(Thơ
đón tết gà 2017)
Thơ phú nơi đâu cũng góp phần
Cả năm chơi nhởi chẳng dừng chân
Giật mình mới đó gần qua cựu
Chớp mắt dường như đã sắp tân
Hối hả khai mào chào đón tết
Vội vàng chuốt cựa đợi chờ xuân
Năm nay gà qué bay xa nhé
Ai có chung vui họa mấy vần
(Tự họa
bài Tết gà)
Trà rượu nơi đâu cũng có phần
Cờ gian bạc lận dự vài chân
Xuống quê hỉ hả phô ta cựu
Lên phố hò reo ấy chú tân
Bày vẽ lớp lang người đón tết
Chơi trò kiểu cách kẻ chơi xuân
Tết gà luẩn quần xung quanh cối
Góp bút cùng ai để chắp vần
Ông táo nhà ai
cũng thế thôi
Lâu nay vẫn
chỉ để kê nồi
Hóa thân bấu
víu nơi than lửa
Đổi kiếp rã
rời chốn nắng nôi
Phú quý nhà
này nhân đức khá
Đắng cay bếp
nọ thế gia tồi
Nơi nào cũng
muốn tâu điều tốt
Yến tiệc kim
ngân đấm miệng rồi
Bác mẹ sinh
thành cũng tự tre
Thu đông tiếp
nối tới xuân hè
Cỗ to cỗ bé
đều không ngán
Tiệc lớn tiệc
con cũng chẳng e
Thứ ngọt thứ
ngon môi đỏ rực
Của cay của
đắng mắt xanh le
Mỗi ngày ba
bữa y như đếm
Tắm rửa xong
rồi lại mới te
Thấy
chi đâu khúc nghê thường
Mà sao
ai đó khéo lường lật nhau
Ta buồn
đàn cũng nhói đau
Giây
thanh réo rắt kêu cầu cứu sinh
Dây
trầm thảm thiết tự tình
Lấm lem
bụi đất đời mình đời ta
Không
quê, không cửa, không nhà
Cô đơn
với cả màu da giống nòi
Ta như
một cái chuột còi
Cả đời
đào bới kiếm mồi mà thôi
Một
ngày nào sẽ lên ngôi
Khi
không vẫn cứ nổi trôi quê người
Lỡ hẹn rồi, không đến được cùng ai
Lời năm ấy, trôi vào dĩ vãng
Ai đó, đã vô tình quên lãng
Để một đời, ai đó đợi cùng mong
Lỡ hẹn rồi, thôi thế là xong
Tình sâu thẳm thành tình tan vỡ
Đời chỉ nói một câu rằng: lỡ
Biết đâu rằng nước mắt đổ thành sông
Lỡ hẹn rồi người còn đến hay không
Vẫn mơ ước bất ngờ người trở lại
Có phải thế, cứ chờ cứ đợi
Đến sau cùng vẫn mỏi mòn trông…
Đến hôm nay tóc trắng như bông
Nơi xa ấy càng xa vời vợi
Nơi xa ấy có một lời dặn lại
Người đi rồi, đừng trách đã đơn sai.
Đất nước này một thuở đã chia hai
Bao cuộc hẹn thề cũng thành hai nửa
Ôi thương lắm những tâm hồn nức nở
Tự nơi này chung thủy đợi chờ nhau.
Lỡ hẹn rồi người chẳng còn đâu
Cuộc gặp gỡ thật là ngắn hẹp
Khúc bi tráng của những lần tiễn biệt
Lỡ hẹn rồi xin chớ trách chi nhau.
Đã bao lần mình đã mơ quê
Khi tỉnh dậy đầm đìa nước mắt
Ta cứ nghĩ đời ta quên không khóc
Nước mắt này vô thức cứ trào ra
Người xa quê một khắc cũng là xa
Khi cuộc sống một mình đơn độc
Mới thấy thiếu những gì thân thuộc
Khát một lần tay được nắm tay
Người xa quê giấc ngủ không say
Giếng nước bờ tre từng đêm vẫn thức
Bởi nơi ấy họ hàng vẫn nhắc
Bao lâu rồi người ấy chưa về
Người xa quê lòng mãi bộn bề
Bến nước bờ đê nhớ nhung khao khát
Thấm đẫm bao năm lời ru lời hát
Đã làm lòng từ lúc tuổi còn thơ
Người xa quê tâm thức cũng bơ vơ
Ít bè bạn, ít người thân gặp gỡ
Những ngày tết, ngày vui, ngày giỗ
Cỗ đong đầy mà sao vắng tơ hơ
Người xa quê thường rất hay mơ
Ngày nào đó lại về nơi chốn cũ
Dẫu vất vả gian truân lam lũ
Vẫn không buồn vì quê vẫn chờ ta
Người xa quê càng lắm thiết tha
Nấm đất thiêng liêng của cha, của mẹ
Có ai đó một lần gượng nhẹ
Nhặt nhánh cỏ dày, thắp một tuần hương
Người xa quê càng lắm tơ vương
Không một phút ngừng nhớ về quê cũ
Dù quê mới có lòng níu giữ
Vẫn nhớ hoài nơi ấy quê hương
Mẹ mua cái nón lá già
Mình chê nón xấu bỏ nhà chẳng mang
Đầu trần phơi nắng chang chang
Tốc đen cháy xém ra vàng, vàng hoe
Bao lần mẹ bảo chẳng nghe
Đầu trần chân đất trèo me trèo bàng
Chiều nay lại trở về làng
Thương bao mùa hạ tóc vàng thuở xưa
Giá mà ta kết thành đôi
Thì đâu đến nỗi xa xôi đến giờ
Nếu không có đợi có chờ
Làm sao có được câu thơ giá mà
Giờ đây ta xấu ta già
Biết đâu lúc ấy mới là được yêu
Ai đem mây bạc giăng chiều
Hắt lên ánh sáng tình yêu cuối ngày.
Mới sáng ngày ra đã xập xình
Hài hoa áo tía rước tùng rinh
Thùng thùng trống cái điên đầu quá
Xoang xoảng phèn la váng óc kinh
Mộ cổ thổi phồng chòi với móc
Bài tân đàm tiếu ghét cùng khinh
Mỗi ông một giọng tranh nhau phán
Cãi vã hơn thua vỡ cả đình
Hôm qua làng Thủy chúc thọ bẩy mươi
Mấy cô bạn trẻ cứ cười ngổn ngang
Có khi "cụ" đánh lừa làng
Bẩy mươi gì cụ ... rõ ràng chẳng tin
Cười trừ: Này nhé cứ nhìn...
Nếu không thấy rõ thì xin cứ: sơ...huyền sờ
Làng ta đâu có gà mờ
Đúng người, đúng của đừng "ngờ" mà oan (!)
Ta gọi đó là ảo thuật…
Không biết bằng cách gì họ đã
lừa ta
Và ta cứ tin là thật
Một cái ngoắt tay lại xòe ra
một vật
Họ giấu ở đâu những con cá, con
chim
Họ làm thế nào cho chúng cứ
lặng im
Cho dù ngay sau đó
Chân vẫn quơ quơ và cánh còn
vẫy vẫy.
Ta gọi đó là ảo thuật…
Không biết bằng cách gì họ làm
y như thật
Và ta thấy rõ ràng là thật
Những ngọn dao đâm
Khắp các hàng ngang hàng dọc
Trong chiếc hộp nhỏ bé kia là
một con người.
Ta gọi đó là ảo thuật…
Một tờ giấy trắng tinh hóa
thành giấy bạc
Ngày thường ra chợ mua hàng
Họ tặng cho ta vui vẻ ngỡ ngàng
Tin chắc lúc này đây là thật
Ồ! chỉ là tờ giấy trắng tinh
Ta gọi đó là ảo thuật…
Bởi ngay giữa ban ngày
Mọi thứ tự nhiên biến mất
Ta cứ nhìn và nhìn mãi, nhìn
hoài
Đã có bàn tay nào to lớn thế
che đi
Chao ơi… tài đến thế là tài
Ta gọi đó là ảo thuật…
Để giả dối thay cho sự thật
Vỗ tay, vỗ tay, vỗ tay hoan hô
Ngạc nhiên và ngạc nhiên thán
phục
Chẳng ai lo tìm hiểu đề phòng
Và cũng chẳng ai trăn trở phiền
lòng.
Ta gọi đó là ảo thuật…
Đi xem và nhiều lượt đi xem
Cứ muốn biết những điều bí mật
Vẫn chửa tìm ra thế nào là ảo
thuật
Dù ta biết mọi thứ kia đều
không là thật
Ta gọi đó là ảo thuật…
Vì chẳng có gì là bí mật.
Họ làm mọi thứ giữa ban ngày.
Lắm lúc nghĩ cũng muốn làm ảo
thuật
Mà chưa làm nổi bao giờ
Đôi khi tự cười, cười đến mệt
phờ…
Hình như có lúc nào đó ta đã
làm ảo thuật
Ảo thuật của ta … là chính cuộc
đời ta.
Sáng nay đi đưa tang mẹ bạn
Giọt lệ chiến tranh tưởng đâu đã cạn
Bất ngờ mắt lại rưng rưng
Đau xót bao lần tưởng đã kín bưng
Đừng bao giờ để ai thấy nữa
Từng trải cuộc đời với bao đổ vỡ
Nước mắt đàn ông chỉ chảy vào trong.
Nên nỗi đau đời nín nhịn mãi không xong.
Sáng nay đi đưa tang vợ bạn
Bạn tôi bật khóc trong mưa
Trời nuốt nghẹn đã dần tới hạn
Chẳng vô cùng như thể những ngày xưa.
Nước mắt đàn ông dù rất hiếm hoi
Sự thực rất nhiều đến vô hạn độ
Không khóc được chỉ là làm bộ
Giả trang che mắt người đời
Nên bấy nhiêu năm ta chẳng cất lời.
Người có biết hay không, khi ta lặng im
Ấy là khi nước mắt chảy vào tim
Đời có biết hay không, khi ta lặng im
Nước mắt đàn ông chảy suốt một đời
Trời có biết hay không, khi ta lặng im
Nước mắt đàn ông… dài suốt kiếp con người.
Đã thả cần rồi dụ cá thôi
Đừng quên buộc lưỡi với tra mồi
Ao sâu đợi mãi toàn phao đứng
Sông cả chờ hoài chỉ rác trôi
Dẫu thiếu ngày ăn chưa chặt bụng
Cũng vừa bữa nhậu đến mềm môi
Nghề câu dù chẳng nên gia thế
Vẫn đủ vui buồn chốn nước nôi
Có một khúc tráng ca sẽ mãi mãi vang lên
Ngàn năm nữa cũng không thể tắt
Cả dân tộc đã đớn đau còn mất
Trước muôn năm trên trái đất này
Xin nhớ từ đây xin nhớ những ngày
Một ngàn chín trăm bẩy hai, tháng bẩy…
(Ngày
13 tháng 5 năm 2017)
Răng rụng đã gần hết
Chỉ còn một chiếc thôi
Ăn gì cũng thấy chán
Nói thì như hết hơi.
Gió trời phì phào thổi
Mây trời thơ thẩn trôi
Chào chỉ dám nhếch mép
Cười cứ phải mím môi.
Hôm nào đến nha sĩ
Thuê cắm vài cái chơi
Răng lại đều lại trắng
Môi lại hồng lại tươi
Khối “cô” thích kết bạn
Lại giao du khắp nơi.
Răng rụng buồn quá thế
Mong trở thành trẻ con
Để răng khôn lại mọc
Đổi già thành ra non
Thơ răng vừa mới viết
Chuyện bé cỏn còn con
(Kỷ
niệm ra Nội san Côn Sơn số 100)
Đã một trăm lần gửi nội san
Hồn thơ như nước chảy tuôn tràn
Dòng sông Lục bát càng tha
thiết
Ngọn gió Đường thi vẫn chứa
chan
Tình cảm quê hương thêm gắn bó
Nghĩa tình đồng chí mãi không
tan
Hai nhăm năm ấy càng bay bổng
Vẫy gió tung trời khắp thế gian
CHUYỆN TÌNH CỦA
BẬU
(Kỷ niệm 40 năm ngày cưới)
Quá bước đường xa lạc đến đây
Thấy cô gái bé dáng hơi gầy
Môi như đào thắm rung rinh nở
Mắt tựa hồ thu sóng sánh đầy
Mấy kẻ sang giầu chờ phía bắc
Vài tay quyền thế đón đằng tây
Vẫn nhờ bà mối sang xin cưới
Xé rách bao vòng lưới bủa vây
(Vần thơ tiễn đưa Hoa Cúc)
Có bao người đã yêu hoa
Câu thơ tha thiết làm ta nặng
lòng
Nghe rưng rưng lệ lưng tròng
Những lời nhắn nhủ càng đong
nỗi niềm
Hồn thơ tha thiết diệu huyền
Như trang đời vẫn nối liền bấy
nay
Người đi thơ vẫn còn đây
Dẫu trăm năm vẫn đắm say tình
người.
(Họa
thơ Trần Phao)
Một ấm trà thơm nhớ cả đời
Nhà luôn mua sẵn hiếm khi vơi
Sáng dăm ba chản coi nguồn đất
Chiều một hai chung ngẫm đạo trời
Ghé miệng thì hay rằng ngọt miệng
Kề Ngửi hơi môi mới thấy thật thơm môi hơi
Bạn bè hội ngộ phô bao chuyện
Thế thái nhân tình ở khắp nơi
(Họa
thơ Trần Phao)
Chuyện trà truyền tụng đã bao đời
Sở thích từ lâu chẳng chịu vơi
Mấy cụ kéo sang vườn cụ Gió
Vài ông tìm đến quán ông Trời
Đã mong sáng sáng cho kề miệng
Lại ước đêm đêm được chạm môi
Nhân thế mấy ai không khát nước
Cửa hàng chào đón khắp muôn nơi
(Họa
thơ Xuân Ngọc)
Gắn bó cùng nhau suốt một đời
Đạo trà cũng lắm sự đầy vơi
Thơm tho có lẽ do nguồn nước
Đậm nhạt hình như bởi khí trời
Chỉ mới nâng lên thơm tận mũi
Vừa kề đến miệng ngọt sang môi
Thu về chắp bút gieo đôi vận
Tặng bạn yêu thơ khắp mọi nơi
(Nhân
về huyện Bình Giang)
Chưa qua hết đủ mười bẩy xã
Những Bình Xuyên, Hồng Thắng, Nhân Quyền
Sông Kẻ Sặt bắt nguồn xa thế
Sóng phù sa chia đến bao miền.
Ôi những dòng sông tha thiết dịu hiền
Những Đình Hào, Cửu An, Cầu Lâm, Cầu Cốc
Mưa lụt trắng đồng, nắng hè cạn dóc
Cây mía, củ khoai, hạt ngô, hạt thóc
Biết bao đời gắn bó cùng quê.
Em nhớ hay không, ai thức trong khuya
Mở một công trình tưới tiêu dài qua ba tỉnh
Sáu chục năm rồi nước mây mỏng mảnh
Ánh trăng nào soi trên cống Xuân Quan
Ta biết quê mình từng đã gian nan
Bắc Hưng Hải mát cả vùng châu thổ
Tìm đâu thấy những rừng những mỏ
Chút tài nguyên du lịch nhỏ nhoi.
Ai bảo ta chịu đựng vậy thôi
Khi cả nước ra quân tiến lên phía trước
Cũng xương máu mồ hôi, tiếp bước
Thóc đâu thiếu một cân, quân đâu thiếu một người
Vàng bạc Châu Khê, lược sừng Hà Xá
Sợi tóc mây nào khẽ rơi trên má
Bánh đa ròn Kẻ Sặt gửi về em.
Chõng, giường tre ru giấc đêm đêm
Bùi Xá, Nhân Quyền ai người róc mắt.
Quê ta đó lên hương từ đất
Gốm Cậy thanh tao lớp lớp đi về.
Dài suốt quanh năm là những hội hè
Tưởng nhớ thánh nhân công lao cao ngất
Ai đó đã có công lập đất
Những đình chùa đậm chất hương quê.
Đã có bao giờ anh đến Châu Khê
Qua Bùi Xá và qua Cao Xá
Em vẫn nhắc để cho anh nhớ
Mộ Trạch, Phú Khê, Ngọc Cục xênh xang
Ôi những quê làng giờ đã khang trang.
Đồng đất thuần nông bây giờ đã đổi
Cánh lúa trải dài bàn chân bước mỏi
Đã chuyên canh hàng hóa đi xa
Câu thơ nào bát ngát bao la
Nói sao hết quê mình tha thiết
Còn có bao điều mà anh chưa biết
Nên chưa có câu thơ nào viết hết được…
Bình
Giang
TÂM SỰ
THI THƠ
Thơ ai giải bạc, giải vàng
Thơ ta chẳng đổi nổi tràng vỗ tay
Khéo cho cái sự đặt bày
Ông kia, bà nọ, cụ này chấm cho
Cái tâm cái ý rõ to
Mang ra thi cả có lo thiệt gì
Chẳng thi thì chẳng phân bì
Thi rồi biết có ra gì hay không
Thôi thì một tý mất công
May ra đổi được mấy đồng giải con…
Ngước lên bờ vách đã mòn
Mấy tờ chứng chỉ, dấu son nhạt rồi
Ta làm thầy giáo bao hồi
Lẽ nào “lều chõng” đến ngồi mà thi
Học trò “vượt mặt” có khi
Bàn cờ tàn cuộc trơ bì cả ra
Mấy câu kể chuyện đường xa
Cái danh cái giá cũng ba bẩy đường…
Thương bao lá rụng, lá rơi
Để mùa thu với những lời chia ly
Chẳng ai làm nổi điều gì
Thời gian trôi chẳng bởi vì ai đâu
Tóc mây bạc trắng trên đầu
Bảo cho ta biết sắc mầu già nua
Ai kia mê mải bán mua
Ai kia vẫn cứ được thua với đời
Câu thơ ai gọi ai mời
Đếm thời gian với những lời bâng quơ
Thương hoài cho những ngày thơ
Đẩy đưa mộng mỵ ngẩn ngơ mỗi ngày
Xa xôi chẳng thể cận kề
Mượn câu thơ để trở về quê ta
Lời nào ru bóng hình cha
Lời nào ru mẹ lời nào ru quê
Ngọn hương khói tỏa như mê
Câu chầu văn cứ não nề cất lên
Bần thần nhớ nhớ quên quên
Sách thơ lần giở hiện lên bao dòng
Dấu son khắc ở trong lòng
Lời son giữ mãi ở trong tim này.
Nhìn ra muôn lớp mây dày
Hồn thiêng có đến nơi này hay không
Mong sao nam bắc tây đông
Câu thương câu nhớ mênh mông đầy trời
Bát cơm quả trứng rước mời
Ngọn đèn soi tỏ bao lời thiết tha
Đã năm mươi bảy tháng ba
Ngọn hương dâng lễ giỗ cha thắp rồi
Chắp tay con khấn một lời
Linh thiêng xin hãy rước mời về đây
Cháu con tề tựu đủ đầy
Nhớ thương, thương nhớ những ngày tháng ba.
(Kỷ
niệm ngày giỗ cha 3/3/canh tý 1960)
Thương bao nhiêu những tháng ba
Thương bao nhiêu tấm tình cha thuở nào
Gió mưa giông bão thét gào
Mùa thi đã dứt từ bao lâu rồi
Tiếc công mài mực bao hồi
Mảnh hoa tiên suốt cả đời cuốn theo
Câu thơ giữa cảnh đói nghèo
Cũng thành nước chảy cánh bèo dạt trôi
Bút lông cũng xếp lại thôi
Mượn cây bút sắt giữa hồi đổi thay
Thương đời bao đắng, bao cay
Nửa chừng cắt đứt cơ may ở đời…
Tháng ba mấy bận qua rồi
Bút lông giấy bản lỗi thời thấm đau
Năm cùng tháng hết qua mau
Cháu con thảm thiết ngồi lau lệ buồn
Tháng ba đắng tựa bồ hòn
Nhớ ngày giỗ để các con tìm về
Gốc thi thư giữ lấy lề
Chép đôi vần để gửi về tiền nhân.
NHÂN
NGÀY CẢI CÁT
(Ngày
21 tháng 12 năm 1988)
Ba năm tang chế theo đời
Ngàn năm tang chế ai người hiểu đâu
Cũng là duyên phận cao sâu
Mẹ, con quả kiếp nhiệm màu mới nên
Thịt xương dường vẫn như nguyên
Cất trong ý niệm bao miền đắng cay…
Nơi nào con gối đầu tay
Nơi nào mẹ ủ những ngày giá đông
Vai nào mẹ gánh sang sông
Miếng cơm nhạt, lắm khi không đủ đầy
Đêm ru trở bệnh hao gầy
Chong chong thức suốt những ngày tản cư
Nắng mưa đói rét có dư
Vẫn âu yếm, vẫn thương như những ngày…
Đồi cao vắng lặng khô gầy
Mẹ nằm đây với ngàn cây giữa đồi
Nén hương cháy đã cạn rồi
Cháu con bái tạ một hồi là xong
Khe Lăng nguồn nước có trong
Ơn sâu sinh dưỡng ai đong trả đầy
Đành lòng gửi mẹ chốn này
Nắm xương ấm lạnh những ngày vắng xa…
Tớ cũng có phen “thử” cẳng rồi
Thì ra xương xẩu cũng mềm thôi
Dây thừng nẹp gỗ hai cô kéo
Bột đá vải màn mấy chú lôi
Ba tháng ỷ đau từng chán đứng
Nửa năm cậy yếu chỉ ưa ngồi
Mấy lời nhắn gửi nghe cho kỹ
Chăm luyện chăm ăn sức mới hồi
Chăm luyện chăm ăn sức mới hồi
Chắc là chỗ gẫy chóng liền thôi
Khi nào rửa ráy nhờ con kéo
Đến lúc ngủ nghê cậy vợ lôi
Cua ốc nhanh liền ham muốn đứng
Vịt gà sớm dính chẳng quen ngồi
Mấy câu tâm đắc từ kinh nghiệm
Vài tháng xương can cẳng cứng rồi
(Tặng
thơ Đào Công Chín)
Đã mẻ hẳn hoi vẫn chẳng ngờ
Coi chừng đi đứng sẽ lơ chơ
Gà đồi cố chén cho mềm thịt
Cua bể gắng xơi để cứng cơ
Chớ có nhảy non khi chợt tỉnh
Cũng đừng bay sớm lúc đang mơ
Mấy khi gặp bạn cùng chân gẫy
Chắp bút vui cùng một tí thơ
(Kỷ
niệm đi Nga năm 1983)
Một chuyến đi Nga nhớ đến giờ
Hết ngồi tầu điện đến phi cơ
Bao rừng nho tím tươi màu lá
Từng núi than nâu thắm sắc cờ
Đồng ruộng máy cày xeo nắng mới
Công trường cầu trục vấn mây tơ
Rộn ràng như thể đang vào hội
Đôn Nhét[1]
vui tràn những ước mơ
Hình như lúc nào cũng bận
Chẳng bao giờ được ngắm trăng
Cuộc đời có bao công việc
Mấy khi nhớ đến chị Hằng
Chỗ này văn phòng nhà xưởng
Chỗ kia lều chợ cửa hàng
Đời toàn những mua cùng bán
Cả ngày chỉ thấy vội vàng
Miếng cơm của cha của mẹ
Cái áo của cháu của con
Chẳng ai cho không mình cả
Đĩa cân nửa già nửa non
Hình như con người là thế
Sinh ra là để lo toan
Lúc nào cũng đều bận rộn
Đâu biết cùng ai sẻ san
Hôm nay quyết lòng xếp lại
Ngồi cùng con cháu ngắm trăng
Cuộc đời bao khôn bao dại
Chẳng còn vô tư trẻ măng.
Ta tìm thiên hạ trong ta
Chỉ toàn là mấy bạn già nổi trôi.
Cái thời vứt gió lên môi
Phong phanh ngực áo thế rồi dần quên
Cái thời ngước mắt nhìn lên
Tự dưng chói lóa sấm rền mây che
Cái thơi ăn nói chẻ hoe
Bỗng dưng nín bặt làm le ậm ừ.
Cái thời yêu đến mệt nhừ
Giờ đây chỉ thấy lừ đừ giả say
Cái thời đi suốt đêm ngày
Hết qua chỗ nọ, chỗ này lên ngôi..
Cái thời, phắt một chữ tôi
Bất ngờ khe khẽ chỉ ngồi lặng im
Cái thời thắp đóm đi tìm
Rừng kia núi nọ muôn nghìn đua chen
Cái thời lồng lộn hờn ghen
Giờ đây lặng lẽ để quen nhún nhường
Cái thời dở chín, dở ương
Xanh xanh đỏ đỏ đêm sương nắng hè
Cái thời hoa sói, hoa hòe
Giờ đây chỉ thấy lập lòe đóm đêm.
Lần sờ từ óc đến tim
Làm sao thiên hạ mãi tìm chẳng ra
Hay là giờ cũng giống ta
Để rồi chẳng biết đâu là vàng thau
Ta tìm… ta biết tìm đâu
Mọi người lẫn hết vào nhau cả rồi.
(23h30-25/6/2017)
Xuất quái cầu an Địa Thủy Sư
Động doanh nhập tứ tượng âm hư
Chính danh sư tả thư vô
cữu
Thiểu họa hưng binh đức hữu dư
Tướng dũng uy linh phi ác loạn
Quân minh đạo cả đắc tâm tư
Khôn nhu phó dụng tan mê tặc
Khảm hiểm phiên tòng vững sở cư
(Kỷ
niệm 30 năm Điện Phả Lại)
Sớm nay gặp mặt công đoàn
Ba mươi năm… đến giờ toàn tuổi cao
Gặp nhau hồ hởi câu chào
Anh em thợ điện thuở nào vẫn đây
Vui sao tay nắm bàn tay
Công đoàn thuở ấy càng ngày lớn lên
Ta về nhớ mãi không quên
Những người khai móng đắp nền ngày xưa
(Hà Nội
năm 2005)
Mùa thu Hà Nội đến rồi
Bâng khuâng nhớ lại một thời thơ ngây
Những hàng sấu vẫn còn đây
Lá rơi vàng vẫn rắc đầy dưới chân
Gặp em chỉ có một lần
Con tầu chuyển bánh xa dần về Nam.
Ta về đã bốn mươi năm
Ngược xuôi mãi chẳng hỏi thăm được gì
Tìm nơi hẹn lúc chia ly
Những hàng sấu vẫn xanh rì lá xanh.
(Kỷ
niệm 30 năm Điện Phả Lại)
Nghỉ hưu mười sáu năm rồi
Vẫn như ngày ấy ta ngồi trong ca
Bao nhiêu bè bạn đã xa
Chuyển giao lớp mới đều là cháu con
Ba mươi năm chẵn năm tròn
Tình người thợ điện mãi còn trong ta
(Thủy
điện Bàn Thạch tháng 12/1966)
Nhà máy[2]
có từ năm năm trước
Chín trăm “cân” chẳng đáng là bao[3]
Nước Bái Thượng xuôi về chống hạn
Chảy qua đây cho nhà máy nhập vào
Giặc đã đánh qua năm, sáu trận
Bên Âu thuyền bao trái bom khoan
Cửa Điều tiết cánh phai dập vỡ
Trục cong queo rớt xuống mương tràn
Hơn hai chục con người bé nhỏ
Vẫn thay ca lớp lớp đi vào
Hơn hai chục những người chiến sĩ
Vẫn ung dung bám chặt chiến hào
Nguồn điện nhỏ chiến công chẳng nhỏ
Những anh hùng đã quyết hi sinh
Một “cân” điện góp cùng đất nước
Cũng làm nên chiến thắng quang vinh
(Yên
Định năm 1967)
Một hang núi có từ tiền sử
Cạnh đá mòn ghi dấu thời gian
Từng hốc núi gắn bao chứng tích
Bốn ngàn năm dằng dặc miên man
Ai gửi vào đây mảnh đá mảnh xương
Ngàn năm cũ vấn vương ý chí
Ai gửi vào đây đồ hàng quân khí
Những tháng năm đánh Pháp kiên gan
Ta sẽ mang vào hòn sắt hòn than
Làm vũ khí đánh lui giặc Mỹ
Ánh sáng điện lại bừng lên kỳ vĩ
Của những người thợ điện kiên gan
Chúng tôi đưa nhà máy vào hang[4]
Như người lính xông vào mặt trận
Khi tổ quốc cần có thêm nguồn điện
Chính nơi đây là những chiến trường
(Nhân
kỷ niệm 70 năm ngày TBLS)
Tháng bẩy về thơ viết cho ai
Chưa động bút đã nhòe nước mắt
Muôn vạn con người đã đi vào đất
Nỗi đau đời từ ấy chẳng phôi phai
Tháng bẩy về thơ viết cho ai
Đồng chí ra đi ngày tiền chiến
Đồng chí ra đi ngày kháng chiến
Bao năm rồi trẻ mãi tuổi thanh niên
Tháng bẩy về thơ viết cho ai
Đó biển, đó trời, quê hương sông núi
Mảnh đất thiêng liêng vành đai biên giới
Có nơi nào không máu, không xương
Tháng bẩy về hùng tráng bi thương
Cái giá máu xương ngàn đời không mất
Giận bọn sát nhân khắp trên trái đất
Bao con người căm uất hờn oan
Tháng bẩy về xin gió tắt mây tan
Để những linh hồn đồng bào đồng chí
Cùng tất cả quân binh tướng sĩ
Được về cùng làng xóm thân thương
Tháng bẩy về xin thắp một tuần hương
Từng chữ trong thơ gửi vào lịch sử
Ôi những con người đã thành bất tử
Một tình yêu trọn vẹn đến muôn đời.
Hai ngàn bốn trăm bốn mươi hai đồng chí
Đã có tên trên bia đá nơi đây
Còn bao nhiêu ngôi mộ không tên
Nghĩa trang xã phường vẫn chưa viết được
Còn bao nhiêu ngôi mộ không tên
Trên khắp nẻo đường xuôi ngược
Còn chưa đón được trở về.
Đêm cầu siêu mưa ướt dầm dề
Bao tim khóc, cả trời cũng khóc
Đèn nến lung linh, khói hương nghi ngút
Câu kinh hòa vào tiếng mõ tiếng chuông
Thị xã mình nhiều lắm yêu thương
Góp sức góp công bao năm khó nhọc
Đồng chí, đồng bào, chung lưng đấu cật
Về đây xây dựng công trình
Chí Linh ơi, chí nghĩa, chí tình
Đền liệt sĩ linh thiêng mãi mãi
Ngàn năm nữa và ngàn năm sau nữa
Ngàn vạn người sẽ đến dâng hương.
GẶP BÃO
(Họa thơ Đỗ Đình Tuân)
Chẳng thích thì ai cũng phải già
Cần chi nhiều chuyện để giăng ca
Chớ ham của lạ không coi kỹ
Đừng thích trò hay chẳng lấy đà
Dại dột cầm tay ông Chúa Chổm
Khéo khôn nắm áo chị Hằng Nga
Mê say cái sự đi ra “biển”
Gặp bão coi chừng nó cuốn ta.
Trở lại quê ai đất Hải Phòng
Trải bao ngày tháng đã chờ mong
Con đường hoa phượng như càng đỏ
Bãi biển Đồ Sơn nước đã trong
Quạ sắt bủa vây đều cháy rụi
Thủy lôi dày đặc cũng tiêu vong
Năm mươi năm mới về thăm lại
Bến cảng tầu cao sơn trắng bong
Đã ngủ lâu rồi sao vẫn đêm
Trăng khuya vằng vặc dãi bên thềm
Hỏi giờ đang mộng hay là thực
Để tóc trên đầu ta trắng thêm
Không biết là mơ hay tỉnh đây
Gió xua trong đám lá tre gầy
Hình như mình hóa con chim nhạn
Bay mãi mà sao chẳng kịp bầy
Thấy mẫu đơn xòe hoa đỏ au
Ngàn tia phô sắc thắm muôn màu
Tích xưa ai kể càng vương vấn
Cho đến muôn đời sau vẫn đau
Đến hội Trung Am bái Trạng Trình
Đền ngài mới lập thật uy linh
Dâng thư vị nước mong hòa hợp
Hiến kế vì dân ghét chiến chinh
Dịch lý cao sâu an quốc sự
Kiến văn rộng mở độ nhân sinh
Chắp tay cầu khấn xin ân tứ
Phù hộ non sông mãi thái bình
Cổ miếu An Biên khói tỏa mờ
Đền xưa quang cảnh thật nên thơ
Cháu con thành kính đi dâng lễ
Đất nước truy phong để phụng thờ
Thế phiệt trâm anh đâu kẻ biết
Tướng quân kiêu dũng khó ai ngờ
Hai mươi thế kỷ nêu gương sáng
Đánh giặc kiên trung giữ cõi bờ
Kỷ niệm năm nao ở Hải Phòng
Bữa nay trở lại thỏa niềm mong
Dòng sông Tam Bạc in mây biếc
Bến cảng Sáu Kho rọi nước trong
Pháo hạm bao vây như lũ nhện
Phi cơ quần đảo giống đàn ong
Quân dân đoàn kết luôn chờ sẵn
Mở trận hiệp đồng quét sạch bong
(Họa
thơ Tạ Anh Ngôi)
Đinh Dậu vui xuân tiếp vận gà
Đàn chim chiền chiện vút bay xa
Phố phường nhộn nhịp từ mai sớm
Đồng ruộng đông vui tới bóng tà
Buôn bán kinh doanh dần mở rộng
Xuất sưu tiền bạc đã vươn ra
Đầu năm phấn khởi trào thi hứng
Cất giọng ngâm câu rộn cả nhà
Thăm vũng Nghinh Phong buổi sáng nay
Đường ra mặt trận ở nơi này
Tầu không số hiệu quên sinh tử
Lính chẳng quân trang lắm dạn dày
Tiếp sức miền Nam cầm chắc súng
Giữ yên đất Bắc vững tay cầy
Đường mòn trên biển mang tên Bác
Xuất phát ra khơi ở chốn này
(Họa
thơ Sĩ Thanh)
Tháng bẩy Vu Lan nến thắp hồng
Cháu con dâng cúng tạ ân công
Bao năm giặc giã hồn cô lạnh
Một thuở an sinh phách ấm nồng
Bao kẻ hy sinh ngăn Tống Hán
Bao người ngã xuống diệt Nguyên Mông
Thần chung Mẫn Xá vừa vang vọng
Khắp các vong linh vẫn đợi trông
(Họa
nguyên đề thơ Nguyễn Minh Diệp)
Hội đền Tướng Quốc có vui không
Đèn nến hương hoa thắm ánh hồng
Khách đến gần kề ngay Cổ Nguyệt
Người về xa tít tận Yên Mông
Thương cha tiến lễ lưng cơm nóng
Nhớ mẹ dâng lên chén rượu nồng
Nghe tiếng chuông đồng về tụ họp
Vu Lan Mẫn Xá thật là đông
(Bạch Nhạn sa mao anh hùng tận)
Bạch Nhạn giờ đây hết cát rồi
Nhà cao vườn rộng mới tinh khôi
Con dân các xứ anh hùng khắp
Đất nước muôn nơi đổi mới rồi
Cổ ngữ linh thiêng giờ đã ứng
Nhân tâm một thuở đã tài bồi
Mới hay tiên tổ trao lời sấm
Bao lớp sinh linh đã nảy chồi
(Họa
thơ Tạ Anh Ngôi)
Đinh Dậu du xuân kể chuyện gà
Nước non ngàn dặm đã vươn xa
Vườn đồi đỏ ửng trong sương sớm
Đồng ruộng xanh om dưới nắng tà
“Số hóa” toàn cầu vừa hội nhập
“Đa phương” thế giới đã bung ra
Đầu năm hào sảng đôi câu chúc
Góp bút chia vui đến mọi nhà
Đã thả cần rồi đợi cá thôi
Đừng quên buộc lưỡi với tra mồi
Ao sâu ngóng mãi toàn phao đứng
Sông rộng chờ hoài chỉ nước trôi
Dẫu chẳng ngày ăn cho chật bụng
Vẫn vừa bữa rượu đến mềm môi
Nghề câu chửa chắc nên giầu có
Cũng đủ vui buồn chốn nước nôi.
Đã lâu và rất lâu rồi
Đêm qua chợt lại nghe lời hát ru
Thì thầm trong tiếng mùa thu
Vẫn ngày xưa ấy cho dù đã xa
Thế mà bốn chục năm qua
Tôi không để ý câu bà yêu tôi
Phải vì quá khứ xa xôi
Miếng cơm manh áo khi vơi khi đầy
Phải vì tiền mỏng bạc gầy
Nhà mình lưu động chỗ này chỗ kia
Không còn có lúc sẻ chia
Lá hoa chỉ để ngoài rìa mà thôi
Ngày nào ru những vành nôi
Các con lớn cả, thế rồi ở xa
Bất ngờ sao tối hôm qua
Bi bô tiếng trẻ của nhà kề bên
Câu ru mới khẽ cất lên
Ngủ đi ngoan nhé… chẳng quên nhớ người
Dù đi cuối đất cùng trời
Vẫn như in với những lời năm xưa
“Chàng hỏi thì thiếp xin thưa”
Chín trăm nghìn kiếp vẫn chưa quên người
TG: Lê Trọng Hồng
Chùa Sùng tự cổ đã linh thiêng
Đạo pháp tu trì một cõi riêng
Mấy độ phong quang nền tháp đứng
Bao lần giặc giã bệ thờ nghiêng
Âm vang mỗi sớm đôi hồi mõ
Văng vẳng hằng đêm một thức chiêng
Quả phúc đời người ai thấy được
Trần gian muôn vạn nỗi niềm riêng
CHUYỆN NHÀ NÔNG
Giá gạo năm nay đã khá rồi
Trăm hai một yến vậy mà thôi
Nắng mưa gió bão về tàn phá
Rầy nấm chuột sâu đến kiếm mồi
Cầy cấy nước nôi mờ cả mắt
Gặt phơi sàng sẩy vã mồ hôi
Làm nông cứ tưởng là nhàn hạ
Mấy vị khen giầu chỉ đãi bôi
Một yến thanh long chỉ một trăm
Cấy trồng bón tưới suốt quanh năm
Cọc dây chằng buộc phòng mưa gió
Cào cuốc xới vun gắng bón chăm
Thương nái các miền từng ghé đến
Doanh nhân ngoại quốc đã qua thăm
Lâu nay xuất hiện dòng cây quý
Một yến thanh long chỉ một trăm
Vẫn biết thơ thu của cụ hay
Làng quê nhiều cảnh được phô bày
Ao trong cá hết trong suốt buổi
Xóm vắng người không vắng cả ngày
Chẳng nhuộm trời kia sao lại biếc
Không vầy mắt nọ cớ gì cay
Ông Đào chán bỏ quan trường sớm
Cụ vướng vài năm thật cũng may
Sớm nay mình về Bến Tắm
Bâng khuâng nghe gió mùa thu
Câu thơ ai vừa mới đọc
Thiết tha như bao lời ru.
Ngày xưa cuộc đời khó nhọc
Cả vùng than củi giữa rừng
Mỗi ngày đưa hàng ra chợ
Có thêm muối gạo là mừng.
Đường về qua dòng suối nhỏ
Nước trong giũ hết bụi đời
Lâu dần suối thành Bến Tắm
Buồn vui qua bao kiếp người.
Từ ngày quê mình lên phố
Từ ngày Bến Tắm thành hồ
Tưới tiêu bao vườn bao ruộng
Hoa trái xanh tươi bốn mùa.
Sớm nay mình về Bến Tắm
Nghe tiếng sáo diều vi vu
Quê hương giờ đây đổi mới
Mênh mang, mênh mang lời ru
Tôi theo em về phường Bến Tắm
Đồi đất đỏ au vườn cây tráng nắng
Bao trái hoa trĩu trịt trên cành
Con trai quê em chân thật hiền lành
Con gái quê em dịu dàng đằm thắm
Quanh năm chăm chỉ làm ăn.
Anh nhớ những ngày tháng năm
Thị trấn Nông Trường trồng chè xuất ngoại
Đậm nhạt mùi hương tỏa ra vợi vợi
Mồ hôi em tưới xuống nơi đây.
Suối Tắm bây giờ dồn nước cho cây
Hồ rộng trong xanh tưới tiêu đôi vụ
Đồi đất quê ta trổ hoa kết nụ
Trang trại xanh tươi bên những đồi rừng
Hội mùa vui, phường phố tưng bừng.
Bến Tắm quê ta mừng thật là mừng
Một bước nông thôn đã thành ra phố
Đường nhựa thênh thang nối dài mọi chỗ
Xe lớn xe con tấp nập đi về.
Bao lo toan xưa cũ bộn bề
Không còn nữa những ngày rơi lệ
Không còn nữa nếp nhăn của mẹ
Đổi mới rồi lại đổi mới thêm.
Đảng bộ Ủy ban và những đảng viên
Nhất quyết đi đầu làm theo Nghị quyết
Để quê hương ngày một khang trang.
Tuổi trẻ, tuổi già lớp lớp hô vang
Mừng Đảng bộ hoàn thành Đại hội
Bến Tắm thân yêu bay cao vời vợi
Cùng với Hải Dương bao năm chờ đợi
Câu thơ mừng lại tiếp nối sang trang.
Bao kiếp qua rồi có biết đâu
Cần chi mõ thảm với chuông sầu
Xích thằng dẫu chẳng ai chằng buộc
Nguyệt Lão se tơ vẫn túm đầu
(Kỷ
niệm 30 năm Điện Phả Lại)
Ngày nào rộn rã công trường
Bao nhiêu bè bạn chung đường về đây
Anh là thợ nối đường dây
Anh là thợ máy tôi đây thợ lò
Anh tiện nguội, tôi rèn gò
Anh hàn, tôi điện giúp cho công trình
Mấy năm gắn bó ta mình
Khó khăn khắc phục, chung tình dựng xây
Ba mươi năm đã đổi thay
Vẫn như in của những ngày bên nhau
Gặp nhau nghĩa nặng tình sâu
Vui chung câu chuyện ngày đầu về đây
Chuếnh choáng hơi men suốt cả ngày
Một mình một chén mải mê say
Bỗng đâu khí lạnh qua ô thoáng
Mới biết ngoài kia đã gió may
Mở ra rặt áo với quần
Mỗi lần lớn bụng một lần đi mua
Giờ đây tất cả chào thua
Cạp không nới được đến chua cả người
Phu nhân trông thấy khẽ cười
Quần ông có dễ đến mười mấy đôi
Cái nào chẳng bén tay tôi
Giặt đi gấp lại từ hồi lấy nhau
Vẫn còn mấy cái vo nhàu
Để đâu trên gác định lau sàn nhà
Giở ra đếm vội thôi mà
Cũng trên chục chiếc gọi là đếm nhanh
Bò đen cho đến bò xanh
Trắng vàng nâu gụ rõ rành mới tinh
Mới bão chưa qua lại bão về
Nghệ An Hà Tĩnh nước tràn đê
Mấy nghìn nhà đổ trơ tường mái
Đau quá là đau mấy xứ quê
Họ bảo nguyên do chẳng phải trời
Môi trường nhiễm độc mấy trăm nơi
Đồ thừa khí thải đều vung vãi
Trái đất tan tành chứ chẳng chơi
Quán xá hàng ăn kín vỉa hè
Chỗ này giăng cọc để trông xe
Chỗ kia lợp mái treo hàng hóa
Trên bảo dưới khuyên cũng chẳng nghe
Khắp chốn bung ra kiểu dạy thêm
Vẫn còn bao lớp học về đêm
Chỗ này các cháu đang còn yếu
Chỗ ấy hơi non cũng phải kềm
Đóng góp dựng xây cũng giống nhau
Chỗ này xe lớn chạy cho mau
Mấy ông xe máy thì thây mặc
Đường xá gồ ghề thế mới đau
Phố Ghép năm nay đẹp ngất trời
Nhớ khi muôn vạn trái bom rơi
Con phà sứt sẹo đầy thương tích
Mặt nước đang còn đỏ máu tươi
Thu đến kia rồi bạn thấy không
Nhà ai làm cỗ tế tơ hồng
Em nuôi tằm kén dâu trên bãi
Anh cất rượu tăm gạo dưới đồng
Nắng đợi để dưa kia mập trái
Mưa chờ cho lúa ấy to bông
Anh về bảo mẹ mang trầu tới
Em định năm nay sẽ lấy chồng.
Trở lại Cổ Thành buổi sớm nay
Bạn bè thân thiết nắm bàn tay
Chầu văn em múa càng thêm dẻo
Quan họ anh ca giọng rất hay
Ngô sớm nhìn sang bông đã chắc
Lúa mùa nắm đã thấy tròn tay
Câu thơ gợi nhớ tình năm cũ
Chưa uống mà sao đã thấy say
Ánh sáng chiều thu đã nhạt nhòa
Đường về Cầu Giẽ vẫn còn xa
Vòng lăn bánh lốp càng vội vã
Mặt nhựa chai lì cứ nhẩn nha
Xác gạo đỏ đường không kẻ đến
Nụ đa bạc lối chẳng ai qua
Trước đình quỳ gối dâng mâm lễ
Đứa trẻ xa quê đã lại nhà
Nhớ buổi chia tay với cố nhân
Đất quê bám chặt dưới bàn chân
Dòng sông dào dạt bao câu hát
Đồng lúa rộn ràng vạn khúc ngân
Kẻ đến xôn xao bầy sáo hạ
Người đi ríu rít lũ chim xuân
Một mình đứng ngắm về xa tắp
Vạt cỏ bên đê bóng khuất dần
SÔNG
RỘNG
Sông rộng cho nên phải lụy đò
Một gang thật chẳng mất công đo
Buồm em dầy mỏng nào ai biết
Sào bác nông sâu cứ phải dò
Cổng cũ liếp tre cài lỏng lẻo
Vườn hoang cỏ rối cửa phên hờ
Trời cho trở lại ngày xưa ấy
Không cạn mà sao cũng mệt phờ
Tiếng gà gáy sáng chợt vang xa
Khắp chốn quê hương đã sáng lòa
Giáp tết hôm nào còn cuốc vỡ
Qua xuân vừa đến đã đơm hoa
Đạm lân bón thúc vừa tuần trước
Diệt cỏ trừ sâu mới tối qua
Đồng đất năm nay làm khá kỹ
Được mùa thu hoạch rộn bài ca
Thu đến rơi bao chiếc lá vàng
Ngõ buồn chẳng thấy có ai sang
Đôi con sấu đá ngồi bên cổng
Vài cái chìa vôi đỗ ngọn bàng
Khách đến hỏi thăm mưa xối xả
Người về tìm bạn nắng chang chang
Bao nhiêu tâm sự đành im tiếng
Ai biết lòng ta lắm ngồn ngang
Sáng nay trời mát như thu vậy
Quên mất chiều qua vẫn nóng hè
Mấy con chim bé đua nhau hót
Sao thấy trong lòng ta vắng hoe
Thơ đến rồi kìa! Ô thơ đến
Có gì vui vậy thế thơ ơi
Cho ta gửi chút tình cho bạn
Mai mốt ta về ta đến chơi
Nằm mãi
sao trời chửa rạng đông
Đêm sâu
thăm thẳm rộng mênh mông
Quê
hương tiến tới mong gom sức
Đất
nước đổi thay muốn góp công
Ngao
ngán già nua thân đã yếu
Chán
chường lão hóa óc không thông
Suốt
năm luẩn quẩn nơi thôn xóm
Thơ
thẩn bông phèng với viển vông
(Nhân
tết trung thu nhớ về bài thơ cũ)
Người ăn chung bánh cao lâu
Trung thu năm ấy ở đâu bây giờ
Tóc đen hay đã trắng phơ
Mắt tinh hay đã mắt mờ lem nhem
Giấu chồng ra ngõ mà xem
Có ông bạn cũ hom hem đang chờ
Còn đem theo cả giấc mơ
Những sương cùng nắng trong thơ thuở nào
THƠ
RẰNG:
Thu gửi trong ta một chút hương
Cùng bao kỷ niệm cũ thân thương
Che đèn hạt bưởi bên ao vắng
Bẻ bánh cao lâu dưới cổng trường
Khăn áo nồng nồng thơm vị nắng
Tóc tai ngái ngái ngọt mùi sương
Bốn mươi năm lẻ xa xôi thế
Hình bóng người xưa mãi vấn vương.
VỀ NHÀ
MÁY CŨ
Sáng nay về thăm nhà máy cũ
Hàng cây tơ thành cổ thụ vươn cao
Thợ đã thay bao lớp mới
Máy vẫn ru êm như những thuở nào.
Những cán bộ trẻ trung tươi tắn
Bao công nhân đằm thắm ngọt ngào
Câu chào hỏi vô cùng thân thuộc
Nắm bàn tay cùng bước chân vào.
Thương biết bao những tháng năm nào
Bám máy bám lò cả ngàn đêm trắng
Sáng hôm nay bao người đã vắng
Để bao người còn lại vấn vương
Người cũ tìm về nhà máy cũ
Những mái đầu tóc trắng như sương
Bao câu chuyện tháng năm đồng ngũ
Cứ tuôn trào tha thiết yêu thương
Nếu như
có một triều đình vì dân vì nước
Ngài
đâu phải đơn thương độc mã đi về
Nay Tam
Đảo Vĩnh Yên
Mai Bắc
Giang Yên Thế
Ba lần
giặc thua bày mưu tính kế
Sao
không dốc sức diệt ngoại xâm.
Mãi đến
bây giờ vẫn thấy hờn căm.
Đất
nước hòa bình hơn bốn chục năm
Ta trở
về thăm Quan Đề một thuở
Rừng
núi rộn ràng giữa thời mở cửa
Chẳng
sao quên chiến tích ông cha
Ba mươi
năm bền chí xông pha
Một
Phồn Xương non sông đắm đuối
Luộc
Hạ, Đồng Hom, Cầu Chuối
Giặc
thù bao trận bủa vây
Đề Sặt,
Lê Hoan thật đáng giận thay
Tráo
trở đảo điên theo đuôi quân giặc
Tiên tổ
thiêng liêng cũng đều bỏ mặc
Ngàn
đời bia miệng trơ trơ...
Đớn đau
khi Hùm Thiêng Yên Thế sa cơ
Một
trang viết non sông đã đành bỏ dở
(Họa thơ Nguyễn Xuân Tiết)
Đền thờ
Thánh Mẫu ở nơi đây
Nổi
tiếng linh thiêng tại đất này
Sông
Lục nhớ sao chừng ấy tháng
Núi
Huyền mong đợi biết bao ngày
Rừng
xanh biêng biếc ngàn tia lá
Suối
bạc long lanh vạn thức mây
Sinh
thái thiên nhiên như cuốn hút
Mênh
mang bốn phía tán cây dày
(Họa thơ Trương Quang Thanh)
Trời
cao lồng lộng nắng trong veo
Suối Mỡ
muôn tia nước chảy vèo
Lối
xuống đền Trung mây phủ kín
Đường
lên đền Thượng gió hòa theo
Chầu
văn rộn rã như rừng cuốn
Quan họ
âm vang tựa suối reo
Người đến
dâng hương đông chật đất
Từng
đoàn nối gót dưới hàng keo
(Họa thơ Lê Thị Thúy Hường)
Ân sâu
vang mãi khúc xuân ca
Tình
cảm chân thành nét vị tha
Suối
trả nghĩa xưa dòng thác đổ
Mơ trao
tình mới giọt mưa sa
Câu hò
hạnh ngộ trong mai sớm
Lạc
giọng chia ly dưới bóng tà
Bộ điệu
năm nao dường vẫn đó
Thơ
gieo nỗi nhớ cháy lòng ta
(Họa thơ Lê Thị Thúy Hường)
Ân
nghĩa vì chưng một khúc ca
Tình
người phai nhạt cố buông tha
Suối
nguồn tưởng đã đang gần lại
Mơ mộng
sao đành để tuyết sa
Câu hát
giữa vàng tơ nắng chói
Lạc
nhau trong tím ngắt sương tà
Bộ hành
theo bước về Lục Ngạn
Thơ
viết đôi dòng ta với ta
Ta đứng
đây như một con người
Mà lời
nói dáng đi lại là kẻ khác
Chả có
lẽ linh hồn cũng lạc
Nhập
vào ta, ai đó giống mình thôi
Hai giờ rồi mắt vẫn chong chong
Đêm thức trắng thật dài thật rộng
Sao không ngủ để đi vào mộng
Tìm những điều khó thấy trên đời
(Bến
nước trên sông Lãng)
Bờ bến lâu rồi vắng bước chân
Thời gian trở lại cứ xa dần
Gốc kè ngày trước không còn nữa
Vạt cỏ năm nay đã lụi dần
(Họa
thơ Trần Văn Thỉnh)
Tháng hai vừa đó đã sang ba
Cây gạo bên đền đỏ những hoa
Già đến dâng hương say lễ bái
Trẻ đi xem hội thích cầm ca
Người về du lịch thêm gần gũi
Bạn đến tham quan chẳng cách xa
Sinh thái nơi đây càng quý hiếm
Ai mà vi phạm quyết không tha
(Họa
thơ Sỹ Thanh)
Ánh sáng ban mai đã thắm hồng
Thuyền vua vàng rực cả dòng sông
Tìm nơi dựng lũy nhanh phòng thủ
Kiếm chốn xây thành dễ tiến công
Ngọa hổ mở nền cao vững chãi
Tàng long tạo thế rộng mênh mông
Dời đô định quốc an thiên hạ
Dân nước muôn đời nhớ đến ông
(Trắc
họa thơ Sỹ Thanh Từ Sơn)
Chớ trách chi anh lúc tỉnh mê
Mải vui nên chửa kịp quay về
So chi gái gọi chờ trên phố
Sánh với vợ hiền đợi dưới quê
Dẫu có bia hơi râu mực nướng
Vẫn thèm rượu gạo tiết canh dê
Trong say vẫn nhớ lời em dặn
Đừng có tơ hào lắm thiếp thê
(Bình
họa thơ Sỹ Thanh Từ Sơn)
Đời người có lúc cũng si mê
Vui cảnh phồn hoa chửa kịp về
Thích chốn kiêu sa màu sắc phố
Ưa nơi nền nã dáng hình quê
Dăm lần áp má nhà hàng víp
Mấy bận kề môi quán tiết dê
Cái chuyện đàn ông vui tí tẹo
Nào ai dám bỏ nghĩa phu thê
(Họa
thơ Sỹ Thanh Từ Sơn )
Từ lúc đưa dâu để xuống đò
Quê người cách trở dạ thêm lo
Mảy ơn chín chữ không sao đếm
Nhúm nợ ba sinh chẳng thể đo
Dăm bận
mẹ đau trời bão lớn
Mấy lần
cha ốm nước dâng to
Nhắn
rồi không đến càng sinh bệnh
Chớ có
đưa tin hẹn với hò
(Họa thơ Trần Thị Yên)
Thuyền gỗ nhà ai đậu dưới sông
Quanh năm trên sóng vỗ bềnh bồng
Mái che bền bỉ phơi mưa nắng
Chèo lái kiên trì đội bão dông
Mấy bận ngược dòng dang tay kéo
Dăm lần vượt cạn cúi vai gồng
Gặp khi trời tạnh lòng thanh thản
Lại cất câu hò giữa khoảng không
(Nhớ
Song Kim)
Người về giữa đắng cùng cay
Ta đi giữa những tỉnh say nỗi lòng
Người về nước mắt lưng tròng
Ta đi giông bão lở long đất trời…
Người ta về trước mất rồi
Để người ở lại bao lời quặn đau.
Mong sao gặp lại lần sau
Lễ tơ hồng giữa muôn màu sắc vui
Khăn xưa khẽ giở ra chùi
Mắt xưa ướt lệ đứng lùi phía xa
Chiều đông cái nắng nhạt nhòa
Chỉ vừa mới đó đã ba năm rồi.
Ta là chi đó của người (!)
Đành lòng nuốt lệ ngậm ngùi làm thơ…
(Họa thơ Hảo Vân)
Duyên ai rồi cũng hóa cong
Câu thơ họa viết mấy dòng đánh rơi
Có gan đã dám vào đời
Ai kia tránh nổi mảnh tơi che lòng
Kẻ xấu có mối cũng bong[5]
Người đẹp nức nở cả trong ngón đàn
Tiếc gì cõi mộng phường gian
Để đời ấm lạnh muôn ngàn …mảnh chăn
(Ngày chị
mất 22/12/Ất Mùi)
Thế là chị đã đi xa
Dọc đường về, nước mắt nhòa chị ơi
Chỉ là chị với em thôi
Bát cơm xin thấm mưa rơi chợ chiều
Mẹ đi làm mướn rõ nhiều
Một môi bã đậu lều bều chẳng no
Nửa chinh này mẹ dặn dò
Phòng khi vắng mẹ lỡ đò ở xa
Nắm rau héo nắm măng già
Cũng qua một bữa cũng qua một ngày.
Mười năm vấn nạn đã đầy
Chị đi làm lẽ chẳng tầy nghiệp duyên
Nhà chồng hiếm của, hiếm tiền
Lo con, lo mẹ đủ phiền, đủ đau
Một lưng cơm hẩm với rau
Vẫn còn thiếu thốn đằng sau mỗi mùa
Một vài mớ tép, mớ cua
Vài thưng gạo đỏ bán mua mỗi chiều
Bốn cô con gái một lèo
Càng thêm vất vả gieo neo hàng ngày
Góp đồng ruộng, góp trâu cày[6]
Tháng ba giáp hạt vẫn vay đợi mùa
Cửa nhà mưa dột, gió lùa
Những cơn ấm lạnh có thừa trải qua
Hôm nay chị đã đi xa
Nén hương em thắp gọi là nhớ thương
Mẹ nuôi chị một chặng đường
Cũng như con ruột bình thường vậy thôi
Ngày mai tết Táo mất rồi
Xuân nay vắng chị bồi hồi xót xa…
Ngày mai em sẽ về nhà
Càng thương các cháu thế là mồ côi.
(Đình
Cổ Loa hè 2004)
Xa gần sáu chục năm rồi
Trường xưa bao lớp đã ngồi nơi đây
Sân đình thu nắng hao gầy
Vẫn nghe văng vẳng tiếng thầy, tiếng cô
Ghế bàn nghiêng ngửa lô xô
Bạn bè đùa nghịch hét khô cả mồm…
Thoáng qua trong ngọn gió nồm
Mắt ai hoen lệ cái hôm rời trường
Người đi công tác trên mường
Người đi chiến đấu chiến trường nơi xa
Người vào nhà máy đi ca
Người về phường phố cờ hoa vui vầy
Người về đồng ruộng cấy cầy
Người thành cán bộ đêm ngày ở quê
Hôm nay tất cả đã về
Để ta ngồi tựa bên hè làm thơ
Nhớ về lớp học ngày xưa
Có còn ai đó vẫn chưa trở về
Một lần cô giáo cho quà
Giản đơn nhỏ nhẹ chỉ là sách thôi
Thế mà thổn thức trong tôi
Bao nhiêu năm tháng nổi trôi giữa đời
“Lớp mình giờ tiến bộ rồi”
Cô vui cười, chỉ mấy lời vậy thôi
Qua bao năm tháng nổi trôi
Mang theo cuốn sách như người thân quen
Bạn bè như Mác - Ang ghen[7]
Thật là cảm động như men tình đời
Vẫn còn nguyên đó những lời
Bẩy cây số một dải đồi khá xa
Những bài văn đã mượt mà
Những bài toán khó giải ra cả rồi
Thời gian cứ thế dần trôi
Lớp “C” đứng cuối thế rồi ở trên
Bạn bè gắng sức vươn lên
Lớp “C” nay đã xếp trên hàng đầu.
Giờ đây tóc đã đổi mầu
Thuyền ai vẫn đợi ở đầu bến sông
Bâng khuâng sao giữa chợ đông
Loa Thành che khuất chẳng trông thấy người
Bao cây sa mộc giữa trời
Gió đưa vi vút những lời hát ru
Sắp rồi, lần nữa mùa thu
Bảng đen, phấn trắng cho dù đã xa.
Sáu mươi năm trở lại “nhà”
Bâng khuâng trường cũ trong ta những ngày
Mới hay dâu bể đời người
Chữ nhân chữ nghĩa cũng lười hiện ra
Một đời mơ ước an hòa
Giữ cho mình những nét hoa tươi hồng.
Thế mà cũng thấy khó lòng
Huống chi tất cả đã trong tật nguyền
Miếng cơm manh áo đồng tiền
Cứ xui cứ khiến ta ghiền đấu tranh
Cho nên đời cứ tự hành
Tự mình hủy diệt tự tranh xuống mồ
Ta đâu có phải điên rồ
Thế mà cũng vẫn bị xô đi cùng
Cõi say cũng có ngọn nguồn
Cũng như ta thường rớm lệ buồn
Bao câu chữ chẳng sao hiểu được
Đời đâu thể có dây nào trói buộc
Chỉ lòng ta tự buộc được ta thôi
Khi ta buồn đời cũng thấy đơn côi
Ai bảo của tiền che mờ hai mắt
Có những thứ người cho chẳng đắt
Quá thừa rồi chẳng biết để vào đâu.
Ta làm thơ ư? Nào có biết gì đâu
Nửa câu chữ chẳng thể nào hiểu nổi
Đời nhỏ bé tựa như tấm bổi
Cuốn theo đời như gió cuốn mây bay
Ai bảo rằng ta là chỉ đang say
Mờ con mắt nhìn vào một chỗ
Đời lung lạc với bao cám dỗ
Tránh được sao những miếng mồi ngon
Ánh hào quang luôn thắm đỏ như son
(Thân
tặng quê hương Cổ Thành)
Đi đâu vẫn nhớ về nơi ấy
Đồng quê thơm hương lúa ngọt lành
Dẫu muôn xóm muôn làng tôi đã thấy
Vẫn thương riêng nơi ấy Cổ Thành.
Tôi biết nơi đây đầy ắp chân tình
Những mùa vụ nối dài ngày tháng
Và ai đó với bàn tay trắng
Đã xây nên làng xóm quê mình.
Những An Ninh, Cải Cách, Hòa Bình
Với Thông Lộc, Phao Tân, Thành Lập
Miền quê với ngàn năm văn vật
Tự bao đời hòa trộn nước sông Kinh.
Đâu Lý Dương và đâu nữa Tu Ninh
Nam Đông, Nam Đoài, Đồng Tâm thân thiết
Đâu Ninh Giàng, Cổ Châu xanh biếc
Ấm tình người trong ngào ngạt hương say.
Về Cổ Thành trong sớm hôm nay
Câu chào hỏi thân thương quen thuộc
Bè bạn bên nhau bàn tay nắm chặt
Bao lâu rồi đâu dễ đổi thay.
Cổ Thành ơi tôi đã về đây
Câu hát lung linh hòa trong ánh mắt
Câu thơ viết những gì đẹp nhất
Cổ Thành Thơ, còn mãi trong thơ.
(Thơ đón tết gà 2017)
Đuổi mãi mà xuân vẫn đến đây
Cổ nhân phong tục thật là rầy
Người giầu sáng tối tìm ăn nhậu
Kẻ khó hôm mai bận cấy cầy
Trọc phú tiền nhiều chừng hỷ hả
Cùng đinh bạc thiếu khó vui vầy
Mình ta già lão luôn nghèo túng
Càng ngán xưa kia khéo đặt bầy
MỚI CŨ
Ai bảo những gì là mới tinh khôi
Không thể cũ như những gì đã cũ
Nơi ngõ hẹp những gió mưa vần vũ
Đâu có hay trời cao rộng ngoài xa.
Ta biết gì những tháng năm qua
Dù lắm lúc muốn bảo là từng trải
Qua hết thảy một thời mê mải
Chợt giật mình cũ mới giống như nhau
(Nương vần thơ Anh Ngôi)
Đinh Dậu vui xuân tiếp
vận gà
Nước non ngàn dặm đã
vươn xa
Công trường rộn rã
trong sương sớm
Đồng lúa mênh mông dưới
nắng tà
Số hóa toàn cầu vừa hội
nhập
Đa phương thế giới đã
bung ra
Đầu năm phấn khởi
trào thi hứng
Chép lại chia vui đến
mọi nhà
(Họa thơ Trần Thị Yên)
Chủ soái hiên ngang một
khoảng trời
Đến khi lỡ vận lẽ thường
thôi
Duyên may cũng dễ may
từng lúc
Phận hẩm xem ra hẩm một
thời
Từ Hải cả tin đành chết
đứng
Thúy Kiều hờn oán chịu
sông trôi
Chuyện đời sai đúng
luôn xoay trở
Muôn sự đa đoan chẳng
đáng cười
(Họa thơ Dương Thị Tình)
Đón tết muôn nơi rộn
khúc ca
Quê hương ấm áp nắng
chan hòa
Xóm làng rộn rã tươi
màu áo
Phố xá tưng bừng thắm
sắc hoa
Phấn khởi chờ mong
người chốn cũ
Bồn chồn ngóng đợi
khách phương xa
Rượu Vân chè Thái
nhanh tay mở
Xóm phố sang thăm chật
một nhà
Giếng đất cho làng
kín nước thôi
Cha ông đào đắp đã
lâu rồi
Trời sinh mây gió
lăng băng nổi
Đất tạo rong rều lửng
thửng trôi
Mắt tớ đưa tình gieo
đủ cặp
Môi nàng gợi cảm ghép
nên đôi
Bao năm vẫn cứ còn
trong trẻo
Như lúc ban đầu em với
tôi
Khí lạnh mùa đông trở
lại rồi
Ngoài trời gió bấc cuộn
như sôi
Dãy bàng lỏng khỏng
trơ cành cuống
Đám sấu leo pheo vắng
búp chồi
Lúa mạ vàng hoe trên
mặt ruộng
Khoai ngô đỏ quạch dưới
chân đồi
Năm nay cầy cấy chừng
không thuận
Cố mãi không hơn được
mấy hồi
(Bình họa thơ Sĩ Thanh)
Đời người có lúc cũng
si mê
Vui cảnh phồn hoa chửa
kịp về
Thích chốn kiêu sa
màu sắc phố
Ưa nơi nền nã dáng
hình quê
Dăm lần áp má nhà
hàng víp
Mấy bận kề môi quán
tiết dê
Cái chuyện đàn ông
vui tí tẹo
Nào ai dám bỏ nghĩa
phu thê
(Trắc họa thơ Sĩ Thanh)
Chớ trách chi anh lúc
tỉnh mê
Mải vui nên chửa kịp
quay về
So chi gái gọi chờ
trên phố
Sánh với vợ hiền ở dưới
quê
Dẫu thích bia hơi râu
mực nướng
Vẫn thèm rượu gạo tiết
canh dê
Trong say cố nhớ lời
em dặn
Đừng có tơ hào lắm
thiếp thê
Mấy thước phần trăm
đã ngả rồi
Chỉ còn xuống mạ nữa
mà thôi
Đầu làng vội vã không
đành đứng
Cuối xóm khẩn trương
chẳng kịp ngồi
Mấy chị thêu khăn
không thể khiến
Vài cô dệt thảm dám
đâu mời
Tự mình tháo dép xông
ra ruộng
Xé dảnh vung tay cấy
mội hồi
Hạ đến kia rồi hoa
phượng đỏ
Năm mươi năm lẻ cách
xa nhau
Tình hoa phượng từ thời
rất nhỏ
Lâu thế rồi sao vẫn
còn đau
Tôi về tìm em giữa ngày
nắng hạ
Trường xưa cửa đóng
then cài
Lối cũ giờ đây rất lạ
Nhớ nhung, nhung nhớ
u hoài
Nhớ năm nao những trận
mưa dài
Áo ướt, áo khô dựa
lưng gốc phượng
Tay chợt chạm nhau chỗ
nào cũng ngượng
Mặt cúi gầm đỏ mãi
không thôi
Nhớ năm nào chỉ một
mình tôi
Chân đất đầu trần tìm
em giữa nắng
Em rất khẽ: chắc về mẹ
mắng
Chẳng chịu đâu một buổi
đi xa
Hạ đến rồi phượng lại
ra hoa
Chẳng khi nào lòng
anh không đốt lửa
Ôi những cánh hoa
chói lòa sắc đỏ
Cái hôn đầu da diết
mãi trong ta…
Em đi rồi mỗi lúc một
xa
Khúc hát học trò ngày
nào còn đó
Anh vẫn nhớ những gì
đã có
Để tựa nương trong lửa
đạn xông pha
Hạ cháy lên rồi người
đã đi xa
Kỷ niệm tình yêu gửi
vào vĩnh cửu
Trong gang tấc cuộc đời
khó hiểu
Gặp nhau rồi, sao thế
vụt trôi qua
Những cánh phượng hồng
từ ấy trong ta
Năm tháng thời gian
càng như sâu lắng
Ôi thương thế một
tình yêu trong trắng
Cứ mơ màng rạo rực đến
muôn xa
Chiếc xe này nhắc nhớ
chuyện xưa thôi
Ai biết được gia tài
của lính
Chuyển ngành rồi trở
về dân chính
Chiếc khung xe bọc vải
trên vai.
Đất nước nghèo ai
cũng như ai
Quen bước hành quân
chân không ra trận
Chẳng có thời gian để
lòng vướng bận
Chút gia tài làm của
riêng đâu.
Chiến trận qua rồi
mình mới cưới nhau
Cuốc bộ chân trần về
nhà thăm mẹ
Một nửa ngày đường
nâng niu gượng nhẹ
Chân em phồng trong
dép nhựa gia công.
Qua hết mùa hè rồi đến
mùa đông
Đợi phân phối lốp săm
xích líp
Chiếc xe trần truồng
vẫn lo lắp tiếp
Đợi một ngày lăn bánh
đi xa.
Ta có con rồi, công
trường lại ở xa
Nhờ chiếc xe trần
thăm nhau chủ nhật
Đường đá chênh vênh,
ngửa nghiêng tất bật
Ở cùng con chỉ được nửa
đêm thôi.
Nhờ chiếc xe trần
cũng bớt xa xôi
Đong gạo, mua rau, chở
con đi học
Đời lưu động chiếu
chăn lọc cọc
Chiếc xe trần lăn khắp
chốn cùng nơi.
Năm mươi năm vất vả tạm
ngơi
Con chở mẹ cha trên
xe hơi thời thượng
Cho dẫu thế cũng đừng
có ngượng
Chiếc xe đạp trần vẫn
dựng ở nơi đây.
Tường đất xem ra thật
mỏng manh
Châu mai mở mắt rải
vòng quanh
Đã bao nhiêu trận
ngăn quân pháp
Rừng núi Phồn Xương vẫn
biếc xanh
Mới trông đã thấy thật
oai phong
Quần chẽn dây đai kiếm
uốn cong
Cứ tưởng tướng ông ngời
vế bắp
Bà ba Đề Thám gái
lưng ong
Cây bảo núi cây cao
hơn núi
Núi bật cười nghiêng
ngả đông tây
Cây hãi quá lại cầu
xin núi
Chớ có cười tớ trả cậu
cao đây
Núi đành bảo trót rồi
đành vậy
Cậu bớt lời giờ tớ ngủ
yên đây
Cả hai mới giật mình
tự hỏi
Đến bây giờ ai mới dựa
ai đây
Mưa suốt đêm ngày chẳng
dứt cơn
Năm nay có lẽ kéo dài
hơn
Gạo ăn muối mắm thường
khi thiếu
Quần áo mũ dày cũng hết
trơn
Miền Bắc xa xôi không
kịp chuyển
Lính vá quần kịp ra
trận chiều nay
NGẪM ĐỜI
Đến với trần gian dễ mấy khi
Nào ai biết được có ra gì
Người ưa hữu ý mà lưu lại
Kẻ ghét vô tình mới bỏ đi
Tốt số sinh vào nơi quý hiển
Chẳng may đẻ ở chốn gian phi
Đời người tựa thể như là mộng
Tỉnh hẳn mà coi chớ tiếc chi
XƯƠNG MÁU CHẤT CAO
Đến ải Nam Quan của thuở nào
Lòng ta bật chợt thấy nôn nao
Bao lần lũ giặc ôm đầu chạy
Mấy bận dân ta chặn lối vào
Diệt tận còn ra điều kẻ cả
Đuổi cùng vẫn lắm chuyện rêu
rao
Bâng khuâng đứng trước hai miền
đất
Xương máu bao đời chất đã cao
MỚI HAY BIỂN RỘNG BAO LA
Vẳng tiếng chim trời hót sớm
mai
Về hưu kể cũng đã là dài
Mười năm cao tuổi bao điều lạ
Hai chục năm thơ khối chuyện
hài
Lắm lúc chạm vào tua mực ống
Đôi khi động phải kiến tam tài
Mới hay lòng biển bao la rộng
Chứa hết buồn vui thế mới tài
cài
Bày đặt đa đoan thế mới tài
Lắm lúc dãi dề trò đạo mạo
Nhiều khi hối hả vẻ khôi hài
Mới hay mọi sự đều vay mượn
Ấm lạnh buồn vui viết một bài
NHỚ BẠN XƯA
Chắc đã nợ nhau tự thuở nào
Để mình nhớ mãi thế này sao
Nhập nhòa nắng rớt bên bờ cỏ
Nhấp nhóa trăng rơi tận đáy ao
Giữa hạ mà sao mây xuống thấp
Cuối đông còn thấy nước dâng
cao
Môi hồng ngày ấy như mời gọi
Mắt biếc năm xưa vẫn đón chào
LÀM RĂNG GIẢ
Răng rụng đi rồi chẳng dễ ăn
Thịt thà rau quả chỉ lằn nhằn
Nhựa hồng đúc nướu coi nhàn
nhạt
Sứ trắng làm răng ngắm nhúm
nhăn
Bốn triệu cả hàm đừng lấn cấn
Dăm trăm một chiếc chớ băn
khoăn
Mấy ngài nha sĩ luôn than vãn
Vật liệu bây giờ cũng khó khăn
VỐN TỪ TIM
(Sao Đỏ 10/2006) Chữa
lại 2017
Tưởng là lối cổ hóa ra kim
Bao kẻ say sưa mải kiếm tìm
Chữ thánh thuở nào vô ý mất
Câu thần độ ấy tự nhiên im
Cố công lấy ngải treo chân ngựa
Gắng sức đem bùa buộc cổ chim
Đâu biết mọi điều mình có được
Đều do chắt lọc bởi con tim
KHÓ NGỦ
Trời rét xung quanh ngủ cả rồi
Chỉ còn mình tớ thức đây thôi
Mấy cành trái vải kêu ken két
Vài cái côn trùng vẫn ỉ ôi
Chuyện cũ qua rồi sao cứ đến
Buồn nay xuống bến thả không
trôi
Người đời vốn dĩ hay đa sự
Chả hiểu ai người có giống tôi
ĐÊM KHÔNG NGỦ
Đêm trắng nằm co cẳng mỏi rời
Ngoài sân tí tách giọt sương
rơi
Vầng trăng cuối tháng đang dần
lặn
Ngọn gió giao mùa cũng đã ngơi
Đỉnh núi thập thò cây bám khói
Dòng sông lấp loáng nước bay
hơi
Bao điều xưa cũ như dồn lại
Từng lúc dâng trào chẳng chịu
vơi
[1] Vùng mỏ của Liên Xô
[2]Nhà máy TĐ 900KW thuộc xã Tây Hồ Thọ
Xuân Thanh Hóa
[3]Cách gọi hài hước của KW
[4] Nhà máy điện ở khu mỏ Crom Cỏ Định Thanh Hóa
[5]
Ca dao: “Bao nhiêu người
xấu duyên bong ra ngoài”
[6]
Việc làm khi vào HTX nông nghiệp năm 1962
[7] Cuốn sách: Tình bạn vĩ đại và cảm động viết về Mac- Anghen
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét