KHAI BÚT
CHÀO XUÂN
Tuổi Đảng
năm nay chín chục tròn
Ngọn cờ
cách mạng sáng mầu son
Thảo đôi
câu đối mừng dân tộc
Viết mấy
vần thơ tặng nước non
Khúc nhạc
dựng xây thêm rộn rã
Bài ca
chiến đấu mãi vang giòn
Ghi sâu
lời Bác từng căn dặn
Độc lập
tự do chí chẳng mòn.
(01/01/2020)
Đào thế
bạt phong mới rước về
Chung
vui cảnh tết ở làng quê
Chồi
xanh mới nhú vài ba búp
Nụ đỏ vừa
bung sáu bẩy huê
Rắn rỏi
sinh sôi nơi bão tố
Dẻo dai
nảy nở chốn sơn khê
Xuân
sang góp nhặt đôi câu vịnh
Thơ phú
bình dân lắm khách mê
(18/1/2020)
Chậu quất
năm nay nặng trĩu cành
Trái
vàng chen lẫn lá màu xanh
Phía
trên đèn nháy vòng dăm lớp
Bên dưới
dây hoa cuộn mấy vành
Bắt chước
xóm thôn cho hợp mốt
Học theo
phường phố tỏ chơi sành
Đến thăm
ai cũng khen là đẹp
Xuân mới
vui tươi vạn sự lành.
(23/01/2020)
Bẩy nhăm
họ bảo chửa già đâu
Dẫu có
hoa râm nửa mái đầu
Thơ phú
sẻ chia ra cả nước
Văn
chương gửi đến khắp năm châu
Chào
xuân phấn khởi gieo đôi vận
Đón tết
mừng vui thảo mấy câu
Tự chúc
cho mình thêm tuổi mới
Bẩy nhăm
họ bảo chửa già đâu
(24/01/2020)
Một trận
mưa rào cuốn sạch bong
Xóa đi bụi
bậm cả năm ròng
Gió qua
trước cửa còn hơi lạnh
Nước rỏ
bên thềm thấy đã trong
Ánh nến
thập thò soi trước án
Khói trầm
ngào ngạt thả bên song
Bầu trời
ướt sũng không thèm tạnh
Thơ lúc
giao thừa viết chửa xong.
25/1/2021
Phiên chợ cuối năm mới mở ra
Bốn bên chặt cứng chỉ toàn hoa
Mầm to nụ mập chờ cô Tám
Thân lớn rễ dài đợi thím Ba
Mấy chị săm soi tranh nắm lại
Vài em hăm hở muốn sờ qua
Mỗi người một thứ đòi mua hết
Lấy giống đem về cấy ruộng ta
27/1/2021
Trừ tịch
năm nay khéo lạ sao
Bỗng
dưng sấm nổ đổ mưa rào
Ngoài đường
ánh điện càng le lói
Trong cổng
tràn lan nước ngập cao
(25/01/2020)
Thơ vịnh
mừng xuân mới viết ra
Bao
nhiêu bè bạn đã mừng ta
Cảm ơn
đăng mãi mà không xuể
Đành viết
đôi câu để tặng quà
(26/01/2020)
Cũng mua
hoa cúc hoa đào về chơi
Lại
quăng chúng bỏ ra nơi bờ rào
(28/01/2020)
Trong
đôi mắt nhìn anh tha thiết
Chia ly
rồi còn da diết theo anh
Có một lần
em mặc áo thiên thanh
Chia tay
giữa ngày hè nóng nực
Xa nhau rồi
nước mắt chảy vòng quanh
Có một lần
em mải bước chân nhanh
Quên người
đã ngỏ lời thương mến
Bến xa
đò hun hút giữa dòng xanh
(29/01/2020)
Đâu chỉ
ngày mười bốn tháng hai
Chúng
mình mới yêu nhau như thế
Bởi tất
cả những tháng năm sinh kế
Mình vẫn
bên nhau đầy đặn thủy chung
Đâu chỉ
một ngày được đóng trong khung
Những kỷ
niệm yêu đương hạnh phúc
Mỗi ngày
qua ghi dấu ấn trong ta...
Mình bẩy
mươi rồi em cũng sáu ba
Bắt chước
tặng hoa nhìn nhau ngượng ngập
Cũng
lóng ngóng chân run tim đập
Ôi
thiêng liêng là thế bởi vì đâu (!)
Em khẽ mỉm cười sau một lúc lâu:
Đã mấy
năm rồi vẫn nhớ không quên
Mình cố
làm hoa tặng cho cô ấy...
Muốn
thành hoa tặng cả muôn người
Lại về
đi hội Côn Sơn
Đêm mưa
trừ tịch sạch trơn đường vào
Sân hoa
mới cấy chưa cao
Hàng bia
đá dựng năm nào vẫn đây
Lênh
khênh cao mấy tầng cây
Ai bên
ghế đá, cười ngây ngất cười
Chúc
nhau, mười đủ bằng mười
Câu ca hạnh
phúc càng tươi, càng hồng
Nghe xao
xuyến cả nỗi lòng
Nến trầm
ngào ngạt cuộn vòng lên mây.
Tình
xuân như cũng đong đầy
Hòa theo
với bụi mưa bay ngập tràn.
Côn Sơn ơi
hội đừng tan
Để cho
gió núi, mây ngàn cứ bay
Để cho
tay lại cầm tay
Thả
hương cho đất, cho cây, cho người
Câu thơ
ai đó cất lời
Hòa
trong muôn nhịp đất trời quê ta.
Nắng xoi
xói nắng, giông ào ào giông
Ruộng
“phần trăm” đỏ mấy vồng khoai lang
Đỡ ngày
giáp hạt mùa màng tháng ba
Năm nay chống dịch cả toàn dân
Kẻ đến tham quan giảm mấy phần
Cháu con cũng muốn tới quây quần
Chỉ lo lây nhiễm không cho gặp
Thủy tổ Bùi công lập xóm làng
Sắc phong còn đó tỏ từng trang
Năm Cành nảy nở đơm hoa ngọc
Ba Cội sinh sôi kết trái vàng
Nền móng tổ tiên xây vững chãi
Miếu đền con cháu dựng phong quang
Chúc cho họ tộc thêm đông đúc
Chúc các gia đình phú thọ khang
Bùi tộc vang danh tại xứ này
Nối dài nguồn cội bấy lâu nay
Kim Lâu rạng rỡ huy hoàng vậy
Cổ Đẳng uy nghi tốt đẹp thay
Phúc Nhuận công cha càng rộng lớn
Từ Nhân nghĩa mẹ thật cao dày
Hai trăm sáu chục năm xây nghiệp
Đền miếu muôn nơi khó sánh tày
Hôm qua mồng 8 tháng 3
Chở nhau xuống phố mua quà cho em
Quán Thu Hà thích tô tem
Đòi chụp kiểu ảnh để đem trưng bày
Nào ngờ máy ảnh ruồi bay
Vẽ thêm một chấm lông mày rõ ghê
Để nguyên thì chẳng ai chê
Mở to ra thật chớ hề muốn coi.
Mặt trận
Tây Nguyên mở khắp nơi
Sư đoàn
bám địch quyết không rời
Bỗng nhiên tỉnh, bỗng nhiên mơ
Bỗng nhiên tìm thấy câu thơ thuở nào
Bỗng nhiên em bước chân vào
Bỗng nhiên em đến thì thào bên tôi
Bỗng nhiên em ghé đôi môi
Bỗng nhiên ôm chặt thế rồi em hôn
Bỗng nhiên kể dại, kể khôn
Bỗng nhiên anh thấy bồn chồn ở bên
Bỗng nhiên nhớ, bỗng nhiên quên
Bỗng nhiên mở mắt nằm yên trên giường.
Lại cùng
với cháu học bài
Giở
trang toán của cấp hai thuở nào
Chữ to
chữ bé nháo nhào
Chồng
thêm kính nữa ghé vào để xem
Các bài
tập mẫu in kèm
Bẩy hằng
đẳng thức giở xem
một hồi
Tưởng
như cô giáo vẫn ngồi ở bên
Mồ hôi từng
giọt cứ liền liền rơi
Những
hàng phấn trắng chơi vơi
Viết
trên mặt bảng xanh ngời sắc xanh
Ở nhà
ông cháu học hành với nhau.
Thế chiến
lần này lại mở ở nhân gian
Khắp
trái đất cùng nhau xung trận
Vất vả
gian nan hy sinh cùng tận
Bởi kẻ
thù giấu mặt khó tìm ra
Thế chiến
lần này cuồn cuộn phong ba
Gieo rắc
truyền lan khó lòng kiềm chế
Liên tục
tiến công đó chính là mưu kế
Chẳng
phân chia đâu biên giới địa đầu
Ai đó cầm
tay xoay quả địa cầu
Đánh dấu
hết gian nan nếm trải
Đánh dấu
hết những đớn đau khổ ải
Bao lần
đau thương căm giận ưu sầu
Thế giới
bên nhau từ buổi ban đầu
Xin hãy
sẻ chia cùng nhau hiểu thấu
Xin hãy
sẻ chia bền gan chiến đấu
Và hãy
tin ngày chiến thắng sau cùng
Đỡ bao
nhiêu ngói các vùng phía trên
Bao
nhiêu bão gió cuồng điên thét gào
Bao hòn
cát bụi chất cao mỗi ngày
Mình làm
mình chịu đọa đầy bởi ai
Bình
minh ửng đỏ nối dài tháng
năm
Đôi nòng
pháo thép bám đầy rỉ gang
Biển
Đông dậy sóng rền vang cả trời
Đặt lên
chiến tích của thời chiến tranh
Những lô
cốt cũ tan tành vữa vôi
Pháo đài
vẫn đứng giữa đời hôm nay
Trong tầm
ống kính chuyển xoay góc nhìn
Bước
chân chiến sỹ khắp miền quê ta
Rừng
xanh biển rộng bao la đất trời
Khắp nơi mở trận tiến quân vào
Sơn Lôi dũng cảm thành công lớn
Trúc Bạch kiên cường kết quả cao
Sản xuất giao thương vừa phát động
Học hành trực tuyến đã khơi mào
Theo lời Đảng chỉ luôn bền chí
Tự nhiên gắn kết khắp muôn nhà
Kiên cường Âu Mỹ luôn vươn tới
Gian truân càng tỏ sự chan hòa
Từ nay nhân loại cùng chung sức
Tiêu diệt co-vi quyết chẳng tha
Hết bằng đến trắc rối bòng bong
Vét túi mấy ngày không thấy chữ
Lục rương cả tháng chẳng ra câu
Cũng may thấy khó nên dừng lại
Viết mãi rồi ra biết quẳng đâu
Vài ba cái núi chưa chùng cẳng
Mấy chục con ngòi vẫn dẻo chân
Chạy bộ chiều chiều luôn cố sức
Đạp xe tối tối gắng chuyên cần
Đêm nào cũng thức ngồi cầm bút
Muốn ra đường phố ngắm hoa tươi
Dịch bệnh đang cao chớ nói cười
Che miệng chống lây cần phải kín
Rửa tay sát khuẩn quyết không lười
Chào nhau gắng nhớ trên hai mét
Gặp gỡ đừng quên quá một người
Yêu nước thương dân thì phải thế
Đài vừa thông báo rõ mười mươi
Khắp nơi nước ngọt kiếm không ra
Người khát càng lo xám thịt da
Đường ống nối qua vui bụng trẻ
Khắp nơi phấn khởi vui câu chuyện
Chiếc lược
đuya-ra lại thấy đây
Từng
răng chia cách có hơi dầy
Sống
lưng dựng đứng cưa làn sóng
Bên má nằm
ngang khắc cuốn dây
Mưa núi
rơi hoài đường đứt hết
Chặt đẽo
gia công cả tháng chầy
Những mùa hạ nóng lại đòi ra khơi
Những dòng nước mặn chẳng vời cũng qua
Từ khi nhiễm mặn xót xa lụi dần
Cầy bừa cấy hái thế mà thất thu
Chín giông mười bão mịt mù tháng năm
Để muôn dòng mặn theo trăng chảy vào
Những kinh những rạch cùng bao suối nguồn
Khai sông lấn biển lập buôn lập làng
Thương sao đất mặn ai đang nhọc nhằn
Mẹ già hái nắm rau cằn giữa trưa
Nuôi cho cây trái còn chưa trưởng thành
Chỉ cần biển chớ chảy quanh vào đồng[1]
Gom từng hạt gạo mặc đời cản ngăn
Thế rồi vẫn cứ băn khoăn kiếm tìm
Những cung điện cũng lặng im tiếng người
Những con sông cũng đầy vơi bất ngờ
Ngàn năm vẫn lặng như tờ nhìn ta
Cứ vương vấn cứ xót xa ngậm ngùi
Thoạt đầu gắn kết lại cùng nhau
Thủy hỏa đồng sinh thật khác màu
Vẫn biết khởi nguồn liên kết lại
Có biết nghiệp đời khôn chối bỏ
Phồn sinh muôn thuở thấm niềm đau
Khắp nơi nhiễm bệnh đã lan tràn
Hơn hai trăm nước đang nguy kịch
Thế giới cách lý càng vững chí
Toàn cầu chữa trị vẫn kiên gan
Bốn biển năm châu dịch phải tan
Giận chi nhau mà không chịu gặp
Mới một ngày thôi là cả trăm năm
Hoa vẫn cứ tươi, trái kia vẫn mập
Anh biết rằng em rất muốn đến thăm
Cách ly rồi là vậy phải không anh
Ôi trái đất này vẫn cứ tươi xanh
Sáng rồi tối mỗi ngày vẫn thấy
Cứ yên bình với những vòng quanh
Em đã từng nghe, phải thế không anh
Dich mấy trăm ngàn nước nào cũng có
Mấy ngàn người chúng bắt phải lìa xa
Vừa mới đây thôi chính phủ đề ra
Cả nước tham gia cách ly xã hội[2]
Nghe tiếng chuông reo biết là anh gọi
Cách ly rồi hai đứa hãy tạm xa
Em đã ở yên trong mấy ngày qua
Lên trang mạng đọc hoài thơ dịch
Đủ hai tuần ngồi đợi đón anh qua
Chơi vơi đầu ngõ làn sương phủ
Thánh thót ngoài hiên hạt móc sa
Mỗi ngày càng thấy thêm mòn mỏi
Sông suối núi non nắng trải vàng
Kiếp Bạc oai linh ngời kiếm khí
Côn Sơn huyền diệu tỏa hào quang
Xóm thôn mở rộng trông càng đẹp
Phường phố điểm tô ngắm rõ sang
Quê mình đổi mới thật khang trang
Đất nước tôi từ một mẹ sinh ra
Mọi xứ sở là anh em thân thiết
Những trang sử hòa vào truyền thuyết
Thật hào hùng từ muôn thuở ông cha.
Đất nước tôi từ một bọc sinh ra
Vẫn tự hào với nước Việt thân thương.
Đất nước tôi từng gặp lắm tai ương
Chưa lúc nào ngơi tay cày, tay súng
Giữa chiến trận vẫn nuôi mầm sống
Để ngàn năm dài mãi gốc Tiên Rồng
Đất nước tôi luôn nghĩ đến cộng đồng
Dẫu ở quê nhà hay đi xuất ngoại
Tổ quốc bảo không bao giờ bỏ lại
Gian khó, hiểm nguy cả nước chịu cùng.
Đất nước tôi dựng nghiệp tự vua Hùng
Mỗi miền đất biết bao nhiêu làng xã
Trăm trận đánh chẳng bao giờ gục ngã
Mãi vững tin trong trận đánh sau cùng.
Đất nước tôi hết thảy những anh hùng
Thời đại Bác Hồ kết tinh bao thế hệ
Ôi tất cả những đứa con một mẹ
Thắm tình yêu máu thịt đồng bào.
Đất nước tôi đại dịch đã xông vào
Tất cả vững lòng nghĩ suy nung nấu
Phát hiện, ngăn ngừa qua từng trận đấu
Chiến thắng, thành công vui sưóng tự hào.
Sáng nay đây đứng dưới ngọn cờ đào
Đảng bảo phải kết đoàn chiến đấu
Mỗi sinh mệnh đều thiết tha yêu dấu
Khắp muôn dân cùng một chiến hào.
Mấy tuần nay cũng chỉ cam một mình
Bạn già cũng muốn yên bình ngại qua
Một mình với một chai ba chia sầu
Ngày sao vắn để cho râu mọc dài
Gửi cho mây gió lạnh ngoài bờ hiên
Mùa rét năm nao cũng đến với đầm
Vớt tóc tiên[3]
về cho nhà nuôi lợn
Lũ trẻ hai làng kéo về nhập bọn
Vượt đồng qua Dốc Năng
Con gái, con trai còn rất trẻ măng
Tóc rối đầu trần, chân không dày dép
Mùa hạ nóng, hay mùa đông rét
Mỏng tang áo gụ, áo nâu…
Chẳng phải trẻ con không biết rét đâu
Nhà nghèo thế lấy gì ra lắm áo
Nhà thiếu thốn bữa cơm, bữa cháo
Bảo nhau không biết rét là gì.
Đầm Ái Mộ sâu cực kỳ
Không lấy hơi làm sao xuống đáy
Mỗi đợt rau lên làn môi tím tái
Vẫn cười trong cơn rét run.
Rồi một năm trời nóng từng cơn
Lũ trẻ rời trường bước ra đời sống
Khoảng kỷ niệm bất ngờ bỏ trống
Mải mê những khoảng trời con.
Vực thẳm đèo cao đường đá chon von
Mầm lý tưởng đỏ hồng ngực trẻ
Những đợt hành quân triều dâng sóng bể
Cho dẫu đạn bom và cái chết gần kề.
Không một kêu than tiếc nuối điều gì
Cho đến hôm này mới được quay về
Mái tóc bạc phất phơ trong gió
Đầm Ái Mộ ngày nào vẫn đó
Những người xưa còn nhớ hay quên
Không biết còn ai... đi vớt tóc tiên.
Bồ ngót cành vươn đòi cắt tỉa
Suốt ngày trồng cấy chân tay lấm
NUÔI VẬT
Chỗ này đóng cũi nuôi bầy thỏ
Cá cảnh nhôn nhao bơi đớp lá
Mèo con lí lách chạy vờn hoa
Suốt ngày bận bịu bao công việc
Hội họp liên hoan cũng phải xa
Dẫu bao nhiêu cũng vẫn còn cứ lo
Làm sao khéo duỗi, khéo co cho vừa
Xin đừng giáng xuống hãy chừa chúng ra
Chỉ mong chúng sẽ vượt qua dễ dàng
Mong sao chúng chớ tham quàng, tham xiên
Mong sao chúng thấy đạo hiền mà qua
Mong sao kết quả để mà vui tươi
Bỏ quên tiếng khóc cái thời mới sinh
Biết vì ta, biết vì mình thủy chung
Cứ thảnh thơi cứ ung dung giữa trời.
Đứa lên trang mạng tìm bàn ghế
Đứa xuống on lai kiếm chỗ ngồi
Thoắt thôi ẩn hiện rõ gian ngoan
Giãn cách chấp hành cho đầy đủ
Hội họp giao lưu cũng phải khoan
Nhuộm tóc để cho hết trắng đầu
Lấy kính treo cao thành bốn mắt
Tìm dao cạo nhẵn hóa không râu
Qua hàng nha sĩ trồng răng giả
Đến shop thời trang thử áo mầu
Lắp ghép tinh tươm rồi chụp ảnh
Bạn phây cười bảo lão chơi ngầu
Người nhà các xứ không mời đến
Khách khứa bao miền chẳng thỉnh qua
Chén rượu ấm nồng hương còn tụ
Nén nhang thơm ngát khói bay xa
Dòng trôi uốn lượn giữa lòng núi non
Đường xanh mơ mộng như còn thấy đây
Đứt hơi giữa sóng in mây trắng trời
Tóc ai kín mặt bời bời nước xao
Môi anh lịm ngọt chạm vào môi em
Cứ luôn ẩn hiện mưa hoen những chiều
Cứ đeo theo mãi rất nhiều tháng năm
Vẫn như đang quẫy đang nằm trong tim
Mà sao vẫn cứ im lìm chẳng thưa
Chiều nay vỗ nhịp chèo đưa nỗi niềm
Sóng reo từng đợt vỗ vào câu thơ
Cứ gom chứ đợi cứ chờ thành sông
Lặng im qua những phố đông ồn ào
Nối đuôi nhau kể biết bao nỗi niềm
Có bao nhiêu đó giữa miền hoang vu
Ngàn muôn tiếng thét diệt thù đã vang
Có bao chiến sĩ còn đang
xa nhà
Có bao người đã đi xa với người
Cắt nửa
mùa thu gửi lại cho ai
Để hoa
cúc cháy vàng ngoài bến
Cho hồn
ta man mác giữa triền sông.
Em đi rồi
lối xóm cũng mênh mông
Tuổi thơ
nào thắp lửa trái tim ta.
Em đi rồi
hình ảnh cũng bay xa
Mong
khép lại một đôi cánh cửa
Để lòng
ta trọn vẹn với người xưa.
Em đi rồi
ai hát khúc tiễn đưa
Cô hàng
xóm chung gầu
chống hạn
Cánh đồng
chiêm vật vã trong mùa.
Em đi rồi
trầm mặc tiếng chuông chùa
Giữa vô
cùng những kỷ niệm xưa.
Cắt nửa
mùa thu hát khúc tiễn đưa
Để đêm
trắng với muôn vàn bông cúc nhỏ
Câu thơ
buồn xao xuyến cả trời mây
Tấm hình
đen trắng ố vàng thời gian
Khúc
chia ly đủ muôn vàn đắng cay
Hình như
ai đó nắm tay của mình
Soi trên
ngực áo sân đình năm xưa
Chòm sao
theo gió mây đưa về rừng
Xót xa
thay đến nửa chừng rồi thôi
Đồng lúa
nương khoai duỗi dài dưới nắng
Mất mùa giáp
hạt hao gầy quanh năm
Câu thơ
viết suốt mười năm chưa tròn
Tâm tư
xáo động có còn bao nhiêu
Chút
lòng ta giữa những chiều cô đơn
Mặt sông từng đám bọt đang trôi
Thấp thoáng bên đê dải cát bồi
Không sợ ngả nghiêng khi bão gió
Mê mải tỏa hương chốn nước nông
Lá biếc nhấp nhô che bóng nắng
Khoe mình trên mặt sóng xanh trong
Bỗng nhiên thao thức suốt đêm trường
Nhớ cảnh chia tay dạ vấn vương
Miên man giọng cuốc khúc bi thương
Bầu trời xáo động bao luồng gió
Đau lòng người ở chốn quê hương
Quê ai bát ngát dọc triền sông
Núi Đọi vươn cao hiện giữa đồng
Ruộng bãi nối dài vươn tới bắc
Xóm thôn đông đúc ruổi về đông
Chốn chốn lúa ngô thắm sắc hồng
Ngắm cảnh miền xuôi vui hạnh phúc
(Họa thơ Nguyễn
Trọng Cường)
Mỗi sớm lại ra ngõ ngắm hoa
Ung dung ngồi tựa mấy cây trà
Trong này nồm chướng vừa len đến
Ngoài ấy heo may đã thổi qua
Rúm ró thôn quê ngày rét giá
Co ro phố chợ buổi sương tà
Làm sao gửi được vài tia nắng
Để bạn cùng chung ấm với ta
Huyền cầm còn vọng mãi trong ta
Âm điệu du dương giọng thướt tha
Khơi trong mượn gió thổi vang xa
Đêm mong thánh thót bao lời hát
Chỉ một dây thôi bao nhịp phách
Gốc đa
xưa đã nẩy chồi xanh non
Bước
chân chiến sĩ vẫn còn đâu đây
Câu thơ
mộc mạc chất đầy nhớ thương
Bao đoàn
quân đã lên đường lập công
Mái gồi
đã bạc lưa thưa giữa rừng
Nơi nào
dấu vết Bác từng đặt chân.
Khe sâu
vẫn cứ trong ngần nước reo
Giang
sơn đất nước ruổi theo từng ngày.
Rưng
rưng con khẽ đặt tay lên sàn
Rừng tre
xáo động muôn vàn tiếng thơ.
Dãy nhãn
làng trồng cũng đã lâu
Nắng mưa
năm tháng hoa phơi sắc
Chùm lớn
chùm con chờ thương lái
Hết vét kênh
mương đến sửa cầu
Giáp mặt
mà không muốn cất nhời
Cửa quyền
kẻ thạo tìm danh lợi
Chợ búa
người khôn tính lỗ lời
Điêu toa
toàn trách đất than trời
Ngấm ngầm
nổi loạn xui chia rẽ
Cổ Nguyệt
Đường xưa quán của bà
Trang
thơ trào lộng nở muôn hoa
Trần Hầu
trộm ngắm bầu tiên tửu
Chiêu Hổ
rình coi tấm quạt ngà
Phấp phới
kinh kỳ người ngó tới
Muốn hiểu
thì mang sách đến nhà
Cánh đồng
hoa cải ngát mùi hương
Theo
bánh xe lăn suốt dọc đường
Con đò
chấp chới hoen mưa nắng
Bến đá bồng
bênh bợt gió sương
Người của
năm xưa tìm chẳng thấy
Mình ta
đứng dưới ánh chiều vương
THĂM LÁN NÀ NƯA
Nà Nưa dấu cũ vẫn còn đây
Lán nhỏ lặng yên dưới bóng mây
Bên vách lung linh vầng trán rộng
Trước sân thong thả dáng lưng gầy
Vầng trăng kết nụ bên bờ suối
Tia nắng nở hoa dưới tán cây
Ống nước trong veo bên sạp nứa
Nà Nưa dấu cũ vẫn còn đây
2/9/2020
Ngôi nhà Bá Kiến vẫn còn đây
Sân gạch vênh vao cỏ mọc đầy
Mái ngói đất nung rêu phủ kín
Cửa bưng gỗ xẻ mốc ken dầy
Vài cây chuối lá tàu tưa tướp
Mấy cụm đinh lăng gốc héo gầy
Người của năm xưa đều đã mất
Ngôi nhà Bá Kiến vẫn còn đây
17/8/2020
Bốn bên đồi núi phủ màu xanh
Mặt Quỷ hiện ra thật rõ rành
Ánh mắt tinh tường nhìn bốn phía
Vành tai rộng mở dõi xung quanh
Bao lần giặc đến phơi xương trắng
Mấy bận thù sang đổ máu tanh
Thần khí đứng canh nơi ải Bắc
Ngàn năm lịch sử mãi vang danh
13/8/2020
Đến ải Chi Lăng một sáng ngày
Con đường vẫn mở rộng xưa nay
Đầm lầy lập kế gươm kề cổ
Hang núi bày mưu giáo chặt tay
Mấy bận thù sang chông mọc kín
Bao lần giặc đến lưới ken dày
Lời thề quyết tử cùng non nước
Giữ mãi ngàn năm chẳng đổi thay
13/8/2020
Mùa thu mới trở lại rồi
Ta nghe tiếng gió bồi hồi trên cao
Ai đưa lối để em vào
Làm tơ vương cả biết bao kiếp người
Xa kia ai nức nở cười
Câu thơ bỏ ngỏ suốt mười mấy năm
Hai trăm mười sáu trăng rằm
Chép câu thơ cũ gửi thăm bạn tình
Thao lược
vài ông toàn múa gậy
Nắng hạ
nồng khô quả chẳng thành
Mấy chú
sâu già về phá phách
Vài cô bọ
xít đến hoành hành
Khắp nơi
chỉ thấy toàn loài ác
Giữ mãi
không xong chán một vành
Một mình
rong ruổi dọc đường xa
Cô bác
hân hoan trao chén rượu
Thế rồi
gắn bó hai người
lại
Từ lúc
thanh xuân đến tuổi già
Để trăng
lên để trăng vào thả thơ
Chỉ nhìn
thấy mỗi một bờ cỏ xanh
Có chàng
bói cá lượn quanh
Cắm đầu
thả xuống một khoanh trắng ngần
Câu thơ
cũng chỉ có ngần ấy thôi
Rừng cây lập trận lắng tai chờ
Quân Tống kinh tâm đến tận giờ
Phên dậu biên cương luôn vững chắc
Non sông ngàn thuở mãi tôn thờ
Chắt chiu tình cảm đến mai sau
Lá xanh nhuộm nắng cho tươi sắc
Hoa trắng phơi mưa để thắm màu
Anh có thêm đâu giọt nước cuối cùng
Mưa vẫn cứ mưa như mùa năm trước
Mơ mãi trong mơ chiếc cầu Ô Thước
Vậy mà sao em không đến cùng anh
Duyên phận đôi mình từ lúc còn xanh
Tha thiết đắm say đời này chỉ một
Nên tan vỡ xẩy ra trong bất chợt
Bởi vì đâu, không biết bởi vì đâu!
Trống Đọi
từ lâu tiếng đã vang
Khách
mua tìm đến ghé qua
làng
Tang gỗ
anh cưa ghép kỹ càng
Da thuộc
mới bào căng thật phẳng
Đanh tre vừa chuốt đóng theo hàng
Dùi chưa kịp chạm lên hai
mặt
Bốn phía quê mình tiếng đã vang
Chào đón hân hoan tràn hứng khởi
Hàn huyên vui vẻ thỏa phơi bày
Câu thơ xướng họa càng thân thiết
Mấy lần ngoảnh lại và rồi cười duyên
Xổ tung mái tóc tự nhiên vô tình
Trẻ trung gấp rưỡi tuổi mình mà thôi
“Hẹn nhau như thế mà rồi dễ quên”
Họ hàng làng xóm dưới trên xì xào
Mặc nhiên nàng vẫn cất cao mái đầu
Bởi vướng chân phải qua cầu xuống sau
Tóc đen tóc trắng khác mầu chút thôi...”
Mỏi chân rồi bắt cõng mới nghe
Quấn quýt cùng nhau bên hồ vắng lặng
Không ai thấy mình từng trao tặng
Chỉ ước mỗi ngày mình lớn cho mau
Để biết được trái tim thôi thúc
Để biết được thế nào là hạnh phúc
Kề bên nhau thưởng thức giọt tình yêu
Chỉ ước những gì trong trắng cao siêu
Thành sự thực lần đầu chợt đến
Để cho lòng dáy dứt mãi trong yêu
Sáng mai thức dậy ngắm mây trời
Tối đến mình trần tắm giếng thơi
Giở trang tịnh độ cầu tâm phật
Tuổi già thư thái thỏa lòng chơi
Vườn em ngan ngát bốn mùa xanh
Hoa trái treo cao gốc đến cành
Chim chóc lao xao trên rặng ổi
Bướm ong xúm xít dưới hàng chanh
Cảnh quan thuở ấy từng vang dội
Khách khứa đến thăm cùng tán tụng
Chủ nhân trồng tỉa thật tinh anh
Nối đôi nơi bởi hai đầu bê tông
Ngược xuôi chỉ thấy mênh mông bến bờ
Hai quê từ ấy bây giờ một thôi
Sóng ru ca cũng đành thôi ỡm ờ
Cây cầu nằm đó đợi chờ anh qua
Vin cây chèo để sang nhà đón dâu
Xe hoa lăn bánh qua cầu quá nhanh
Trăm năm chỉ có một anh với nàng
Đêm trắng mình ta thức ngắm trời
Ngoài hiên tí tách giọt sương rơi
Vầng trăng cuối tháng đang dần lặn
Ngọn gió giao mùa cũng đã ngơi
Dòng sông xào xạc sóng lơi khơi
Từng lúc trào dâng chẳng chịu vơi
Viết mấy câu thơ thả trước nhà
Chẳng ngờ khách khứa khắp nơi qua
Đều như kiến cắn ngồi nhăn nhó
Giống bị gai cào đứng xuýt xoa
Ngứa ngáy hãi hùng không dám lại
Mới hay thơ độc mang giăng bẫy
Khốn khổ bao người cũng tại ta
Miếng mo cau rã cánh mẹ từng đêm.
Chiếc quạt này cũng chẳng còn nguyên
Vỏ vỡ, cánh long, trăm lần sửa chữa
Tính tuổi của con cộng thêm năm nữa
Chiếc quạt này lên chức ông bà
Bởi nhà có bao nhiêu quạt khác
Quạt Liên Xô nhựa màu trắng toát
Quạt Trung Quốc cánh làm bằng sắt
Quạt Hoa Sen vỏ nhựa in hoa...
Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ trong ta
Chiếc quạt cóc ngày cha được thưởng
Các con đã lớn lên phương trưởng
Chiếc quạt ngày xưa đặt ở bên rào
Vẫn cứ quay êm như những ngày nào.
Để lại mai sau một khúc quân hành
Bẩy sáu mùa xuân tình đời tình bạn
Trải vui sướng khi vượt qua vấn nạn
Đất nước mình huyền thoại bốn ngàn năm.
Kẻ thủ ác vẫn tiếp tay dàn dựng
Lại thêm nữa cắn răng chịu đựng
Ôi nhân văn là thế vẫn chưa tròn.
Dai dẳng miên man nối dài mạch đất
Người đứng đó mãi bền gan dìu dắt
Giữa chông chênh đâu thể một lối mòn.
Để lại mai sau câu hát vui buồn
Chất chứa niềm tin đã từng mơ ước
Thêm mạnh mẽ để tiến lên phía trước
Đón bình minh đang ửng phía trời xa.
Để lại mai sau ngàn vạn bông hoa
Lời hay tuyệt trên môi em gái nhỏ
Sang xuân mới lại thắm thêm sắc đỏ
Ngọn đuốc hồng đã thắp những ngày qua.
Để lại mai sau muôn chặng đường xa
Chắp nối cho đời từng trang lịch sử
Chắp nối cho đời hồn thơ bất tử
Vì quê hương rộn rã một câu thề.
Để lại mai sau những sáng xuân về
Vui tay nắm, truyền hơi già tới trẻ
Thêm thêm nữa những niềm vui mới mẻ
Cho ngàn sau và cả sáng xuân nay.
Để lại mai sau ngày tháng mê say
Đời rộng mở với bầu trời nắng đẹp
Hoa đào nở cánh hồng tươi rất tuyệt
Rắc muôn ngàn trên áo của mùa xuân.
Bão lụt liên miên mấy tháng giời
Sông rộng tràn dâng khó múc vơi
Người mất đau thương đâu kể nổi
Nhà trôi buồn khổ bám không rời
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét