố cờ hoa vui vầy
Người về đồng ruộng cấy cầy
Người thành cán bộ đêm ngày ở quê
Hôm nay tất cả đã về
Để ta ngồi tựa bên hè làm thơ
Nhớ về lớp học ngày xưa
(Kemerovo 2/9/1982)
Một chai rượu đế Bình Tây
Chia cho mấy chục chén đầy chén
vơi
Cách xa một nửa khoảng trời
Nhớ về quốc khánh ở nơi quê
nhà.
(Iscôi 2/10/1982)
Sớm nay tuyết đã rơi rồi
Iscôi trắng cả đất trời mênh
mông
Quê nhà ta có lạnh không?
Mạ chiêm giữa giá, trời đông
xót lòng
(Hội
chùa Sùng Nghiêm năm 1998)
Bến Giác hình như chỉ để mơ
Nào ai đã gặp được bao giờ
Có không, không có nào ai biết
Nên nỗi trần gian vẫn cứ chờ.
Thiên tước trời ban khéo tự
nhiên
Kẻ nhiều người ít lẽ u huyền
Trăm năm chỉ một lần dương giới
Sao cứ băn
khoăn với lụy phiền
(Cổ Loa
1964)
Hạ đến đây rồi em nhớ không
Mưa như đổ nước kín trên đồng
Áo anh chẳng thể che em nổi
Hạ đến đây rồi em nhớ không
(Cổ Loa
1964)
Xóm mít năm nay chín rất nhiều
Múi thơm như thể má em yêu
Mẹ cười “mặc cả sao cho phải”
Nhà mẹ “khem người” chỉ bấy nhiêu.
(Cầu
bắc qua sông Hoàng Long)
Cầu gạch năm xưa đã sửa rồi
Hoàng Giang còn lại thế này thôi
Mắt rồng vàng chóe tên đồng cũ
Mặt nước in hình mây trắng trôi
(Vọng
gác bao quanh thành Ốc)
Tứ trấn vọng lâu không gác nữa
Lầu xây ai dựng khói hương đưa
Bao người lính chiến tay vung giáo
Lấp loáng bên thành trong nắng trưa
(Bia
ghi sự tích và công đức tại đền Cổ Loa)
Nhà bia lặng lẽ đứng trong trưa
Bao chuyện buồn vui thoảng gió đưa
Tích cũ nổi chìm trong thớ đá
Thực hư ẩn hiện nét chua xưa
(2012)
Những ngày đông chí đã xa
Rét như cắt thịt cắt da giữa trời
Mẹ ta quần xắn ngang đùi
Cắm từng dảnh mạ lui cui giữa đầm
Bàn chân lạnh giá tím bầm
Cánh đồng hợp tác mưa dầm dề mưa.
(Năm 2015)
Một mùa sen mới trổ hoa
Phố phường Hà Nội trong ta trắng ngần
Hồ Tây chiều đã ấm dần
Miên man phố cũ bước chân sang hè
Em tìm hoa ướp hương chè
Nhớ năm nào cũng tiếng ve đầy trời
Chia tay giữa phố đông người
Anh vào mặt trận để rồi mãi xa
Bốn mươi năm đã trôi qua
Anh về phố cũ tìm hoa tìm người
Chỉ còn hoa nở đầy trời
Bâng khuâng đi giữa bao lời yêu xưa.
Ngập chìm trong ánh hoàng hôn
Kỷ niệm xưa cứ bồn chồn trong
tim
Mấy mươi năm cứ đi tìm
Quê hương ơi mãi đắm chìm nơi
xa
Hãy cho ta một mái nhà
Dẫu tranh tre cũng nhạt nhòa
vàng tơ
Hãy cho ta một tuổi thơ
Những trưa ngóng mẹ mà mơ đợi
quà
Cho ta một gốc đa già
Một bờ giếng đất để mà thương
yêu
Hãy cho ta những buổi chiều
Nghe vi vu tiếng sáo diều của
cha
Ngày xưa mình ở ngoại thành
Có chân trong đám học hành được
khen
Một lần ra phố làm quen
Mấy tay bảo “tẩm” í en í ờ
Đến hôm khảo thí giở tờ
Lại nghe họ bảo “gà mờ” gặp may
Cho dù cũng cứ cầm tay
Vẫn nham nhảm gọi: vào đây “cua
đồng”
Chén qua, chén lại lòng vòng
Mấy ông bạn phố “đỏ còng” lăn
quay…
Bẩy mươi năm trở về đây
Vẫn vi vu chất “dân cầy” vậy
thôi
Mấy ông “phó” mấy ông
“bồi”
Bắt tay mừng quá ôi ôi: “cua
đồng”
Mắt nhìn đã hết lạnh lùng:
Văn chương hội thảo, cũng
“khùng” vậy sao
Bên ngoài khối kẻ ước ao
Bên trong đâu biết sẹo “đào
khắp lưng”
Da cam, mụn nhọt đang mưng
“Chiếu soi” mấy bận xem chừng
chẳng xong
Chắc là sắp sửa “đi tong”
Vẫn cười, cười đủ mấy vòng …
bắt tay
“Cua đồng” vừa mới về đây
Bố nào có dám cùng say thì vào
Nhà tôi ở cạnh nhà anh
Tuổi thơ tôi cứ quẩn quanh đợi
chờ
Anh đi bộ đội bao giờ
Làm tôi sưng đỏ hai bờ mi cong
Một ngày tôi cũng vào trong
Thành người chiến sĩ xung phong
đắp đường
Hỏi thăm khắp hết chiến trường
Vẫn không tìm thấy người thương
của mình
Bỗng đâu tin đến thình lình
Anh ra Đường Chín hy sinh mất
rồi
Tưởng đâu sập cả bầu trời
Chiến tranh dài suốt một thời
thanh xuân
Thế rồi quyết định ra quân
Đứng bên mé cổng bao lần lặng
im
Tiếng cười ai cứa vào tim
Chào cô gái bé: con chim sẻ
đồng
Bỗng nhiên đôi má em hồng
Lạ sao vẫn chẳng đành lòng bước
ra
Giờ đây còn mỗi mẹ già
Vẫn trêu em nhận em là con dâu
Mười năm lâu đã thật lâu
Tự nhiên như gió từ đâu anh về
Bước chân sao thấy nặng nề
Cánh tay quân phục giắt về một
bên
Chỉ còn đôi mắt thân quen
Nét tinh nghịch vẫn còn nguyên
thuở nào
Đỡ anh từng bước đi vào
Ôi cô bé của năm nao …. vẫn còn
Lại sang tháng bẩy mưa ngâu
Cánh đồng giờ đã trải mầu biếc xanh
Em ngồi bên mái nhà gianh
Ngắm về xa vắng tình anh năm
nào
Em chưa được cưới lần nào
Người yêu của lính có bao
chuyện buồn
Đợi chờ cùng với héo mòn
Giờ em thành gái không con
không chồng
Sớm mai vác cuốc ra đồng
Đêm đêm lững thững ra sông đợi
đò
Nhớ năm nào cũng câu hò
“Anh ra tiền tuyến em chờ được
không
Cho dù hết hạ sang đông
Người yêu của lính em không sợ
gì”
Ai đi
“Tam Đảo Ngũ Hồ”
Câu ca
xưa cũ đâu ngờ vẫn đây
Bần
thần mây vướng trong mây
Áo em
ướt đẫm bàn tay của chàng
Ta nghe
hơi ấm bên nàng
Hương
quê ứa ngọt tràn sang môi hồng
Em trao
hết cả nỗi lòng
Trắng
đêm nay với một vòng tay ai
Mai
rồi, mai những ngày mai
Bâng
khuâng Tam Đảo cùng ai hẹn hò.
Biết đâu cái sự ở đời
Khi trăng đã lặn khi trời đã khuya
Người đây gắn với người kia
Là duyên hay nợ sẻ chia chịu cùng
Lối cũ hoang sơ cỏ mọc đầy
Bản xưa vắng lặng dưới ngàn cây
Lao xao trước mặt rừng ôm gió
Dào dạt sau lưng suối chở mây
Vòng bạc anh trao thời tuổi trẻ
Khăn hoa em tặng thuở thơ ngây
Bao năm xa cách vì chinh chiến
Nhớ kỷ niệm xưa trở lại đây
Những ngày đông chí đã xa
Rét như cắt thịt cắt da mọi người
Mẹ ta quần xắn ngang đùi
Cắm từng dảnh mạ lui cui giữa đầm
Đôi môi lạnh giá tím bầm
Giận sao muôn giọt mưa dầm cứ rơi
Giờ đây mẹ đã xa khơi
Ngày đông của mẹ suốt đời không quên.
CHIẾC
VÒNG BẠC CŨ
Đã lâu mới lại giở ra
Chiếc vòng bạc của người ta vẫn còn
Nét hoa vẫn chẳng chịu mòn
Vẫn nguyên vẹn với vòng tròn cổ tay
Nửa đời gió cuốn mây bay
Đành quên đi hết những ngày của em
Lại đi kiếm lá chìa vôi
Đắp cho lưng mẹ mãi rồi vẫn đau
Mẹ đau có biết từ đâu (?)
Mẹ sao biết được…đã lâu quá rồi
Cái ngày đánh nứa trên đồi
Cái ngày vác đất sa bồi dưới sông
Cái ngày gánh mạ xuống đồng
Gánh con chạy giặc càn không dám về
Những mùa đông những mùa hè
Cả đời đòn gánh cứ đè trên vai
Lá chìa vôi đắp dài dài
Mẹ tôi vẫn cứ… đau hoài là đau
Mẹ gom góp mấy năm rồi
Cất trong bao vải từ hồi rất lâu
Những đồng tiền đã nát nhầu
Chỉ nghe mẹ bảo xuống tầu về quê
Rãnh khe trải dọc bờ đê
Bước chân trần mẹ chẳng hề biết đau
Nhà xưa giờ chẳng thấy đâu
Người xưa đi hết từ lâu quá rồi
Ngày xưa, xưa lắm…cái hồi
Mẹ còn bé tí vẫn ngồi ở đây
Khói hương vàng khẽ khẽ bay
Để cho mắt mẹ cay cay… ướt nhoèn
Con đê dài đứt tầm nhìn
Mà sao quê mẹ vẫn tìm chẳng ra
Lại lên tầu trở về nhà
Thì thầm mẹ bảo… thế là mất quê.
NHỮNG
NGÀY HỢP TÁC
Những chấm hoa dâu bé tí teo
Đưa ta trở lại thuở ươm bèo
Thái Bình rộn rã phong trào điểm
Cả nước tưng bừng gió cuốn theo
Trai gái chung tay xây huyện mới
Trẻ già góp sức xóa quê nghèo
Bao năm hợp tác trong gian khó
Tình nguyện xông pha để chống chèo
KINH ĐÔ
XỨ VIỆT THƯỜNG
Đến với kinh đô xứ Việt Thường
Kiếm tìm dấu tích của quê hương
Núi non Ngàn Hống trăng vời vợi
Sông nước Lam Giang gió vấn vương
Trời đất dưỡng nuôi hồn tuấn kiệt
Núi sông bồi đắp chí ngoan cường
Hỏi ai có biết nơi nguồn gốc
Đến với kinh đô xứ Việt Thường
HOA ĐÀO
NĂM TRƯỚC
Hoa đào năm trước có còn không
Chỉ thấy hanh hao một sắc hồng
Cành cũ ve ran khi đến hạ
Gốc xưa sóc chạy lúc sang đông
Mái tranh xơ xác phai màu nắng
Tường đất tả tơi gội bão giông
Một thoáng thời gian quay trở lại
Hoa đào năm trước có còn không
NHỚ VỀ
TUỔI THƠ
Năm tháng xa rồi ôi tuổi thơ
Thời gian biền biệt khó phai mờ
Câu thơ lý tưởng sôi hồn mộng
Khúc hát tình yêu khát ước mơ
Mấy kẻ trọn niềm trong nghiệt ngã
Bao người vật vã giữa chơ vơ
Qua rồi mọi thứ không trở lại
Năm tháng xa rồi ôi tuổi thơ
CHIỀU
NGHỆ AN
Đến với Nghệ An giữa một chiều
Gió tây tràn xuống nóng như thiêu
Mây bay Hống Lĩnh khơi nguồn nhớ
Non nước Lam Giang gợi dáng yêu
TIẾNG
CHỔI TRE
Lại nghe bao tiếng chổi tre
Quét đi quét lại bờ hè mới xây
Bao nhiêu lá ở trên cây
Lại làm cho tấm lung gầy mẹ đau
Mùa thu ơi cố qua mau
Để cho lưng mẹ khỏi đau mỗi ngày
Năm nay lá lại rụng đầy
Tiếng chổi tre cứ chất đầy trong con
TRĂNG
GẠ TÌNH
Nằm võng chờ nghe lệnh xuất binh
Bao nhiêu vệt sáng vắt ngang mình
Giữa nơi trận mạc đầy nguy biến
Vẫn thấy trăng khuya đến gạ tình
NHỚ
NGHỆ AN
Xứ Nghệ trong ta mãi nặng tình
Một thời kháng chiến đã qua Vinh
Sông Lam dìu dặt trao tâm sự
Ngàn Hống uy nghi khắc ảnh hình
CHUYỆN
RƯỢU
Nghiện ngập hay không cũng tự mình
Xá gì thiên hạ trọng hay khinh
Anh em vui vẻ vài ba chén
Tri kỷ say sưa dốc cả bình
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét