Tết đến soi gương chửa thấy già
Bấm tay vừa đủ bẩy mươi ba
Vài cô nhỡ lứa từng tìm đến
Mấy mụ nạ dòng vẫn ghé qua
Mắt liếc láo liên lìa đứt trái
Miệng cười rổn rảng rụng rơi hoa
Giật mình lùi vội vào trong cổng
Tắt tiếng im hơi trốn các bà
(Ngẫu
hứng thơ Hoài Linh)
Mở cửa tao đàn để đón xuân
Nhớ bao công đức của tiền nhân
Đào hồng khoe sắc chờ gieo tứ
Cúc tím tỏa hương đợi ghép vần
Đỉnh núi nắng vàng cao tít tắp
Dòng sông mây trắng rộng vô ngần
Nhẹ nhàng mở quyển tay nâng bút
Nghe tiếng chim cu gáy rất gần
AN NHIÊN
Chỉ
mong cuộc sống được an nhiên
Thiên
hạ khen chê chẳng thấy phiền
Thiếu
thốn dạy rằng cần tiết kiệm
Khó
nguy bảo phải gắng trung kiên
Chân
thành mới dám nghe lời thẳng
Dũng
cảm thì ưa chuộng nết hiền
Thấu
hiểu nhân gian giầu đức hạnh
Cuộc
đời thanh thản giống thần tiên
(Họa
thơ Tạ Anh Ngôi)
Vừa mới bình minh đã xế tà
Bao nhiêu ngày tháng đã đi qua
Nhớ khi loạn lạc ra tiền tuyến
Nhớ lúc bình yên trở lại nhà
Nhớ buổi tiễn đưa mời chén rượu
Nhớ hôm hội ngộ tiếp chung trà
Đêm nay trăng sáng nơi quê cũ
Cầm bút gieo thơ tả cảnh già
Mấy chục năm rồi mới gặp nhau
Tình yêu dần cũng đã phai màu
Mắt nhìn chỉ thấy còn chua chát
Tay nắm càng thêm thấy xót đau
Tóc rối đứng ngây không dám gỡ
Lệ tràn cúi mặt chẳng cho lau
Bần thần cất bước về hai ngả
Để trái tim buồn vạn kiếp sau
(Họa
thơ Trần Phao thuận thể)
Nàng xuân vừa dạo gót qua nhà
Rét mướt mùa đông đã vội qua
Đỉnh núi sau lưng xanh tán vải
Dòng sông trước mặt đỏ phù sa
Ra đi ngày ấy bao đàn trẻ
Trở lại hôm nay một lớp già
Ký ức năm nao vừa chợt thức
Mênh mang trước mặt ráng chiều pha
(Họa
thơ Trần Phao nghịch thể)
Mới thấy hương thu tỏa khắp nhà
Nắng hè ngột ngạt đã đi qua
Mấy chòm Ngũ Nhạc sương còn ủ
Một dải Kinh Thầy nước mới sa
Tiền tuyến lên đường say sức trẻ
Hậu phương ở lại vững tâm già
Bao người chiến sĩ ngày xưa ấy
Mái tóc giờ đây đã tuyết pha
Lại vượt qua rào để đón nhau
Gai cào chân toạc chẳng thèm đau
Chỉ lo con mực tranh đi trước
Lại sợ cô em bám phía sau
Bờ ruộng dính bùn chân chửa phủi
Triền đê mưa bụi tóc chưa lau
Giật mình thấy mẹ chờ đầu ngõ
Bố đợi trong nhà nhớ đến mau
Hạ nắng
dường như sắp hết rồi
Suốt
ngày rả rích rặt mưa thôi
Muốn
lên cô tám lo thuyền vỡ
Định
xuống mợ ba sợ bến trôi
Nước
chảy từng dòng trên mái rạ
Gió xô
mấy trận dọc hai hồi
Một
mình lặng lẽ bên song cửa
Nghe
sấm râm ran tận đỉnh đồi
Bứt rứt làm sao nóng cuối hè
Những chùm lửa đỏ kín bờ tre
Cành hồng Xuân Đỉnh vừa vàng ửng
Gốc bưởi Đoan Hùng cũng đỏ hoe
Trên phố thơm tho mùi bánh cốm
Dưới quê dịu ngọt vị xôi chè
Sân đình năm ấy giờ sao vắng
Bứt rứt làm sao nóng cuối hè
(Họa thơ
Nguyễn Tiến Ích)
Mở kính
coi thư trước cửa nhà
Nửa sân
vàng rực ráng chiều sa
Bên
vườn ríu rít vài con ngỗng
Dưới
bếp lao xao mấy mái gà
Một bức
xuân thi ngời giấy điệp
Đôi làn
quan họ vọng lời ca
Thì ra
bạn ở bên Kinh Bắc
Mừng
hội yêu thơ gửi đó mà
Chú
mướp hôm nào bé tí teo
Suốt
ngày chạy nhảy với leo trèo
Xù lông
xoa mặt cô nồi thủng
Giở
vuốt cào lưng bác cột oeo
Chạy
trước bám hờ nằm chỏng gọng
Vờn sau
vồ hụt ngã lăn queo
Bây giờ
đã lớn to hơn trước
Nửa bát
con cơm chén hết veo
Đã hẹn gặp nhau tại Cổ Loa
Trường xưa chửa thấy có ai qua
Nhớ ngày thu đến vang rền trống
Nhớ buổi hè sang đỏ thắm hoa
Yêu bạn giúp nhau khi gắn bó
Quý thầy dạy bảo lúc chia xa
Năm nhăm năm chẵn như vừa đó
Bạn có về không nhớ đón ta
Khối thứ xem ra phải tảng lờ
Giả câm giả điếc giả làm ngơ
Vào miền cực lạc ông ừ ứ
Đến xứ phù hoa lão ớ ờ
Dại cái đòng đong đòi bóng bẩy
Khôn con mài mại khéo gà mờ
Thế mà vẫn cứ cho là giỏi
Từ lúc ngây thơ đến tận giờ
Làng xóm đan xen với phố phường
Chùa đang xây lại mới tinh
sương
Trẻ thơ háo hức xem phong cảnh
Già lão say sưa ngắm phật đường
Lục Nhạc âm vang qua bốn cõi
Thất Tinh sáng rực cả mười
phương
Tích xưa truyền lại thêm huyền
diệu
Tam Chúc Hà Nam đẹp lạ thường
Tìm đến Hà Nam buổi sớm nay
Chùa thiêng Tam Chúc ở nơi này
Tam quan mở rộng khung vừa dựng
Pháp chủ vươn cao tượng mới bày
Du khách muôn nơi đều háo hức
Dân quê khắp chốn thảy vui vầy
Thiền môn kỳ vĩ đây là một
Thế giới chưa đâu thể sánh tầy
Phong cảnh Ba Sao khó hững hờ
Non xanh nước biếc thật nên thơ
Chùa Hương hào hứng vừa đưa
tiễn
Bái Đính say mê đã đợi chờ
Núi thả nắng vàng neo dưới bến
Hồ ôm mây trắng cuộn trên bờ
Người về du lịch đông như hội
Tam Chúc vào thu rợp bóng cờ
Chùa Ngọc xây cao đẹp tuyệt vời
Mái cong rực rỡ ánh vàng phơi
Rễ cây chằng chịt ôm ngang núi
Đồi đá lênh khênh trụ giữa trời
Niệm chú vãng sinh qua vạn kiếp
Khấn cầu tế độ đến muôn đời
Hương trầm thơm nức tan trong
gió
Thân pháp Như Lai tỏa sáng ngời
Mới đó mà xe đã tới rồi
Hà Nam đâu thấy có xa xôi
Người về vãng cảnh tràn lưng
núi
Kẻ đến dâng hương kín mé đồi
Cá đối rán ròn thơm dưới chảo
Nếp nương nấu chín ngát trong
nồi
Chùa xưa Tam Chúc cây che kín
Thoáng tiếng chuông trưa gõ mấy
hồi
Ba hai trụ đá dựng nơi đây
Kinh phật ban ra chép rất dầy
Vô
lượng soi đường qua mỗi sáng
Kim
cang mở lối suốt canh chầy
Dược sư cứu
khắp hồn đau đớn
Tịnh độ tan
bao kiếp đọa đầy
Nhân quả luân hồi nay giũ sạch
Chúng sinh hết thảy sống vui
vầy
(Họa
nghịch vận thơ Xuân Ngọc)
Chầm chậm dọc đê đếm bước chân
Đêm thu vằng vặc ánh trăng ngần
Nhớ khi uống rượu cùng tri kỷ
Tưởng lúc bình thơ với cố nhân
Háo hức tìm trâu trên đảo Ngọc
Say sưa đuổi vịt dưới sông Ngân
Người xưa giờ ở nơi nào
nhỉ
Thức dậy cùng ta họa mấy vần
(Nương
vần thơ Xuân Ngọc)
Chiều thu nâng bút họa đôi vần
Vi vút bên trời tiếng sáo ngân
Vẫn nhớ ngày nào chờ mặc khách
Chưa quên bữa ấy đón tao nhân
Mắt nhìn ánh mắt từng xao xuyến
Tay nắm bàn tay luống ngại ngần
Dẫu chẳng nên duyên thì cũng
bạn
Tìm nhau năm tháng đã mòn chân
(Nương
vần thơ Vũ Chí Lý)
Thoáng trông ngoài ngõ có ai
vời
Mưa bụi che mờ khắp mọi nơi
Rỉ rả giọng trùng trên mặt đất
Lao xao tiếng vạc cuối chân
trời
Đã khi kề cận môi hồng thắm
Từng lúc bên nhau mắt sáng ngời
Có phải người xưa quay trở lại
Thoảng trông ngoài ngõ có ai
vời
(Họa
thơ Vũ Chí Lý)
Mùa thu năm ấy chửa xa vời
Tiếng trống vang rền khắp mọi
nơi
Khẩu hiệu trắng in đầy mặt đất
Cờ sao đỏ rực cả bầu trời
Thanh niên phụ nữ lòng hăm hở
Già lão trẻ thơ mắt sáng ngời
Cả nước đứng lên giành độc lập
Mùa thu năm ấy chửa xa vời
(Nương
vần thơ Vũ Chí Lý)
Tết nhất năm nao cũng vẽ vời
Bán mua tấp nập khắp nơi nơi
Quất vàng chở đến vàng ngoài
chợ
Đào đỏ mang ra đỏ cả trời
Thiếu bạc chàng kia nhìn tội
tội
Nhiều tiền chị nọ thấy ngời
ngời
Thì ra tục lệ gây bao chuyện
Tết nhất năm nao cũng vẽ vời
(Nương
vần thơ Vũ Chí Lý)
Người xưa giờ cũng đã xa vời
Vẫn cứ âm thầm nhớ cái nơi
Đầu tựa sát đầu thề với biển
Má kề bên má hẹn cùng trời
Tấm khăn kỷ niệm hoa tươi thắm
Chiếc nhẫn làm tin ngọc sáng
ngời
Cứ tưởng tình yêu là vĩnh cửu
Người xưa giờ cũng đã xa vời
(Kỉ
niệm ngày về Quan Đình)
Mẹ sinh ta ở Bắc Ninh
Nên câu quan họ cố tình bám theo
Đi qua trăm núi ngàn đèo
Vẫn không quên được quê nghèo Bắc Ninh.
Lên núi kiếm đôi hòn cuội
Bỗng tìm thấy một mảnh sành
Thì ra cái gì cũng vỡ
Tìm đâu ra cái nguyên lành
(Giấy mời của Hội BĐTS)
Chiếc áo tằm tơ thật rõ sang
Dệt may cần mẫn bởi tay vàng
Ví dù vua chúa mang rao bán
Dẫu ở trần lưng cũng chẳng màng
Ngọn cỏ bên đường đáng kể chi
Mà đem chiêu dụ để phân bì
Trúc tùng cứng vững nơi đầu núi
Dẫu ở trên cao giúp được gì
Đền miếu vàng son thật chói lòa
Nguyễn triều một thuở đã đi qua
Bao lần rước giặc vào xâm lược
Cắt đất cha ông để giảng hòa
Bờ cỏ bao vây uốn lượn quanh
Tấm gương ban sớm sáng long
lanh
Mây che trước mặt như treo thảm
Nắng cuộn sau lưng tựa rải mành
Đền dựng nơi đây cũng đã lâu
Bốn bên phượng múa với rồng chầu
Hoàng bào đính ngọc trùm ngang gối
Vương miện lung linh sáng đỉnh đầu
Suốt một năm ròng chẳng bén thơ
Sớm nay tết đến đẹp không ngờ
Mượn vần năm cũ ru ngày mới
Thành phố sang xuân đỏ rực cờ
Rồi chuyến phà đêm cũng cập bờ
Dòng sông xa hút lặng như tờ
Ai hay xóm núi lên thành phố
Nguyện ước bao năm đã đợi chờ
Người sang đứng kín cả đôi bờ
Xe thồ hai sọt treo vung vẩy
Em đứng chờ ai mắt hững hờ
(Tiễn đưa Hoa Cúc)
Có bao người đã yêu hoa
Câu thơ tha thiết làm ta nặng
lòng
Nghe rưng rưng lệ lưng tròng
Những lời nhắn nhủ càng đong
nỗi niềm
Hồn thơ tha thiết diệu huyền
Như trang đời vẫn nối liền bấy
nay
Người đi thơ vẫn còn đây
Dẫu trăm năm vẫn đắm say tình
người.
Vừa đó hôm nào
Bốn hai năm chẵn
Mới lại gặp nhau
Em có đón đâu
Sao anh lại đến
Thế là đã bốn ba năm
Người đi từ xứ xa xăm trở về
Gặp nhau giữa những bộn bề
Tiếng chim khách cũng não nề cất lên
Bao năm đã cố tình quên
Sao người trở lại khơi nên dạ sầu
Ai xây nên quán nên cầu
Ai đưa tay quấy đục ngầu bến sông
Để rồi không cứ hoàn không
Một đời đơn độc mênh mông những buồn
(Viết ngày giỗ mẹ 18/32019)
Con đi
giữa trận mưa rào
Bước
chân xiêu vẹo lối vào ngõ xưa
Chẳng
còn nghe tiếng võng đưa
Chẳng
còn nghe thấy giữa trưa tiếng gà.
Dẫu ai
cũng phải về già
Vẫn
mong sao để mẹ ta mãi còn.
Nắng
xưa đốt áo khô giòn
Mưa xưa
rã đất cho mòn lối quê...
Chập
chờn trong tỉnh trong mê
Bỗng
nghe tiếng mẹ gần kề gọi ta
Mẹ ơi
con đã về nhà
Bước
chân vội vã như là ngày xưa
Khẽ
chao cánh võng đu đưa
Câu ru
man mác đêm mưa thuở nào
Gió qua
khe cửa lọt vào
Giật
mình nhìn khắp mà nào thấy đâu.
Đêm quê
sầu lại thêm sầu
Vầng
trăng cuối tháng bạc mầu tóc ai.
(Nhớ lụt năm 1971)
Lại
nghe tin lũ đổ về
Khắp
trời vần vụ mưa dầm dề mưa
Nhớ
ngày đê vỡ năm xưa
Làng ta
ngập ai đưa lối vào
Mái
tranh trôi giữa sóng trào
Tiếng
con gọi mẹ như bào ruột gan
Cả làng
nước mắt chan chan
Bao năm
rồi, vẫn cứ tan nát lòng.
Con từ
mặt trận miền trong
Được về
thăm mẹ mà không lối vào
Mẹ ơi,
mẹ ở nơi nào (?)
Từng
con sóng lớn, xoáy cào mặt đê
Lũy tre
xanh tốt xưa kia
Chỉ còn
đôi nhánh đứt lìa đang trôi
Làng
xưa đi mất đâu rồi
Chẳng
còn ai để cho tôi hỏi dò.
Gậy tre
quờ quạng lần mò
Bỗng
đâu có một con đò lướt qua
- Anh
vừa từ chiến trường ra?
- Em đi
tìm mẹ, tìm nhà cho anh...
Tháng
năm trôi thật là nhanh
Quê
mình đã hết chiến tranh lâu rồi
Anh đi
tìm đã bao hồi
Con đò
nan ấy đâu rồi... đò nan?
Dẫu chẳng làm nên khanh tướng
Cũng ra dáng một con người
Biết đi biết đến nơi đâu
Biết nói những điều phải trái
Biết dò những chỗ nông sâu
Dám quên những gì quá khứ
Bao giờ cũng chỉ bắt đầu
(Tặng
thơ Hương Thơm)
Em gặp anh khi đã có đôi
Sao vẫn bâng khuâng xao xuyến
Thơ em viết bao lời thương mến
Chỉ dành riêng cho một anh thôi.
Đoạn đường sang đâu có xa xôi
Em ước muốn cất lời hò hẹn
Bao câu chữ vẫn không trọn vẹn
Thương sao khó nói thành lời.
Ở nơi xa anh đã ngủ rồi
Người đâu biết em từng thức
trắng
Để mơ đến một miền xa vắng
Em thành thơ kề cận ở bên anh.
(Thu
2018)
Mới đó hôm qua
Lá vàng đã rụng
Hình như thu đến
Lòng cứ chông chênh.
Thu ơi năm nào
Mình xa nơi ấy
Bóng mẹ thân yêu
Bóng em dịu dàng.
Bầu trời xanh biếc
Đầm nước mênh mang
Cổng làng tươi nắng
Vàng hoe cúc vàng.
Một mình em tôi
Nhìn về xa lắc
Đường cây khô khốc
Lòng càng chơi vơi.
Thu ơi, thu ơi
Giờ không ai đến
Lòng ta thương mến
Gửi buồn cho thu.
(Tặng
thơ Hoa Lý)
Thương
cha thương mẹ cất công
Tìm nơi
đất sạch để trồng giàn hoa
Chỉ
mong đến lúc về già
Có hoa
có trái để mà cậy trông.
Quý
người cha mẹ cho không
Thế mà
người bỏ chợ đông chẳng về
Giàn
hoa vẫn nở bộn bề
Chẳng
ai gần gũi cận kề bón chăm.
Qua bao
lần bóng trăng rằm
Vẫn
nghe bao tiếng thì thầm trong hoa
Muốn
cho làm của người ta
Kẻo mai
đây để cho hoa úa tàn.
Thương
sao thương đến vô vàn
Chùm
hoa nhỏ bé giữa ngàn mây xanh
Hương
đưa vời vợi quẩn quanh
Từng
đêm lan tỏa ru thành giấc mơ.
Bâng
khuâng gieo một vần thơ
Cậy ai
trao gửi bây giờ cho hoa.
Có một bản kinh như thế sinh ra
Ru đời giữa hai miền sáng tối
Nào ai đó đưa đường dẫn lối
Ngục A Tì nào có thấy đâu
Ta lắng nghe, lắng nghe thật lâu
Trong ngôn ngữ cầu mong xá tội
Câu kinh Mục Liên từng đêm vang dội
Giữa không gian tĩnh lặng nơi quê
Ai vẫn đi về trong sớm trong khuya
Tiếng mõ bên chùa chưa bao giờ tắt
Những ngọn đèn đêm ướt nhoèn hai mắt
Ngục trần gian bao kẻ ngoài kia.
Ta biết cuộc đời từng đến, từng đi
Có bao kẻ chẳng bao giờ cải hóa
Nơi cõi sống ngọc ngà đắt giá
Dẫu cho nghèo túng thanh bần.
Tháng bẩy từng qua không biết bao lần
Cây tầm xích cậy hoài những “bát”
Nơi ngục tối lại nhòe nước mắt
Câu kinh Mục Liên như gió chuyển, mây vần.
Ta đã nghe rộn rã Bạch Đằng Giang
Bao áng thi ca mạch nguồn xứ sở
Những câu chữ lớn lao, rộng mở
Ai đó ru ca gửi đến bao người.
Ta đã nghe, xa tắp bên trời
“Miền sáng sông trăng” gửi vào đời thực
“Ngân một dòng sông” tình yêu hết mực
Thổn thức bao lòng, thi sĩ với quê hương.
Từng chặng đời riêng nối mạch từ chương
“Trải dọc triền sông” gửi vào muôn thuở
Những trang viết tươi nguyên khép mở
Cho hồn thi sĩ bay cao.
Có một miền nào, đầy ắp ca dao
Dằng dặc nối dài, những câu lục bát
Những tứ thơ Đường bao la bát ngát
Tình quê, tình đất, tình người.
Những nhánh hoa tươi nở đỏ một trời
Ai đó thiết tha “Cánh đồng ngọn lửa”
Bâng khuâng với “Giọt mưa nghiêng”.
Hào hùng “Một thời ra trận”
Thêm yêu một “Khoảng trời xuân”.
Đất Quảng Yên ơi ròng rã chia phân
Hợp lại, tách ra bao lần thay đổi
Mười chín xã phường một thời trôi nổi
Núi rõ là cao và sông cũng thật sâu
Lịch sử quê mình là vậy, có sao đâu.
Những phố, những làng đã có từ lâu
Từng tấm thảm vàng nối dài ngang dọc
Ta đến với thuyền làng nghề Hưng Học
Nghe xôn xao sóng nước sông Chanh
Bước chân đến bên Bãi Cọc
Một vùng biển mới tươi xanh.
Em có về không, Phong Cốc quê anh
Bánh gio, bánh dầy, gỏi hà, gỏi ngán
Chẳng cần ra hàng ra quán
Bữa cơm quê thấm thía tình người
Yên Hải thân thương đã đến kia rồi
Ngô lúa sắn khoai nhớ người quai đê lấn biển
Và đây nữa đình xưa Phong Bản
Đức ngài chống gươm bày trận Bạch Đằng.
Ta về Hoàng Tân thăm núi Đầu Rằm
Tìm dấu tích xưa hiều về người cổ
Ôi mảnh đất Quảng yên chẳng hề bé nhỏ
Chưa bao huyền tích bên trong
Nên thơ viết lâu rồi mà kể vẫn chưa xong.
Một dêm lạc rừng
Anh qua nơi ấy
Là ai đứng đấy
Bức tượng đồng đen.
Anh cố làm quen
Em càng im lặng
Đêm mưa giá lạnh
Ngực trần mênh mang.
Sạp nứa bỏ hoang
Đầy hoa đầy cỏ
Bàn tay bé nhỏ
Vỗ về ru anh.
Chặng đường chiến tranh
Nào ai biết được
Đêm mưa nối hạt
Bất ngờ có em.
Một chút hương quen
Một bầu rượu ấm
Từ nơi xa lắm
Tiếng rừng ru êm.
Giữa nơi đại ngàn
Cầm tay lưu luyến
Nhìn anh âu yếm
Mắt nhòe lệ rơi.
Anh đi muôn nơi
Chiến tranh khốc liệt
Chia tay ly biệt
Thế rồi mãi xa.
Chiến tranh đi qua
Anh quay trở lại
Rừng cây vẫn đó
Em giờ đi đâu.
Có một công trường vừa mới bung
ra
Cả phố rộn ràng như ong làm tổ
Xúc hót rải đầm, xe to xe nhỏ
Ồn ào mãi đến canh khuya
Ôi những con đường ta đã từng
đi
Vết lõm chân trâu hằn sâu ngập
lối
Rơm cỏ vữa bùn nồng oi sớm tối
Ai cũng mơ sẽ có một ngày...
Hai mươi năm, một khoảng thật
dài
Con đường cũ thay trong một
chốc
Bốc đá, rải bây, căn lề, đặt
lốc
Xây mương, đậy nắp, san hè
Ba tháng đầu thu, công việc bộn
bề
Đường đã lên khuôn ruổi dài dọc
phố
Cơn rét lạnh luồn sâu trong gió
Tiếng đầm lăn trĩu nặng canh
khuya...
Đường đã xong rồi bao bước chân
đi
Bao bánh xe lăn chạy về đôi ngả
Đèn điện thắp thâu đêm sáng tỏ
Đường Thanh Xuân tuổi trẻ thênh
thang
Phả Lại quê mình giờ đã khang
trang
Vắt vẻo nơi đầu ngõ
Cây tre vừa mới trồng
Cha bảo cây nêu đó
Không có nhà mình rông!
Mẹ cười vỗ lưng áo
Con là người đàn ông
Mai rồi lo việc lớn
Đừng hỏi gì cũng không!
Cây đào bên bờ giếng
Đã đỏ hoa cả rồi
Khóm cúc cũng rực rỡ
Nở vàng bên tường vôi.
Áo tết mẹ mới cắt
Cũng chi chít hoa đào
Phập phồng theo nhịp thở
Mình lớn thế rồi sao?...
Năm nay tết mới về
Mẹ cha không còn nữa
Cây nêu trồng trước cửa
Đã quên tự thuở nào
Chỉ còn bụi hoa cúc
Cùng với gốc hoa đào
Bâng khuâng bên cửa bếp
Nồi bánh chưng sôi trào.
Các con vẫn còn ngủ
Chỉ vợ chồng thức thôi
Mong sao bánh mau chín
Thời gian chầm chậm trôi
Chợt giao thừa pháo nổ
Các con ơi dậy thôi!
(Nhân
xem video dựng bia trên cao điểm 1049)
Tôi đã cùng đồng đội leo lên
Cao điểm khét mùi khói đạn
Một khoảng rừng le
Một bờ suối cạn
Giành nhau từng tấc không lui.
Gốc sang lẻ cháy thui
Ngọn lồ ô đứt cụt
Cái chết bay qua vùn vụt
Mất còn đâu kể thời gian...
Năm mươi năm khói lửa đã tan
Gạch cát mang lên xây đài kỷ
niệm
Hòn đá gốc cây ảnh hình đối
diện
Vấn vương xương máu một thời.
Dù biết chiến tranh qua rồi
Đất nước vẫn còn súng nổ
Trường Sa đã từng máu đổ
Vị Xuyên xương trắng còn rơi.
Tôi đã cùng đồng đội leo lên
Từ sáu lăm, sáu tám, bẩy hai
Giờ đây hai không mười chín.
Muốn khóc mà sao phải nín
Bởi nỗi đau đâu thể sẻ san
Ôi những tấm bia... lòng
Còn mãi với thời gian.
Nhà ta bên khúc đê vòng
Giống như dáng mẹ lưng còng thuở
xưa
Chiều nào trời đổ cơn mưa
Gió rung bão giật chẳng chừa
nhà ai.
Mẹ ngồi bên cửa thở dài
Năm nay nước lớn đã ngoài mười
năm
Người đi giữa buổi trăng rằm
Nắm tay hứa hẹn sang năm trở về.
Thế rồi nước mắt tràn trề
Nghe tin người ấy không về nữa
đâu
Khúc đê vòng giữa ngày ngâu
Mưa chan mưa chứa trút sầu vào
tim
Dáng lưng còng mẹ lặng im
Khắc hình lên vách những nhìn
mà đau.
Thế rồi trăng sáng trên đầu
Quê hương vẫn đó một màu bình
yên
Cứ quên bao nỗi niềm riêng
Máu đào xương trắng thiêng
liêng một thời
Khúc đê vòng vẫn bên trời
Trải bao bên lở bên bồi đã qua
Dáng lưng còng của mẹ ta
Nằm nghiêng nghe sóng ru à ơi
ru.
Lại nhớ ngày đầu cầm bút trên tay
Cả năm ngón nắm vào không chắc
Cha ngồi đó mỉm cười nheo mắt
Chiếc que thần vẫn cứ loay hoay
Chiếc que thần từng lấm đôi tay
Cùng vạt áo bao lần hoen mực tím
Cây thước kẻ vẫn chưa lên tiếng
Bàn tay cha cần mẫn nắm tay con
Từng chữ đứng cao gầy guộc chon vọn
Từng chữ nằm ngang ngửa nghiêng lắt léo
Ngước mắt nhìn cha mắt tròn, mắt méo
Tay mỏi nhừ bên trang viết ngổn ngang.
Sáu mươi năm biết mấy ngàn trang
Cây bút giờ đây ít khi dùng nữa
Bàn phím nhấp nhô hiện nên con chữ
Bao câu thơ chưa kịp viết về cha
Kỷ niệm năm nào còn mãi trong ta
Lại nhớ năm nào cũng thế mùa đông
Nước Nga xa xôi vào kỳ băng giá
Huyện lị Belovo một màu trắng xóa
Tuyết tràn lan trên mặt đất mênh mông.
Hồ nước tuần hoàn tuôn chảy ra sông
Kéo theo những tảng băng trong suốt
Bè cá bên hồ lặng im giá buốt
Những làn hơi hòa quện với tầng không.
Những núi than nâu thấp thoáng bên sông
Cần cẩu thép cất lên hối hả
Máy điện rì rầm, còi tàu dóng dả
Hòa vào nhau trong khúc nhạc mùa đông.
Những chàng trai Nga cao lớn ung dung
Những cô gái Nga xinh tươi rạng rỡ
Bắt tay làm quen có hơi bỡ ngỡ
Niềm vui tuôn chảy tràn trề.
Họ nói cùng nhau câu chuyện làm nghề
Bằng mắt bằng tay giơ lên làm hiệu
Và tất cả say mê đồng điệu
Thân thương trìu mến vô bờ.
Hơn bốn mươi năm từ ấy đến giờ
Dù không biết ai còn ai mất
Vẫn để lại những gì yêu quý nhất
Tình anh em đồng chí chân thành.
Sáng nay đây lặng lẽ một mình
Đi dọc triền sông ngắm nhà máy điện
Gió đông rét như thầm thì kể chuyện
Về một nước Nga mùa đông xa xôi
Đã nghe hơi giá của mùa đông
Ngán nỗi mình ta chẳng có chồng
Suốt tháng gối chăn thừa một cặp
Quanh năm chiếu đệm nửa giường không
Hỏi trời trời phán còn chưa thoáng
Thỉnh đất đất khai vẫn chửa thông
Ai có thương tình xin đến giúp
Xong rồi nhất định sẽ hoàn công
Ai cũng chê ta thật dại khờ
Mất công tốn sức để làm thơ
Đã lo mấy chục mua bút mực
Lại tính vài trăm sắm giấy tờ
Đánh chữ cậy hàng thuê với mướn
Vẽ bìa mượn hiệu đợi cùng chờ
Thế rồi chồng đống cao trên giá
Ẩm thấp lâu năm chữ sắp mờ
Nhớ bạn năm xưa học một trường
Cùng đi bộ đội giữ quê hương
Người vào Quảng Trị ngàn cây số
Tôi đến Tây Nguyên vạn dặm đường
Cam Lộ trống trơn toàn cát trắng
Công Tum rậm rạp rặt tre bương
Tiểu liên bạn quét thù tan xác
Súng cối tôi dần giặc nát xương
Lại nhớ năm nào cũng giữa đông
Chia tay từ biệt dưới triền sông
Người đi năm tháng từng nhung nhớ
Kẻ ở đêm ngày luống đợi trông
Ước muốn tình yêu luôn thắm thiết
Mong sao kỷ niệm mãi tươi hồng
Chiến tranh kết thúc về tìm bạn
Nhà cũ vườn xưa đã vắng không
Thật bất ngờ em đến tìm tôi
Suốt tối lặng im không nói
Cho đến lúc năm lần gặng hỏi
Em khẽ khàng: Đòi nợ tuổi thơ ngây
Ngược lại thời gian từ ấy đến nay
Anh đâu nhớ anh từng mắc nợ
Đêm vắng vẻ lặng im dễ sợ
Bóng quan tòa ẩn hiện đâu đây.
Em nhớ đêm nào anh nắm bàn tay
Mười ba tuổi mình đâu đã hiểu
Đôi mắt thơ ngây cái nhìn trong trẻo
Bất ngờ chững lại bên anh.
Em nhớ đêm nào trên khúc đường quanh
Hơi thở đàn ông phả vào bên má
Khi khoảng cách đã gần, gần quá
Một điều gì lạ lẫm đến mong manh
Em nhớ đêm nào tuột khỏi tay anh
Thoáng thấy mẹ chờ nơi đầu ngõ
Em lúng búng mấy lời chẳng rõ
Lẻn qua rào vội vã chạy cho nhanh.
Hạnh phúc dâng trào cứ thế vây quanh
Kỷ niệm buồn vui nối dài không dứt
Mỗi ngày chợt đến chợt qua
Nét thơ ngây từ lúc tuổi mười ba...
Mấy chục năm rồi cứ thế trôi qua
Em lấy chồng nuôi con khôn lớn
Nhiều đêm thức vật mình đau đớn
Tại vì đâu ta mất tuổi thơ ngây.
Em đến tìm anh trong tối hôm nay
Đòi nợ tuổi thơ ngây ngày ấy
Anh lục mãi mà sao chẳng thấy
Thì ra hai đứa mình...
Đều mất tuổi thơ ngây
Trả lại cho em những ngày trung học
Tuổi thơ ngây ai đó đã yêu rồi
Tuổi thơ ngây thầm thĩ bên đồi
Ngỏ ý cùng ai để rồi chờ đợi
Đêm xao xuyến ngàn sao vời vợi
Tự trách mình xé nát tuổi thơ ngây
Chỉ một lần thôi ở chính nơi đây
Anh lấy mất tuổi thơ em từ đó
Dù tất cả chỉ thoáng qua trong gió
Cũng vô tình xao động trái tim em
Anh trách mình vì chút nhỏ nhen
Yêu thích một bàn tay dịu mát
Yêu thích một làn hơi câu hát
Một bàn chân trong điệu múa trung thu
Anh trách mình trong tình khúc thơ ru
Để em đã lớn lên trước tuổi
Anh cứ trách bởi rất nhiều câu hỏi
Làm bâng khuâng ngơ ngác trái tim non
Chiều nay qua bến Lục Đầu
Muôn ngàn con sóng một màu biếc
xanh
Nơi nào xây dựng quân doanh
Nơi nào cắm cọc tan tành quân
Nguyên
Yết Kiêu đục thủng bao thuyền
Bao lần Phù Ủng loa truyền tiến
công
Có bao nhiêu những nguồn sông
Lập thành chiến lũy giặc không
đường vào
Quê ta biết mấy tự hào
Những trang lịch sử treo cao
ngàn đời
Tám trăm năm đã qua rồi
Lời thề Sát Thát một thời còn
đây
Quân thù bao cuộc bủa vây
Súng trường em bắn tan thây
giặc trời
Bám làng bám ruộng không rời
Thóc tươi quân khỏe tình người
sắt son
Trường Sơn chân cứng đá mòn
Chiếu chèo xung trận vẫn còn
câu ca
Hôm nay đổi mới quê nhà
Lúa màu hàng hóa xuất ra nước
ngoài
Công trường nhà máy nối dài
Khoa học kỹ thuật miệt mài ngày
đêm
Con đường cao tốc dài thêm
Giao thông hàng hóa êm đềm xe
qua
Tầng cao san sát mái nhà
Rừng đồi xanh thắm bao la khắp
miền
Lục Đầu ơi thật diệu huyền
Con sông soi tỏ bao miền đổi
thay
Muôn ngàn con sóng mê say
Như lòng ta vẫn tháng ngày yêu
thương
Câu thơ viết tặng Hải Dương
Xin bay xa đến muôn phương đất
trời
Cũng chỉ là vui một chút mà
Để rồi phải lụy cái thân ta
Chạy theo hư thực từ khi trẻ
Bám đuổi nhục vinh đến lúc già
Khéo tiếc công lao từng góp
nhặt
Càng đau mất mát nếu lìa xa
Ai kia hiểu được điều phù phiếm
Mới đủ can trường để dứt ra
Ai thiết tha gì với chốn đây
Chẳng qua trời phạt phải đi đầy
Lợi danh cám dỗ nên đành dại
Tiền của khiến xui phải chịu
ngây
Mấy kẻ vì dân quên lợi lộc
Bao người vị nước bỏ riêng tây
Giữ cho nhân bản luôn trong
sáng
Chẳng sợ bùn nhơ đến bủa vây
Bút mới mua xong vẫn chửa mòn
Giấy thơm trải rộng sáng mầu son
Thảo đôi câu đối mừng dân tộc
Viết mấy vần thơ tặng nước non
Có rượu có chè cay trộn đắng
Có hoa có quả ngọt pha giòn
Giao thừa vừa đến trào thi hứng
Viết mãi thơ xuân tứ vẫn còn
Già lão như ta chí chửa mòn
Bao năm vẫn giữ tấm lòng son
Hiểm nguy nào quản nơi rừng rú
Gian khó đâu sờn chốn núi non
Có nước có dân câu hát ngọt
Có bè có bạn tiếng thơ giòn
Tuổi cao hồn trẻ vui phơi phới
Tình ý cho xuân hỏi có còn
Cầu vồng nào có thấy đâu
Chỉ có mống cụt một đầu mà thôi
Trách người chẳng đến cùng tôi
Thì ra đường đã chia đôi nửa đường
Giấy
điệp vừa mua rực sắc son
Mừng
vui tuổi Đảng chín mươi tròn
Mừng Đảng xuân nay chín chục
tròn
Giấy thơm trải rộng sáng mầu
son
Thảo đôi câu đối mừng dân tộc
Viết mấy vần thơ tặng nước non
Khúc nhạc dựng xây thêm rộn rã
Bài ca chiến đấu mãi vang giòn
Ghi sâu lời Bác từng căn dặn
Độc lập tự do chí chẳng mòn
(Kỷ niệm về Trường Điện lực Thái Nguyên)
Bâng khuâng Thác Lở, Cổ Rùa
Mưa chan Cầu Đá, gió lùa Núi Voi
Đường khuya trăng muộn sáng soi
Mái tranh, tường đất lẻ loi những ngày.
Lớp vui, vang vọng tiếng thầy
Giấy rơm sần cục, bút tày thêm gai
Đường sang nhà máy thật dài
Tiếng đe, tiếng búa, gõ hoài mà vui.
Dứa thơm, mít ngọt, sắn bùi
Bếp khuya dư vị khoai lùi khó quên
Tiếng còi báo động rít lên
Tầu bay từ khắp bốn bên kéo vào
Ống tuần hoàn bị bom đào
Khu vận hành đã lật nhào cầu thang
Đuôi lò tường vách vỡ tan
Căng tin nhà máy bom khoan sập rồi
Trái tim thắt lại bồi hồi
Nửa căm giận nửa bùi ngùi xót xa...
Xa rồi, xa đã thật xa
Bao nhiêu người thợ đã là chiến binh
Trường xưa không bóng không hình
Chỉ còn ký ức học sinh năm nào.
Trường xưa ngang dọc chiến hào
Đã không còn thấy lối vào ở đâu
Bâng khuâng đi dọc sông Cầu
Trường xưa vẫn chửa phai mầu tháng năm
Xóm mình không nghe tiếng chó
Cũng không nghe thấy tiếng người
Nhà đi Hà Thành bán phở
Nhà vào Nam làm thợ xây
Nhà sang nước ngoài làm mướn
Chẳng còn nhà ai ở đây
Lối vào cổng đầy cỏ dại
Cổng sắt đóng kín đêm ngày
Thế là trở thành xóm vắng
Người vào thuê trồng cây thuốc
Lúa đồng giờ chẳng cấy cầy
Mã tiền xanh om trên bãi
Khoai môn tím bẫm bên đường
Ngày công vài mươi ngàn bạc
Mùa mùa mưa, nắng hao gầy.
Ngày xưa đói no chạy bữa
Đồng toàn nước mặn, nước phèn
Mất mùa năm này năm nữa
Rủ nhau lên rừng xuống biển
Hết hạn lại bão nối nhau
Chẳng ai bỏ công thuê mướn
Nhà nhà tháng ngày cháo rau...
Về làng thấy bao xóm vắng
Người đi kiếm kế sinh nhai
Một phần thành người phố thị
Một phần thành người ngoại lai
Xóm mình cả năm lại vắng
Nhà nhà cửa đóng then cài
Phải chăng đất đai cò trắng
Để ta lo mãi lo hoài.
Bao giờ lại đông vui nhỉ
Bao giờ cầy cấy nên giầu
Bao giờ bán buôn tấp nập
Để quê bớt tủi bớt sầu
Xóm mình không thành xóm vắng
Lại vui như thuở ban đầu
Làng tôi có tự lâu rồi
Ai ai cũng kể từ hồi thơ ngây
Vui kia, vui đó, vui đây
Cây đa, giếng nước, nhà xây nối nhà
Gốc nguồn cha mẹ, ông bà
Có bao nhiêu chuyện để mà thương yêu
Nghe bao nhiêu, thích bấy nhiêu
Thì ra có biết bao điều làng tôi.
Một mình buồn với mình thôi
Vì mình đâu có “làng tôi” bao giờ
Lớn lên đã phải ở nhờ
Mấy người lớn tuổi lập lờ “cấy cư”
Hỏi thăm họ chỉ ậm ừ
Rằng không biết được đến từ nơi nao
Bạn bè hẹn một ngày nào
Thong dong rỗi việc để vào làng tôi
Đành lòng phải nhận lời thôi
Cứ lo phải bảo làng tôi chỗ nào
Lại về rừng trúc Chí Linh
Lắng nghe bao những tự tình người xưa.
Thạch Bàn xao xác nắng trưa
Bóng hình Nguyễn Trãi mới vừa thoáng qua
Dấu hài như chửa tan nhòa
Bút lông, nghiên đá khéo là tượng trưng
Câu thơ tắc nghẹn nửa chừng
Rơi bao nước mắt người từng qua đây.
Dốc lên bậc đá ken dầy
Bạch Vân am cũ mỗi ngày ai qua
Câu thơ dìu dặt khoan hòa
Băn khoăn nỗi nước nỗi nhà đầy vơi
Tiếng chim cao ngất lưng trời
Băng Hồ còn đó bao lời mỏi mong.
Bước chân quan trạng thong dong
Áo cà sa phủ kín vòng lợi danh
Câu kinh xóa hết hôi tanh
Muốn cho ngọc nát ngói lành đễ đâu.
Xa kia vang bóng Trần Hầu
Những trang Kiều có bắt đầu từ đây
Mà sao người ngọc hao gầy
Mà sao chua chát đọa đầy hợp tan.
Ngược đường về núi Văn An
Trang thơ lay động tâm can dường này
Ví dù còn mảnh thân gầy
Vẫn gieo vẫn cấy lấy bầy trẻ thơ
Đã không trọn đạo bây giờ
Đành đem hồn cốt đợi chờ mai sau
Nghiên son đẫm mực đỏ au
Vẫn khuyên, vẫn chấm từng câu dạy trò
Rừng xuân mai sáng sương mờ
Câu thơ “Xuân đán” đợi chờ đã lâu.
Đường xưa hương quế, hương ngâu
Phấn thông vàng ở trên đầu vẫn rơi
Ta đi giữa đất giữa trời
Lắng nghe bao tiếng bao lời người xưa
Hôm nay vợ lại về quê
Một mình ở lại hả hê một mình
Cái ăn đã sẵn lập trình
Cháo cơm mỳ cứ mặc tình bày ra
Chăm cho hai chục chú gà
Thóc ngô rau cám đủ ba bữa đều
Rau trên hộp xốp rõ nhiều
Nhớ lo tưới tắm chớ điều bỏ quên
Đôi mèo quấy quả liên miên
Cá cơm đến bữa trộn liền mới nghe
Mải vui cùng với bạn bè
Điện thoại gọi nhắc kè kè một bên
Đám cưới thiếp đã có tên
Tổng kết mấy hội dưới trên hẹn rồi
Đi đâu cũng chớ rốn ngồi
Về ngay lo việc cho tôi mọi bề
Sau ba hôm nữa tôi về
Kiểm tra mọi chỗ chớ hề bỏ qua
Tôi mượn em về dối mẹ tôi
Rằng nhà cô ấy quá đơn côi
Giao lưu bè bạn từng tìm hiểu
Kết mối tình thân đã hẹn rồi
Giữa khóa kiểm tra nhiều bận
bịu
Cuối kỳ thi cử lắm lôi thôi
Ra trường mẹ hỏi sao lâu thế
Không hợp nên đành phải rẽ đôi
BÓC MẼ
Chửa có khi nào chịu lẻ đôi
Chỉ vì anh ấy cứ đòi thôi
Hợp đồng đã hứa nay vừa dứt
Tình cảm hai bên đã đủ rồi
Đấu lý em khoe đông chú bác
Cãi cùng anh bảo cảnh con côi
Mẹ ngồi nghe mãi cười hi hí
Cô cậu coi chừng chết với tôi
Hai đứa bày ra để dối tôi
Lại còn đổ vấy chuyện mồ côi
Cưới xin hai phía đang bàn đến
Gá nghĩa đôi bên đã định rồi
Của cải sắm sanh đâu thể bỏ
Ân tình đã kết chẳng cho thôi
Ngày mai lên xã xin đăng ký
Chống chế coi chừng phạt cả đôi
Phong cảnh Hà Nam khó hững hờ
Non xanh nước biếc thật nên thơ
Sông Châu mềm mại ai mong đợi
Núi Đọi uy nghi khách mãi chờ
Núi thả nắng vàng neo dưới bến
Hồ ôm mây trắng cuộn trên bờ
Người về du lịch đông như hội
Tam Chúc vào thu rợp bóng cờ
Viên gạch thành Phao xây ở nơi
đâu
Nằm lại nơi đây để làm chứng
tích
Bờ thành cũ giờ đây đã mất
Chỉ còn muôn mảnh vỡ thời xưa
Một vạt nắng vàng rực rỡ trong
trưa
Một làn gió cô đơn cánh đồng
thổi đến
Một dòng sông xanh ồn ào dưới
bến
Nói điều gì về huyền tích ông
cha
Bao cuộc chiến tranh từng đã đi
qua
Xương trắng máu đào ngấm sâu
vào đất
Nơi thành cũ đớn đau còn mất
Bâng khuâng bao chuyện người
xưa
Ta trách chi đâu bão tố gió mưa
Phong hóa ngàn năm chồng lên
muôn vật
Nên mọi thứ mà ta cóp nhặt
Nói điều gì cho thế hệ hôm nay.
Viên gạch vuông nằm ở nơi đây
Từ nguồn đất ngàn năm xới lật
Đại diện của ngàn năm văn vật
Gió mưa lụt lội chôn vùi
Viên gạch xám đen chẳng thể lau
chùi
Chất đống nơi đầu đường lấm láp
Mãi vẫn cong vênh thô ráp
Bởi thời gian phong hóa ngàn
năm
Ơi Thành Phao, quá khứ xa xăm.
QUÊ CỦA TA MÌNH
Đến với vùng cao xứ Chí Linh
Miền quê lịch sử lắm ân tình
Côn Sơn nổi tiếng bao trang
sách
Kiếp bạc lừng danh những ảnh
hình
Ngày trước cha ông từng giữ
nước
Giờ đây con cháu giữ hòa bình
Bên nhau sông suối cùng đồi núi
Thật đẹp là quê của chúng mình
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét