(Đón
xuân 2018)
Tranh
thủ giao thừa đón chúa xuân
Ngồi
bên bàn phím gõ đôi vần
Đào
hồng mới nở hồng hồng thắm
Dơn
trắng vừa bung trắng trắng ngần
Chè mạn
thử qua vài bốn bận
Rượu
tăm nếm tạm một hai lần
Bỗng
đâu điện thoại reo không ngớt
Chờ nhé nàng
thơ đã tới gần
(Năm 2011)
Ta muốn lặng
im…
Khi ta lặng im mà lòng không nguội lạnh
Khi ta lặng im để cho tròn chữ hạnh
Có ai kia muốn hiểu cùng ta.
Khi ta lặng im mà hồn vẫn bao la
Khắp trời đất dưỡng nuôi nguồn tâm thức
Đời đã trải biết bao điều uất ức
Biết bao điều dịu ngọt để làm tin
Khi ta lặng im để rạo rực con tim
Yêu đến chết thế nhân đồng loại
Đừng trách móc những điều không nói lại
Bởi vì ta luôn gắng để yêu ta
Khi ta lặng im và chẳng ba hoa
Để ta lớn như ta từng lớn
Để chân bước chẳng bao giờ lỡ chớn
Để môi cười chẳng thể một lần run
Khi ta lặng im
để có một lần khôn
Không ai biết nông sâu cạn hẹp
Không ai biết cao sang xấu đẹp
Bởi lòng ta chân thật đến thẳm sâu
Khi ta lặng im chẳng phải lặng im đâu
Bởi mọi thứ đời nhìn thấy cả
Và ta biết lặng im là vất vả
Một đời người nén chặt những thương đau.
Khi ta lặng im để thấy được ở nhau
Đôi mắt nọ bao la điều muốn nói
Đôi mắt nọ thiết tha và đắm đuối
Đã rung lên bao khát vọng thương yêu
Khi ta lặng im từ ấy đã bao nhiêu
Không khóc, không cười, không lời, không tiếng
Đời ngờ nghệch, chỉ cho lười biếng
Ấy là khi ta được rất nhiều.
Khi ta lặng im
cho gió thổi muôn chiều
Trả vô vọng miền nào về miền ấy
Tự vấn, tự nghe, tự nhìn, tự thấy
Đâu cao sang, đâu nhu nhược đớn hèn.
Khi ta lặng im mà tỏ hết trăm miền
Lý tưởng, tình yêu bừng bừng bốc cháy
Và sức nóng bốc cao từ đấy
Một đời người hồ dễ được bao say.
Khi ta lặng im tử bấy lâu nay
Tìm lấy bình yên từ trong thường nhật
Dù giông bão ngả nghiêng xới lật
Giữa vô thường muôn một những vần xoay.
HỌA VẦN LỤC BÁT
(Họa thơ Tạ Anh Ngôi)
Tôi tìm em giữa chợ đông
Bao cô má đỏ, môi hồng, tóc mây
Tôi tìm em tận bên tây
Thấy đêm trắng tưởng ban ngày đang phai
Tôi tìm em vạn dặm dài
Gió đông buốt giá đau hoài con ngươi
Tìm em cuối đất cùng trời
Thì ra em vẫn bên tôi những ngày
Họa câu lục bát lấy may
Đâu phải là mồng tám tháng ba
Mình mới viết, bài thơ cho vợ
Ai đã bảo một duyên hai nợ
Lời xưa nói dựa vậy thôi
Thơ cho vợ chưa bao giờ cạn
Mỗi ngày qua là một ý thơ rồi
Đã lâu mới lại về đây
Ngắm dòng sông với ngàn mây
bềnh bồng
Câu thơ xao xuyến cõi lòng
Đã bao lần gửi vào trong lá
buồm
Giận sao những ngọn gió nồm
Đưa con thuyền đến nỗi buồn
chia ly
Thương người từng đã ra đi
Dòng sông từng trải bao thì uốn
cong
Ngày nào mong mãi còn mong
Nước sông ngày đó đục trong
những chiều
Trách ai đã ngỏ lời yêu
Để rồi từ ấy bao nhiêu nỗi buồn
Nước trôi dần cứ xa nguồn
Sào tre đâu thể cắm bùn nông sâu
Người sang bên ấy làm dâu
Còn ai đi bắc những cầu nơi xa
Mỗi lần cất bước đi qua
Thấy dòng sông nắng phủ sa đỏ
ngầu
Dòng sông chảy mãi trong đầu...
(Gặp bạn nhân ngày hội lớp
năm 2017)
Chẳng nhớ làm
gì những câu chuyện cũ
Bao vẻ vang
cũng đã qua rồi
Mỗi thời đại
một hình hài khắc khổ
Những trăm năm
mưa gió tơi bời
Để phải sống ư
(?)
Xin hãy hỏi
trời (!)
Đã đưa đến, ắt
vạch đường cho đến
Dù sao đó cũng
chỉ là một chuyến
Cuộc hành
hương nơi thế gian này
Những cuộc
hành hương ba sáu ngàn ngày…
(Nhân đọc thơ Hương Ngô trên F)
Nghe cô gái ấy khóc cười
Ta như trẻ lại để rồi ngẩn ngơ
Những vần thơ… Những vần thơ…
Cứ như mọc cánh đợi chờ bay đi
Một chữ nhân thôi đọc đã thông
Mà sao trăn trở mãi trong lòng
Dời non lấp biên e còn dễ
Dựng một lòng nhân thật lắm công
(Viết
nhân viếng Nguyễn Xuân Cảnh)
Qua đò Vạn tới Phúc Thành
Hẹn qua giêng sẽ thăm anh một ngày
Còn chưa chào hỏi nắm tay
Đã nghe tin dữ chuyển lay đất trời
Chiều qua bạn đã đi rồi
Câu thơ nuốt lệ ngậm ngùi tiễn đưa
Người thân đã hóa người xưa
Đạo trời khi nắng khi mưa… đạo trời (?)
(23/03/2018)
Không biết từ đâu con người cần có muối
Nên mặn mòi cứ ở mãi trong ta
Đâu chỉ đất trời rộng rãi bao la
Còn có biển mênh mông vô tận
Để giầu có muôn ngàn chất mặn
Và con người đến được trong nhau
Từ rất lâu rồi câu chuyện trầu cau
Câu chuyện xanh bánh chưng bánh dầy
Câu chuyện đỏ châu phê của thầy
Câu chuyện vàng quả thị
Hạt muối trong cơm nhai của mẹ
Trong câu thơ trang sách của cha
Trong muôn ngàn bài ca đất nước
Hạt lúa ba giăng, hoa vàng của nếp
Cứ mặn mòi cùng muối để nuôi ta
Đã lâu rồi từ chiến trường xa
Giặc chặn mất đường
Cả trung đoàn thiếu muối
Đêm lạnh giữa rừng giữa núi
Dúm tro tranh chẳng mặn được bao nhiêu
Ta có bao lời bài hát tình yêu
Nhắc nhở trong lòng gừng cay muối mặn
Đêm chia ly để ra mặt trận
Nắm tay trao gửi lời thề
Bao nhiêu năm người mới trở về
Lại bừng sáng trong câu thơ muối mặn
Ôi hạt muối tình yêu vô tận
Mãi đằm sâu thấm mặn ở trong thơ
(Hội đền Chử Đồng Tử năm 2018)
Lễ hội tình yêu lại trở về
Quê ai xanh mướt dọc bờ đê
Ta đi tìm lại người năm cũ
Kết mối tơ duyên đã hẹn thề
(23/03/2018)
Đi trong vô lượng vui buồn
Chẳng sao hiểu nổi cội nguồn đắng cay
Thanh thần ơi hãy tới đây
Vén màn bí ẩn phơi bầy cả ra
Để đời khỏi phải giăng ca
Để cho ai khỏi lo xa lo gần
VỢ VẮNG NHÀ
(25/03/2018)
Vợ đi từ sáng hôm qua
Đến hôm nay nữa đã là ba hôm
Vườn rau thả cửa gió nồm
Mấy con sâu cái nó chôm cả rồi
Đàn gà cám chẳng đầy nồi
Con mèo vàng đói đến rồi cọ chân
Chậu to vài chục áo quần
Máy quay rồi cũng phải cần người phơi
Sân đầy một lớp lá rơi
Nền nhà giấy nháp thơ rời rạc bay
Xoong nồi bát đũa vẫn đây
Kéo, dao, thớt bẩn chất đầy giá treo
Bớt ngờ bụng dạ đói veo
Điện không, ga cũng hết theo mới kỳ
Mới ba hôm có là gì
Lần sau cứ phải sớm đi, chiều về (!)
Chúng tôi gặp nhau ngày ấy xa xôi
Mười tám tuổi với đầy mơ ước
Những khát vọng tiến ra phía trước
Vẫn còn văng vẳng bên tôi
Bỗng một ngày nước mắt tuôn rơi
Bạn đã ra đi trong mùa xuân ấy
Trời Nam Bộ xa xôi biết mấy
Bạn nằm đâu trên đất quê hương.
Tất cả chúng tôi từng đã đau thương
Từng đã dõi theo những ngày chiến đấu
Đến một ngày kia, trái tim rỏ máu
Tôi cũng lên đường đến chiến trường xa.
Những trận đánh oai hùng như những bài ca
Quảng Trị, Tây Nguyên nối nhau chiến thắng
Sớm đó, cả miền Nam xuân tràn ánh nắng
Chiến dịch Hồ Chí Minh, toàn thắng về ta…
Năm mươi năm từng đã đi qua
Những chiến sĩ vinh quang ngày ấy
Gặp nhau chia sẻ nguồn cơn
Lại kể năm nào đã vượt Trường Sơn…
Sáng nay lại về Xứ Nhãn
Âm vang sao hội mùa xuân
Tiếng ca hòa cùng trời đất
Rộn ràng thay điệu trống quân.
Ngài không về kinh thành nữa
Cung điện hoa lệ vẫn chờ
Mênh mang những chiều sông nước
Đồng bãi thắm màu hoang sơ
Ngài đi tìm thầy luyện thuốc
Xóm làng đều là người thân
Hòa chung với bao khó nhọc
Nỗi niềm trăn trở vì dân
Một ngày đã xa, xa lắm
Ngài bỗng hóa thành thánh nhân
Đất quê mang tên Dạ Trạch
Nước non ngàn lời ca ngân
Sáng nay lại về Xứ Nhãn
Hội vui, vui đến khôn cùng
Nước non vào xuân thật đẹp
Cờ hoa đỏ khắp một vùng.
Tâm kinh Bát nhã tụng hằng đêm
Đạo pháp tu trì chẳng tiến thêm
Có phải tư tâm còn phó chấp
Hay là tánh dục khó răn kềm
Chân tu cảnh giới đè chưa cứng
Bản ngã trần ai nén vẫn mềm
Mới biết trầm luân kia giải thoát
Đời người có được cũng tùy duyên
Tòng tâm sở dục tự hoàng thiên
Nhân quả phân ưu thật ảo huyền
Có phải tơ tình còn vướng lụy
Hay là bản ngã ít căn nguyên
Mười đời giữ đạo còn chưa vẹn
Một kiếp câu lưu thật khó tuyền
Mới biết luân hồi mong tránh được
Đời người có được mấy cơ duyên
Bát nhã tâm kinh đọc đã làu
Vẫn không tránh nổi cảnh đời đau
Bởi chưng quả kiếp từ khi trước
Gánh nợ luân hồi đã đến sau
Tuệ nhãn chân truyền luôn tới chậm
Nhân duyên giải kết khéo qua mau
Tìm thiền ai đó đang huyền mộng
Phó chúc đôi điều để tặng nhau
Bến giác đi tìm đã thấy chưa
Mà mong gột rửa tấm thân thừa
Một đời chay tịnh đong không đủ
Muôn kiếp trầm luân xếp chẳng vừa
Chốn phật nhương kinh đâu trễ nải
Sân thiền trì tụng chẳng hề thưa
Tại gia phân phó đời cam chịu
Duyên kiếp trần ai khéo đón đưa
(Họa
thơ trụ trì chùa Long Hoa)
Xem thơ mộ đạo mới tìm sang
Cảnh trí Long Hoa thật ngỡ ngàng
Tam bảo mới xây càng rộng rãi
Thiền môn vừa mở thật khang trang
Câu kinh Bát nhã gieo lời ngọc
Bản chú Đà la thắp ý vàng
Bao lớp chân tu về giảng pháp
Kim cương vô trụ mãi còn vang
(Họa
thơ trụ trì chùa Long Hoa)
Đã trải bao mùa nắng lại mưa
Long Hoa còn đó dấu ngàn xưa
Tâm tâm ngũ
uẩn dâng lời trọng
Tánh
tánh giai không nguyện nét ưa
Tổ tổ nhương
kinh đâu thể thiếu
Người
người trì tụng cớ sao thừa
Thiền tông mặc chiếu nhân vô ngã
Quả kiếp luân hồi đã thấu chưa
Khẩu nghiệp xui nên mắc nạn này
Chân kinh Thập Thiện bảo cho hay
Vọng ngôn trá ngụy thêm chua chát
Lưỡng thiệt lật lường lắm đắng cay
Ác ngữ cục cằn gieo thói độc
Ý ngôn thêu dệt chuốc trò say
Họa tòng ngôn xuất người xưa nói
Gánh nợ trần gian khó trả vay
Gốc ngũ căn xưa khéo luận bàn?
Đức tin sinh tử chẳng lìa tan
Pháp lành tinh tấn xoay sông biển
Chánh niệm chân ngôn chuyển núi ngàn
Giá trụ tâm hành năng quán sát
Tuệ tâm thành tựu sớm đăng đàn
Mới hay mọi nhẽ người tu tập
Gốc ngũ căn xưa khéo luận bàn?
Trạch giác thường khi lục vấn tâm
Tiêu tan vọng niệm bớt sai nhầm
Mở đường tinh tấn qua mê lộ
Tạo lối hân hoan vượt cát lầm
Hóa giải não phiền nâng trí huệ
Rọi soi chân giả hiểu cao thâm
Lấy điều buông xả mà tu tạo
Vun đắp thiền môn tới vạn tầm
Bát nhã khai kinh khéo dị thường
Một đời tu tập mới nên chương
Trì tâm quán chiếu soi ngàn lối
Mẫn ý căn duyên chỉ một đường
Thân pháp cấu thành đâu nhược yểu
Chân tâm tùy hiện rõ khang cường
Nhân quần ai chẳng mong tri túc
Đạo pháp tùy duyên mới tỏ tường
(Họa y đề thơ Nguyễn Tiến Dũng)
Đền Mẫu
thường niên mở hội xuân
Cảnh
quan đông đúc đẹp muôn phần
Rừng
Huyền hoan hỷ chờ tri kỷ
Suối Mỡ
vui mừng đợi cố nhân
Giá Cậu
gươm vàng thêm lẫm liệt
Chầu Cô
phiến ngọc nét thanh tân
Mùi
hương ngan ngát tan trong gió
Réo rắt
rừng khuya tiếng sáo ngân
(Họa
thơ Xuân Tiết)
Lục Nam
cảnh đẹp thật như mơ
Đền Mẫu
linh thiêng dệt tứ thơ
Suối Mỡ
rộn ràng câu hát đợi
Rừng
Huyền man mác tiếng ca chờ
Gái
trai chiêm bái bên thần đá
Già trẻ
dâng hương trước bệ thờ
Cảnh ấy
tình này bao xúc cảm
Tâm hồn
thi sỹ khó làm ngơ
(Họa
thơ Ngô Mạnh Hùng)
Quê ta
đẹp nhất ở dương trần
Muôn
khúc đàn ca rộn tiếng ngân
Suối Mỡ
trong veo khơi thánh đức
Rừng
Huyền rạng rỡ mở nguồn ân
Các già
thỏa thích xem hầu bóng
Lớp trẻ
vui mừng ngắm múa lân
Người
đến dâng hương đi chật đất
Quê ta
đẹp nhất ở dương trần
(Họa
thơ Trần Ánh Sáng)
Một
chàng thi sỹ đến tìm thơ
Một
mảnh rừng xanh cửa khép hờ
Một
khối non tiên mây phủ kín
Một
dòng suối phật nước chan bờ
Một làn
mắt liếc như dò hỏi
Một
khóe môi rung khéo ậm ờ
Một
khúc xuân tình còn để ngỏ
Một
chàng thi sĩ đến tìm thơ
Đỉnh
cao vời vợi đứng uy nghiêm
Sương
xuống giăng che kín bốn bên
Mặt đá
dầm mưa càng thấy lạnh
Mái
đồng gội nắng ngỡ thêm đen
Biên
cương trước mặt đang gần tới
Cung
điện sau lưng đã cách thêm
Dáng
phật hiện về từ quá khứ
Bâng
khuâng dừng bước ngắm chùa thiêng
Sùng Nghiêm mới được sửa sang xong
Tượng phật uy nghiêm đủ các phòng
Hộ Pháp khổng lồ ngồi trấn cửa
Thích Ca nhỏ bé ngự bên trong
Như Lai phật tổ ôm thiền toạ
Tam Thế dăng hàng dõi mắt trông
Cực lạc kìa ai đang đợi đó
Mới tu một kiếp khó mà thông
Mấy chục năm qua sống cõi trần
Nhuốm màu danh vị với kim ngân
Say mê luống đã quên năm tháng
Vất vả đâu hề nghĩ đến thân
Một chặng qua rồi bao vật vã
Đoạn đường còn lại lắm phân vân
Bao điều đã trải dường hư ảo
Còn lại bên đèn một chữ nhân
Bên
chùa trú tạm tránh cơn mưa
Tiếng
mõ sư già mải miết khua
Bút toẽ
mực khô khôn viết nổi
Cảnh
buồn đời nhạt chán vương tơ
Công
danh chửa đặng thân sơ vắng
Sự
nghiệp chưa thành bạn hữu thưa
Bão gió
hoá ra chưa muốn tạnh
Cõi
người đợi được mấy huyền cơ
(Tháng 4 năm 2010)
Xuân thì từ độ gửi am Mây
Mỗi một mình em sống lắt lay
Lũ vượn thập thò bên kẽ đá
Đàn dê nhốn nháo dưới lùm cây
Nhân gian đâu kẻ duyên tình mỏng
Cõi phật nào ai phúc đức dầy
Bát Nhã vì đâu chưa cập bến
Để người cô độc mãi nơi đây.
VIẾNG CHÙA MÂY
(Hoạ
bài Dưới am mây)
Đã lâu mới lại viếng chùa Mây
Tựa cửa nhìn theo đám khói lay
Tiếng mõ từng đêm khô kệ đá
Câu kinh mỗi sớm lạnh vòm cây
Trần gian muôn mặt đâu tường hết
Thế sự ngàn trang vẫn chửa dầy
Ai đã có đôi xin chớ đến
Để người đơn độc trốn qua đây
(Ngày
31 tháng 3 năm 2009)
Lắng nghe nào có dễ dàng đâu
Thiên hạ xem ra khá giống nhau
Mong được hả hê trong lúc giận
Muốn vơi hờn tủi những khi sầu
Cái tôi hùng hổ không ưa cuối
Thói sĩ nghênh ngang chỉ thích đầu
Chả nhẽ mọi người đều thế cả
Lắng nghe thật chẳng dễ dàng đâu
Vắng em giữa một đêm mưa
Mái hiên nhỏ giọt lưa thưa trước nhà.
Em đi một buổi thôi mà
Vắng sao, vắng tựa như là chợ tan
Mâm cơm bỏ dở trên bàn
Đợi chờ ai giữa muôn ngàn cô đơn (?)
Ba tầng nhà để trống trơn
Các con cũng vắng... còn hơn một mình
Ngoài hiên giọt giọt giăng mành
Câu thơ viết mãi không thành câu thơ
Mệt nhoài giữa một cơn mơ
Tiếng ai gọi cửa lờ mờ bên tai
Ngoài sân mưa vẫn mưa hoài
Mình anh ngồi đó nối dài đêm mưa.
Đồng làng ta năm nào cũng lạc
Tháng một cày bừa làm luống
Tháng chạp mang hạt ra gieo
Tháng giêng nảy mầm ra lá
Những hoa vàng nở ra nhanh quá
Những tia quả trên cành cong queo.
Em đi tiễn anh, một ngày sau tết
Đứng bên đồng lạc nhìn theo.
Mười năm đánh giặc xa nhà
Từng đêm, từng đêm mơ về đồng lạc.
Những đốm lá tròn nửa xanh, nửa bạc
Tìm nhau suốt những năm qua.
Không gặp được nhau sau những cách xa
Những mắt lá tròn, vẫn xanh, vẫn bạc
Cuộc hội ngộ muộn mằn bất chợt
Bâng khuâng “mắt lạc” thuở nào.
Qua tháng tư rồi vẫn nóng oi
Khắp nơi cạn sạch cả sông ngòi
Lúa khô còi cọc chưa thèm trổ
Khoai héo cộc cằn chẳng chịu ngoi
Đạng cống xóm thôn vừa mới vét
Máng mương làng xã đã đang khoi
Bao giờ hết hạn cho mưa xuống
Dân chúng vui mừng mở hội coi
Cả tháng mây đen ướt sũng trời
Đi đâu cũng phải nón cùng tơi
Ao tràn ếch nhái tha hồ nhảy
Đầm lụt tép tôm thả sức bơi
Chẳng bõ những ngày toàn nắng đổ
Chả bù đến lúc chỉ mưa phơi
Bát cơm gạo trắng ngày ba bữa
Biết mấy mồ hôi thánh thót rơi
MỘT
MÌNH
Hạ nắng dường như sắp hết rồi
Suốt ngày rả rích rặt mưa thôi
Muốn lên cô tám lo thuyền cháy
Định xuống mợ ba sợ bến trôi
Đặt bút kiếm hoài không thấy giấy
Mở chai tìm mãi chẳng ra mồi
Một mình một chén ngồi gà gật
Không bát không mâm cũng chẳng nồi
CÔ ĐƠN
Một tháng vày Ngâu đã hết rồi
Thế mà mưa mãi chẳng thèm thôi
Muốn sang vùng Bắc lo đồng lụt
Định xuống xứ Đông sợ nước trôi
Dốc cóng dốc hoài không thấy giọt
Mở nồi mở mãi chẳng ra mồi
Ông trời cố ý không thèm tạnh
Đành phải cô đơn giải chiếu ngồi
Bứt rứt làm sao nóng cuối hè
Những chùm lửa đỏ kín bờ tre
Trái hồng Đà Lạt vừa ưng ửng
Quả bưởi năm doi cũng đỏ hoe
Trên phố thoáng thơm mùi bánh
cốm
Dưới quê dịu ngọt vị xôi chè
Sân đình năm ấy giờ sao vắng
Bứt rứt làm sao nóng cuối hè
Sắc không hồ dễ hiểu
Nên nỗi căn cơ cúng dường
Vô trụ[1]
Quỷ nào đến được nơi đây (?)
Sao vẫn cần bát bộ kim cương
Hộ pháp
Lấy uy vũ trấn truy loài ác
Mới mong giữ vẹn đạo này đạo khác
Kỳ khôi
Tìm đâu ra tuyệt đỉnh quyền năng
Bao giờ hết cung thương giáo mác
Cửa chùa
Bao giờ mới hoài thai trạch giác
Chúng sinh không mắc tội a dua
Vô ngã
Hay là hữu ngã, thật khó theo
Ai trả lời các đấng Tỳ kheo[2]
Tự vấn
Ai đàm luận đúng sai
Để mỗi sinh linh hiểu được
Dẫu cho chẳng có ai bắt buộc
Sao lại cố nghe, cố thuộc
Văn ngôn của người đời
Vô ngôn
Mà sao vẫn có lời
Ngàn vạn câu tụng niệm
Và... lời tán[3]
luôn vẫn mở đầu
Những lời viện dẫn lạ lùng
Thành giáo lý cao xa
Thành kinh, thành kệ
Đọc muôn ngàn lần Sắc không
Ta vẫn là ta
Tự nơi nào A la hán[4]
mọc ra (?)
Lâu lắm không về Đan Phượng
Hỏi xóm, hỏi làng, hỏi đồng, hỏi ruộng
Chẳng ai chỉ nổi cho ta.
Vừa đủ mười năm Đan Phượng tách ra
Về với Thủ đô thành phường thành phố
Vẫn nhớ năm nào có dâu, có lúa
Quen nghề truyền thống ông cha.
Những năm chiến tranh dù đã rất xa
Bộ đội dân quân lập thành chiến lũy
Giăng lưới bủa vây diệt tầu bay Mỹ
Đan Phượng quê mình dũng cảm xông pha.
Đan Phượng năm nào từng đã vươn ra
Đồi dâu Lâm Đồng qua bao vụ hái
êm trăn trở với tằm với vải
Nén tơ vàng bối rối nhớ quê xa.
Mấy chục năm rồi kỷ niệm trong ta
Em có nhớ không một thời “gái đảm”
Đồng hợp tác trải dài tấm thảm
Mướt một mầu, áo “lụa thanh thiên”
Tay súng, tay cày ngày ấy chưa quên.
Đan Phượng đi lên theo lời Đảng gọi
Phiên chợ cuối năm người đi rất vội
Ngất ngây trên những tầng cao
Vạt áo tơ tằm em dệt những trời sao
DỊCH LÝ
(Họa bài
Kinh vô tự của PKU)
Dịch lý càn khôn khéo lạ kỳ
Từng trang chứa đựng lẽ huyền
vi
Bẩy mươi năm lẻ chưa tìm nổi
Hai sáu ngàn đêm chửa biết gì
Tải đạo bao người dò bến đỗ
Tầm nhân mấy kẻ rắp tâm qui
Sáu mươi bốn quẻ từng nung nấu
Chọn mãi chưa ra được một thì[5]
Cũng chỉ là người mến mộ thơ
Không duyên chẳng nợ vẫn mong
chờ
Ở nhà vợ bảo như ông ngẩn
Đến chợ người đồn giống lão ngơ
Gái góa đôi khi còn mộng tưởng
Nạ dòng lắm lúc cũng hay mơ
Giả đò phú lục cho thêm mẽ
Viết lách chi đâu chỉ tiếng hờ
Ở xa thấy tiếng rõ mừng
Cái giòn, cái ngọt đã từng cạnh
nhau
Giũa rèn thật đã nhiệm màu
Đã vàng thế ấy lại thau thế này
Một ta chân đất đi cày
Một người cắp cặp mang dày lên
xe.
Mấy lần đã định đem khoe
Biết đâu mang tiếng đi lòe
người ta
Hôm nay mới đến thăm nhà
Giật mình mới biết thì ra thế
này
Cũng là đít thớt đầu chày
Chẳng quan chẳng tướng đặt bày
thế thôi
Chỉ mong ông đến tìm tôi!
Thấy người kể chuyện lao xao
Rằng: “tài thế ấy có bao nhiêu
người.
Chẳng cần kẻ cả lắm lời
Đinh ninh nói một làm mười mới
ghê”
Lại còn rắn rỏi xin thề:
“Những điều tôi kể chẳng chê
điểm nào.
Ở gần cũng thấy tự hào
Ông mà gặp được thế nào cũng
mê”
Chia tay hôm ấy ra về
Lạ sao mình lại gớm ghê thế này
Đến một ngày. Đến một ngày
Gặp người hôm ấy hỏi: “mày ở đâu”
?
Ậm ừ... nhắc khéo một câu:
“Là người... ông kể trên tầu ấy
thôi”
“Tổ nhà ông... phá hại tôi!
Sao không đánh tiếng mà ngồi
làm lơ
Để bây giờ... Để bây giờ...
“Thôi thì xí xóa” lập lờ... bắt
tay.
Đọc sấm trạng mấy mươi năm
trước
Hôm nay mới đến quê ông
Đồng đất đơn sơ núi non thưa thớt
Nhà xưa để đó trống không
Giai thoại vẫn chỉ là giai thoại
Ai thêu, ai dệt mặc ai
Câu chữ triền miên nối bao thế hệ
Cứ tin, tin mãi, tin hoài.
Chúa Trịnh phải phò Lê
Nhà Mạc lên phía Bắc
Chúa Nguyễn phải vào Nam
Ông nói lúc nào, nào ai có biết
Dẫu có “tam sao thất bản”
Mỗi câu, mỗi chữ thần minh
Người đời tôn ông là thánh
Ngàn năm, vạn thuở oai limh.
Từ trong căn nhà tranh
Những đồ vật lặng im không nói
Những đồ vật nào ông từng dùng tới
Xin chạm tay lấy dấu thần nhân.
Mượn cớ kéo nhau cầu đạo du xuân
Đám học trò bẩy mươi về thăm quê trạng
Ngồi dưới chân Người cảm nhận
Ông xoa đầu... sự học vẫn mong manh (!)
Sớm nay đến hội trường gặp mặt
Năm chín, sáu lăm, sáu tám, bẩy hai
Bước chân tìm nhau đều như vội vã
Thì ra đằng ấy vẫn còn (!)
Một khúc tráng ca chiến thắng nổ ròn
Trăm tay vỗ để cùng hòa nhịp
Ôi đất nước bên ta tươi đẹp
Hạnh phúc lớn lao xáo động con tim
Tiếng ca trầm hùng cứ thế vang lên.
Xin hãy nhớ mùa xuân, chiến công vang dội
Cho tôi gửi câu thơ, nói cùng thời đại
Chẳng quên đâu Sáu Tám - Mậu Thân ơi!
Vào chùa gặp ông hộ pháp
Cao to chạm tới nóc nhà
Bên ngọc lưu li sáng quắc
Bên đao chém xuống tà tà
Trừ gian đã hẳn là nên có
Khuyến thiện dù sao thiếu được đâu
Mới hay nhân thế còn đau khổ
Đến được Tây Phương chắc cũng lâu
Chú mướp hôm nào bé tí teo
Suốt ngày chạy nhảy với leo trèo
Xù lông xoa mặt cô nồi thủng
Giở vuốt cào lưng bác cột oeo
Chạy trước bám hờ nằm chỏng gọng
Vờn sau vồ hụt ngã lăn queo
Bây giờ đã lớn to hơn trước
Nửa bát con cơm chén hết veo
(Họa
thơ Nguyễn Tiến Ích)
Mở kính coi thư trước cửa nhà
Nửa sân vàng rực ráng chiều sa
Bên vườn ríu rít vài con ngỗng
Dưới bếp lao xao mấy mái gà
Tám quãng thấp cao ngời giấy điệp
Năm cung trầm bổng cất lời ca
Thì ra bạn ở bên Kinh Bắc
Mừng hội yêu thơ gửi đó mà
20/9/2018
Sừng sững ngay trên bến Lục Đầu
Đền ngài đứng đó đã từ lâu
Nghi môn tráng lệ rêu xanh biếc
Cồn Kiếm linh thiêng nước đỏ ngầu
Bắc Đẩu cuộn mình như hổ phục
Nam Tào trụ vững tựa rồng chầu
Người về trẩy hội chen bao lớp
Kiếp Bạc cờ hoa rực sắc mầu
21/9.2018
(Họa
thơ Hàn Đức Viêm)
Năm mới vui tươi ấm cửa nhà
Mở thư của bạn ở nơi xa
Ngôn từ dung dị như tranh vẽ
Giọng điệu du dương tựa khúc ca
Đào đỏ khoe màu trang giấy bạn
Mai vàng xao xuyến trái tim ta
Đôi lời khó tránh qua nhầm lỗi
Mong quý nhà thơ hãy vị tha
(Lê Hoa họa thơ)
Trái bưởi của em vẫn chửa căng
Thế mà đã có bốn năm thằng
Sớm ra kháo chuyện từng xờ
xịt
Tối đến truyền tin đã nhố nhăng
Mấy bận muốn ngăn quân nói bậy
Đôi lần định chặn lũ làm xằng
Hôm qua chúng đến còn mời mọc
Giật thót may mà tý rụng răng
Đã hẹn gặp nhau tại Cổ Loa
Trường xưa chửa thấy có ai qua
Nhớ ngày thu đến vang rền trống
Nhớ buổi hè sang đỏ thắm hoa
Yêu bạn giúp nhau khi gắn bó
Quý thầy dạy bảo lúc đi xa
Năm nhăm năm chẵn như vừa đó
Bạn có về không nhớ đón ta
Khối thứ xem ra phải tảng lờ
Giả câm giả điếc giả làm ngơ
Vào miền cực lạc đôi lần đợi
Đến xứ phù hoa lắm bận chờ
Dại cái đòng đong rồi lại khá
Khôn con mài mại hóa ra khờ
Thế mà vẫn cứ cho là giỏi
Từ lúc ngây thơ đến tận giờ
Đến xứ Đông Ngàn dự hội thơ
Từ lâu bè bạn đã mong chờ
Nghìn trang sử cũ còn in dấu
Vạn cuốn thi thư giữ cõi bờ
Nét gỗ cổ nhân xưa khéo vẽ
Tranh Hồ muôn thuở chửa phai mờ
Quê hương Kinh Bắc như bừng
tỉnh
Muôn nẻo đường quê đỏ bóng cờ
Nặn
tượng cho đời đến ngắm chơi
Cần chi
công sức lỗ hay lời
Người
khen mặt mũi trông xinh xắn
Kẻ bảo
hình dong ngó tuyệt vời
Thổi óc
biết đâu thành óc chuột
Xông
tim nào biết hóa tim dơi
Mới hay
mọi sự không cầu được
Xấu đẹp
xem ra phải hỏi trời
Lâu lắm không về nơi đấy
Trường xưa lặng lẽ trong hè
Bao bạn cũ chia tay thuở ấy
Chiều nay ai sẽ quay về.
Một đời nắng mưa gượng ghẹ
Trường xưa năm tháng bộn bề
Muôn cánh chim bay lượn dưới
trời
Tìm nơi vui thú để rong chơi
Tình ta đằm thắm càng tươi trẻ
Nghĩa bạn thân thương mãi rạng
ngời
Sao sáng lung linh thêm gắn bó
Trăng vàng vành vạnh chẳng xa
rời
Hôm nào cũng cứ tươi rói rói
Hò hẹn qua thăm để đón mời
Ba chục năm rồi chẳng gặp nhau
Con trai đưa tiền mua quà tặng
mẹ
Nhớ ra “phụ nữ” tháng mười
Mình nghỉ hưu lâu rồi
Cũng quen chiếu lệ
Già rồi dễ quên
Không biết tự bao giờ
Mình đã ở trong tầm mắt của con
Chăm sóc dưỡng nuôi bảo vệ
Cứ tưởng chúng mải vui, mặc kệ
Thì ra chúng đã lớn khôn
Có lẽ không cần nhắc đến gia
môn
BIẾT HỎI AI
Bão bắt đầu từ đâu
Thầy và cô đã nói
Ta bắt đầu từ đâu
Tối tăm và sáng chói
Có cả ngàn câu hỏi
Ai trả lời cho ta
Lẽ đời thường ba hoa
Lẽ đời thường nghiêm khắc
Tất cả đều xa lắc
Biết hỏi ai bây giờ
GIỞ TỪNG TRANG
Không phải tự dưng đâu
Họ viết câu chuyện cổ
Ta đọc mãi đọc hoài
Sao vẫn là trẻ nhỏ
Giở từng trang từng trang
XIN HÃY CƯỜI
Ta thương đời như chính cuộc
đời ta
Càng thất bại càng không biết
sợ
Và ai đó nói đời là nợ
Có hề chi khi vỡ nợ trong đời
Ta lại thương ta gấp chín gấp
mười
Ta ơi ta và xin hãy mỉm cười
NÂNG NIU
Chẳng bao giờ ta nhìn thấy sau
lưng
Quá khứ vinh quang cần gì nhắc
tới
Vì như thế nên cái gì rất mới
Là cái ta cần trân trọng nâng
niu
NGẪU HỨNG CÙNG SÔNG
Ngày xưa biển cả mênh mông
Nối đôi quê ấy mà không có cầu
Ai đi gánh đất bạc mầu
Tháng năm vất vả đổi sầu làm
vui
Để cho khoai bở sắn bùi
Mẹ cha vẫn cứ bùi ngùi nắng
sương
Bao giờ cây trái lên hương
Đứng trong giông bão mà thương
lá cành
Dẫu cho đất dữ đất lành
Bởi chưng cha mẹ mới thành cháu
con
Đã từng đất đỏ như son
Đã từng xanh thắm ngô non những
ngày
Ta đi từ ấy đến rày
Sông cha mẹ với sông thầy vậy
thôi
Đậm đà trong đục đôi nơi
Cứ trôi, trôi mãi đầy vơi miệt
mài
Để bao năm tháng mệt nhoài
Chở phù sa, chở muôn loài chúng
sinh
THẤY NHÃN TIỀN
Đến cõi Sa Bà mấy chục niên
Ngổn ngang trăm mối những ưu
phiền
Ngày mong sinh kế làm cho đủ
Đêm ước bình tâm nghỉ được yên
Khéo sợ chạm vào loài quỷ ác
Thêm lo vướng phải lũ cường
quyền
Sa chân bám dính miền danh lợi
Hoạn nạn bày ra thấy nhãn tiền
ĐƠN CÔI
Thương mình phải ở nơi xa
Nén hương thắp giỗ mẹ cha cũng
nghèo
Ai đi trăm núi ngàn đèo
Để lòng nhức buốt những chiều
đơn côi
SỬA MỘ PHẦN ÔNG BÀ
Nắng mưa ai trút vào tôi
Để đời lưu lạc và rồi cứ xa
Mỗi đêm nằm nhớ về nhà
Cha nằm nơi đó, mẹ già nằm đây
Mắt buồn bóng tối giăng đầy
Cả đời cha mẹ héo gầy vì con.
Vẫn mong miếng ngọt miếng giòn
Nâng niu sớm tối cho tròn nghĩa
ân
Mỗi năm có được một lần
Tự tay đắp điếm giữ phần cốt
xương.
Câu kinh gõ nhịp đêm trường
Ta nghe thấy đủ mười phương đất
trời
Nhẩm theo lấy một đôi lời
Khéo là bắt chước sự đời hay ho
Những ai cách bến xa đò
Nén tâm hương, thắp cả cho cõi
người
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét