(Họa
thơ Nguyễn Xuân Ngọc)
Vườn cũ đào hoa đã ngậm sương
Bóng hình ai đó vẫn tơ vương
Rộn ràng ánh mắt khi nhung nhớ
Rạo rực làn môi lúc mến thương
Ao ước cận kề bao buổi sáng
Khát khao gặp gỡ mấy canh trường
Chỉ mong đôi lứa không xa cách
Tình thuở xuân thì lại ngát hương
(Họa
thơ Nguyễn Văn Phối)
Làn mây lơ lửng giữa tầng không
Lấp lánh đêm sâu ánh nguyệt lồng
Muôn nụ hồng tươi chào nắng mới
Ngàn hoa đào thắm đón xuân hồng
Ấm no đã đến cùng non nước
Hạnh phúc đang về với núi sông
Một thuở gian nan từng nếm trài
Bình minh rực đỏ phía trời đông
(Belovo
tháng 9/1982)
Ba tháng vui buồn trên đất Nga
Nhớ bao kỷ niệm ở quê nhà
Cuối chiều đứng cửa coi đêm trắng
Đầu sáng ra thềm ngắm tuyết pha
Giếng cũ chập chờn bao bậc đá
Đình xưa xao xác mấy cành đa
Trong mơ chợt thấy người yêu dấu
Muôn giọt rơi hoài trong mắt ta.
Trèo ngược lên cao cẳng mỏi rời
Mù sương lan tỏa khắp muôn nơi
Sau lưng phẳng lặng sông kề núi
Trước mặt mênh mang đất chạm trời
Rừng Tháp nhấp nhô mây bảng lảng
Đường Tùng khúc khuỷu khói chơi vơi
Chùa Đồng hay chính tâm đồng vậy
Ý phật tâm vua mãi rạng ngời
Chất độc da cam thật dã man
Nhiễm vào cha mẹ mãi không tan
Đứa trai bại não thành ngây dại
Bé gái loạn gien dính ruột gan
Lòng mẹ xót xa như xát muối
Mắt cha lệ nhỏ tựa mưa chan
Giận bao kẻ ác gây đau khổ
Cho những con người khắp thế gian
(Kỷ
niệm vào Đảng 20/1/1980)
Đã quyết đi theo Đảng tới cùng
Dù bao gian khó với lao lung
Tây Nguyên mấy bận thù kinh sợ
Quảng Trị từng phen giặc hãi hùng
Pháo nổ rực trời bao cứ điểm
Quân reo dậy đất khắp trăm vùng
Dưới cờ liềm búa luôn xông tới
Đã quyết đi theo Đảng tới cùng
(Làm
hội tuổi cao)
Cả chục năm rồi chẳng có lương
Công văn chỉ thị rối bao đường
Dự trù kế hoạch hàng trăm tập
Báo cáo thống kê mấy chục chương
Dựng lớp dưỡng sinh qua mấy cửa
Mở câu lạc bộ đủ mười phương
Viết bài duyệt sách không công xá
Thiên hạ kêu rằng lão… ẩm ương.
Rời đất Hồng Lam lúc nửa đêm
Dòng sông sóng gợn chảy êm đềm
Sau lưng gáy gà chờ kêu sáng
Trước mặt sao chìm đợi nước lên
Giây phút gần nhau càng ngắn lại
Tháng năm cách biệt cứ xa thêm
Ngày mai xung trận thiêu đồn giặc
Hình ảnh quê hương vẫn ở bên
Qua đất thành Vinh giữa một chiều
Trời cao đổ lửa nóng như thiêu
Bâng khuâng trên sóng đôi câu dặm
Thấp thoáng bên đê một dáng kiều
Ánh mắt thiết tha bao hứa hẹn
Đôi môi nồng thắm tỏ tình yêu
Đoàn xe ra trận dần xa khuất
Để lại bên đường những cọc tiêu
Mấy chục năm ròng lặng lẽ trôi
Tuổi xuân phơi phới đã qua rồi
Làn môi thuở ấy không thoa sáp
Mái tóc năm nào chẳng rẽ ngôi
Ánh mắt hấp hay sau cặp kính
Làn da khô ráp dưới chai mồi
Nhìn nhau cứ ngỡ không quen biết
Đến lúc kêu tên ngọng cả lời
Mấy buổi mưa dầm mãi chửa ngơi
Đi đâu cũng ngại nón cùng tơi
Bùn non bám cẳng không thèm rụng
Đất đỏ ôm chân chẳng muốn rời
Bạn cũ tâm giao không mấy đến
Khách thơ đồng điệu ít qua chơi
Một mình uống cạn bầu tâm sự
Đâu biết khi nào nắng thảnh thơi
Tết đến xuân về dậy sắc hương
Nhớ sao ngày tháng ở sa trường
Giở khăn kỷ niệm đầy lưu luyến
Mở bức thư tình lắm vấn vương
Tiền tuyến người đi bao nỗi nhớ
Hậu phương kẻ ở bấy niềm thương
Bao nhiêu đồng đội không về nữa
Một chén đầu năm gửi bốn phương
(Tặng
Sơn Dư 2015)
Tin nhạn bên trời bặt dấu sương
Lòng ai mòn mỏi mấy đêm trường
Mai vàng ra Bắc trao mưa nắng
Đào đỏ vô Nam gửi gió sương
Ánh mắt năm xưa đâu đã nhạt
Làn môi thuở ấy vẫn còn vương
Xa nhau muôn dặm càng da diết
Thơ viết đôi dòng vạn nhớ thương
Xóm nhỏ bên sông khói phủ mờ
Gắn bao kỷ niệm thuở ngây thơ
Ngõ xưa cỏ rậm càng hoang phế
Vườn cũ cây cành cũng xác xơ
Bến sớm không người đò ảo não
Chợ chiều vắng khách quán bơ vơ
Mình ta một bóng càng cô quạnh
Thu lạnh tan vào trong giấc mơ
Đại hội tưng bừng cả tỉnh Đông
Phố phường làng xóm rực cờ hồng
Dựng xây nổi tiếng cùng non nước
Chiến đấu lừng danh với núi sông
Phương hướng đề ra luôn gắng sức
Thực thi dũng cảm lập thêm công
Sớm nay nghị quyết vừa công bố
Đại hội tưng bừng cả tỉnh Đông
Tôi viết bài thơ kể nghĩa ân
Tăng quê hương mới đẹp vô ngần
Vươn cao phường phố say bao tứ
Trải rộng đồng quê gợi những vần
Năm tháng chung tay cùng vượt khó
Ngày đêm góp sức gắng chuyên cần
Quyết tâm đổi mới theo lời Đảng
Để Hải Dương ta lớn mạnh dần
Anh mải xông pha ở chiến trường
Em say cày cấy chốn quê hương
Bao phen bão lũ quen vất vả
Mấy lúc đạn bom chịu sát thương
Tiền tuyến đôi mùa mưa với nắng
Hậu phương bốn vụ gió pha sương
Chiến công anh kể vang đầu ngõ
Thành tích em loa dậy dọc đường
Chả biết hôm nao mới lại Xuân
Để ta nâng bút chắp thêm vần
Đến miền Thanh Nghệ tìm tri kỷ
Qua đất Thần Kinh gặp cố nhân
Lắng dặm sông Lam trao lá thắm
Nghe hò núi Ngự kết tình thân
Để cho duyên phận thêm gần lại
Đôi lứa xum vầy thắm nghĩa ân
Sáu mặt mà không một tý đầu
Bao người xúm xít tựa ruồi bâu
Móc bao mấy bận thua càng tiếc
Bỏ túi vài phen được vẫn đau
Giữ cái từng mơ vơ cả chiếu
Cầm quân cứ ước thắng dăm chầu
Ra về vét mãi lương vừa nhẵn
Bụng đói cơm không dạ ngấm sầu
Chắc độ dăm tuần sẽ tới Xuân
Đợi ai hòa hợp nối đôi vần
Đến miền Kinh Bắc tìm tri kỷ
Qua đất Hải Dương gặp cố nhân
Lắng tiếng hát chèo trao lá thắm
Nghe câu quan họ kết tình thân
Để cho duyên phận thêm gần lại
Đôi lứa xum vầy vẹn nghĩa ân
Đã bẩy mươi lần được gặp xuân
Thêm yêu cuộc sống đẹp vô ngần
Gia đình thuần hậu vui chung thủy
Họ mạc giao hòa thắm đức nhân
Vững chí xông pha đền nghĩa nước
Bền gan gắn bó với tình dân
Tấm gương mai hậu luôn tươi sáng
Càng thấy tự hào mạnh bước chân
TÂM SỰ CUỐI THU
(Thế là
trời đã sang thu)
Muốn viết đôi câu để trải lòng
Gửi vào thu muộn gối sang đông
Vấn vương ngõ trước tươi màu cúc
Man mác vườn sau thắm sắc hồng
Ngước mắt ngó sang đồng bãi vắng
Ngoái đầu nhìn lại bến bờ không
Cô đơn chiếc bóng chiều se lạnh
Để lại mình ai đứng ngóng trông
Báo cáo công văn viết đủ rồi
Bây giờ mình chỉ có chơi thôi
Sớm mai chè Thái dăm ba chén
Chiều tối rượu Vân bẩy tám bôi
Chữ mượn của trời đen tựa mực
Giấy xin của của đất trắng như vôi
Mấy ai hiểu được rằng tri thức
Để lại mai sau được mấy hồi
Cả chục năm không bén việc nhà
Tối ngày thi phú với cây hoa
Cất đôi ba tiếng đùa con trẻ
Viết một đôi câu tặng bạn già
Giấy mực ra tuồng đây nghệ sĩ
Sáo đàn kể cũng đấy cầm ca
Hỏi thăm mới biết nhà thơ rởm
Mượn tiếng khoe danh tí đó mà
Vẫn là hoa cỏ ấy thôi
Xuân sang, xuân cũ thế rồi lại xuân
Để cho ai đó tần ngần
Tiếc thời gian giữa bao lần xuân qua
Thơ đời mơ mộng phù hoa
Để rồi cứ thế tuổi già đơn côi.
Khóa thời gian sắp đóng rồi
Vẫn còn mê mải đôi hồi cùng xuân
Ta thương ta đến vô ngần
Bẩy mươi mấy chặng đường trần ruổi rong
Ai chờ, ai đợi, ai mong
Ai chê, ai trách, ai chòng ghẹo đâu
Cuộc đời bãi bể nương dâu
Có là chi những sắc mầu viển vông
Thế rồi xuân lại sang đông
Vẫn hoa cỏ ấy mênh mông đất trời
Cho ta rót chén rượu mời
Câu thơ mộc mạc cất lời sang xuân.
Xuân này thêm nữa hai xuân
Tình yêu em đã tắt dần trong anh
Nỗi đau mười tám xuân xanh
Năm mươi năm lẻ, lá cành lạc nhau
Anh về giữa trận mưa mau
Biết tin đã nửa năm sau mất rồi
Đồng không gió giật tơi bời
Thắp tuần hương để nói lời tiễn đưa.
Ơi người yêu của ngày xưa
Chiều hoang một nấm trời mưa ướt đầm
Câu thơ tuôn chảy khôn cầm
Lặng im với một âm thầm chữ yêu.
Chiều nay như vạn buổi chiều
Xuân ai gửi gấm bao điều cho xuân
Dẫu chưa bể ái, nguồn ân
Dẫu chưa cưới hỏi, đã gần gũi nhau
Rượu nồng rót xuống bờ lau
Tơ duyên đành hẹn kiếp sau cùng người.
Ngày nào em của riêng anh
Bỗng dưng xa cách em thành của ai
Tôi đi chiến trận lâu dài
Thương em đợi mãi, đợi hoài ngày xanh
Tơ duyên mình khéo mong manh
Thế rồi anh chợt hóa thành người dưng
Bao lần… có gặp hay đừng (?)
Cứ phân vân cứ ngập ngừng rồi thôi
Biết đâu khi gặp mặt tôi
Thế rồi em phải chia phôi với chồng
Một tay con bế, con bồng
Thân cò, thân vạc giữa đồng cô đơn
Biết đâu tình mới sâu hơn
Lạnh lùng em dỗi, em hờn ngày xưa
Anh thành tro lạnh gió đưa
Mắt xanh hoang vắng như chưa bao giờ
Để anh thành kẻ dại khờ
Thấy sang tìm đến nhận hờ người ta.
Nhỡ ra... rồi lại nhỡ ra…
Thêm mười năm nữa đi qua cuộc đời
Hôm qua chết lặng giữa trời
Em buồn, em giận, nửa lời cũng không
Em đâu đã chịu lấy chồng
Cứ chờ anh để xuân hồng phôi pha
Thôi thì cũng tại trời già
Chúng mình có phận nhưng mà không duyên
Giờ đây ván đã đóng thuyền
Mong anh vẫn cứ y nguyên thuở nào
Xuân nay dưới bóng hoa đào
Cùng ai hò hẹn lại vào trong mơ.
Xuân buồn cứ lặng lẽ qua
Em là em của người ta mất rồi
Bến xưa ai đổi chỗ ngồi
Để bâng khuâng cả mặt đồi cỏ may
Bao giờ tay lại cầm tay
Mắt nhìn vào mắt mà say cả hồn
Bao giờ trăng đứng trăng tròn
Chẳng bao giờ nữa anh còn có em
Lửa tình ai đó vừa nhen
Câu sang thì đến, câu hèn thì không
Anh về tìm chốn chợ đông
Để em đứng lại mà trông mà chờ
Xuân ai ngày ấy bây giờ
Lối đi cỏ mọc nhạt mờ xa xăm.
Nghe câu hát xẩm ngày xưa
Những đôi mắt nhỏ cứ nhừa nhựa…rơi
Ai kia khéo kể chuyện đời
Làm cho muối xát những thời đã xa
Câu nào than mẹ, than cha
Câu nào than cửa, than nhà, than thân
Đôi tròng như cũng tối dần
Gợi ra muôn cảnh đường trần bi thương.
Bàn chân thập thững trên đường
Khúc tre khô cũng lật lường vặn cong
Tấm lưng còng lại thêm còng
Đôi quai bị cói lòng thòng đu đưa…
Ôi câu xẩm của ngày xưa
Từ đâu xa lắc lại vừa cất lên
Cô đơn vắng lặng trong đêm
Ai vừa buông đó héo mềm hồn ai
Bao giờ cho đến ngày mai
Để tan bao nỗi u hoài bơ vơ
Nối vào muôn điệu đường tơ
Câu ca từ thuở ngây thơ lại về
Đêm nay chuốt lại ngón nghề
Gửi vào câu hát tràn trề tin yêu
Mưa xuân như ghẹo như trêu
Tiếng đàn như dệt như thêu cảnh đời
(28
tháng chạp Giáp Ngọ)
Mỗi năm tết đến một lần
Năm nay tết chỉ đến gần mà thôi
Em vào nằm viện mất rồi
Chong chong dây nước, anh ngồi cả đêm
Đã gầy em lại gầy thêm
Một mình nằm đó, thân mềm như dưa.
Nhà mình sân vắng, đường thưa
Thiếu em, mọi thứ để thừa đấy thôi
Mọi ngày mâm đủ một đôi
Bữa nay cơm dọn mà rồi chẳng ăn.
Các con bối rối, băn khoăn
Cửa nhà bề bộn, áo khăn xuềnh xoàng.
Mình anh việc xóm, việc làng
Lại lo thu dọn chỉnh trang cửa nhà
Dọn cây, đắp mộ mẹ già
Đi thăm bè bạn, gọi là cuối năm.
Tết mình dần cứ xa xăm
Em còn nằm đó ai chăm bây giờ…
Hôm qua vui đến bất ngờ
Con về kể bệnh mẹ giờ bình yên
Thế là tết lại vui liền
Quất, đào anh lại lấy tiền mua ngay
Trái trăng hoa quả đã bầy
Rượu chè, bánh trái xếp đầy trên ban
Khói trầm hương đã tỏa lan
Bạn bè, con cháu hỏi han nói cười
Hôm nay tết lại về rồi
Cành đào trước cửa nảy chồi sang xuân
Cũng là hoa nở trên cây
Sắc màu nhợt nhạt đan dầy vào nhau
Gió chiều thổi tự nơi đâu
Để rơi, để rụng muôn màu hoa quê
Tôi không dìu nổi em về
Cả vườn hoa với câu thề năm nao
Bây giờ còn biết làm sao
Giận mình sĩ diện làm cao với đời
Thương hoa bao chốn chào mời
Vẫn không có được một nơi dựa cành
Ta về thăm cánh đồng ngô
Nắng hè đổ xuống cháy khô lá cành.
Ngày nào ngô mới lên xanh
Em ngồi vun gốc bên anh cả chiều
Có bao nhiêu tứ thơ yêu
Cứ trao, cứ gửi thật nhiều cho nhau
Hẹn mùa hè của năm sau
Cậy cha, cậy mẹ mua cau, mua trầu
Đồng ngô xanh biếc một màu
Như tình yêu thuở ban đầu mãi xanh.
Thế rồi em, thế rồi anh
Đều đi qua cuộc chiến tranh kéo dài
Đồng ngô xa mãi, xa hoài
Vẫn y nguyên với tình ai thuở nào…
Hôm nay mình mẹ ra chào
“Năm sau em cũng phải vào tuyến trong
Một chiều nắng hạ vàng ong
Tin em ngã xuống bên dòng Hương Giang”
Mẹ ngồi lật giở từng trang
Những tờ giấy mỏng ố vàng thương đau
Dặn rằng nếu có… ngày sau
Vẫn như nguyên thế một màu ngô xanh..
Chiều mưa đem rượu uống chơi
Ta mời ta để cho vơi nỗi sầu
Chén nào cũng chén mở đầu
Uống rồi lại uống mặc dầu tỉnh say
Uống qua đêm, uống qua ngày
Trút bao nhiêu những đắng cay vào lòng
Ngày mai muôn sự đèo bòng
Chợt tan đi dưới đôi tròng mắt đen
Lửa tim lại được nhóm nhen
Sưởi cho nhau giữa đua chen cuộc đời
Gỡ bao nhiêu những rối bời
Là thơ em đó bao lời thương yêu
Xóa dần hiu quạnh cô liêu
Cũng là những chén giữa chiều em đưa
Lạ sao vẫn rượu ngày xưa
Bỗng dưng hóa ngọt như chưa cay nồng
Vườn thơ ta lại gieo trồng
Những hàng những lối những dòng thấp cao
Mưa chiều vẫn cứ lao xao
Để ta lại uống với bao nỗi niềm
Tám nhăm xuân đã đi qua
Con đường in dấu trong ta những ngày
Ai trong roi vọt tù đầy
Ai trong xương máu dạn dầy đấu tranh
Ai trong ngàn dặm quân hành
Dãy Trường Sơn dựng lũy thành tiến công
Chiến hào nối dọc biển Đông
Ngăn quân thù giữa mênh mông sóng cồn
Nhớ xưa sông núi u buồn
Giặc thù bốn phía đổ dồn xâm lăng
Máy bay tầu chiến xe tăng
Quân hùng tướng mạnh băng băng tràn vào
Quân ta như sóng dâng trào
Kéo xe kéo pháo tiến vào Điện Biên
Qua năm mươi sáu ngày đêm
Bắt gần mười mấy ngàn tên đầu hàng
Trở về thăm bạn chiều qua
Sông Hòa Bình vẫn phù sa đục ngầu
Cánh đồng làng Vữ xanh mầu
Cánh đồng làng Lọc đỏ đầu lúa chiêm
Nếp hoa vàng đất Mai Hiên
Tám thơm thơm ngát mãi lên Đồng Đầu
Mai Lâm rau đậu khoe mầu
Cải canh Du Ngoại đón đầu phố đông
Cánh đồng Úng Thủy bên sông
Nước lên cho cá sang đồng kiếm ăn
Đồng rau xanh hết làng Vân
Mùa sen Xuân Dục trắng ngần những hoa
Con thuyền khẽ lướt cùng ta
Mắt ai thăm thẳm mượt mà biếc xanh.
Hãy cho ta về với Hải Dương
Một miền quê trên bến dưới thuyền
Đã gắn bó bao ngày bao tháng
Nối tình yêu xa đến trăm miền
Hải Dương ơi người nhớ hay không
Đêm ra trận Bình Than dậy sóng
Và Kiếp Bạc gươm thần vang bóng
Cứ ngời lên trong ánh sao cờ
Hãy cho ta gửi lại Hải Dương
Một tình yêu vô bến vô bờ
Một tên xóm tên làng tên phố
Cũng gợi bao thương mến mong chờ
Hải Dương ơi sông nước bao la
Có phải thế đôi bờ mãi sóng
Để Đọ Xá búa liềm khơi sức nóng
Cách mạng về trong muôn lớp súng gươm
Ta biết Lục Đầu càng lắm yêu thương
Cả Kiếp Bạc đôi mùa vào hội
Để thông trúc Côn Sơn vẫy gọi
Biết bao tình hòa trộn mãi trong ta
Một mảnh chiến bào ngời sáng sông xa
Một trang viết kể bao tội giặc
Một trang sớ nói điều ngay thật
Đã bao lần xúc động hồn ta
Ta ra đi chưa ngừng nghỉ bao giờ
Trận đánh bốn ngàn năm còn đó
Và lịch sử đã khắc vào trí nhớ
Mãi hằn sâu trong trái tim ta
Ta hát về Hải dương hôm nay
Ngàn sao sáng bốn bề sông nước
Tình yêu gắn bao niềm mơ ước
Gió lên rồi ngàn muôn sao bay.
Giá mà ta kết thành đôi
Thì đâu đến nỗi xa xôi đến giờ
Nếu không có đợi có chờ
Làm sao có được câu thơ giá mà
Giờ đây ta xấu ta già
Biết đâu lức ấy mới là được yêu
Ai đem mây bạc giăng chiều
Hắt lên ánh sáng tình yêu cuối ngày.
Bâng khuâng với những trang Kiều
Ai thương ai giận giữa chiều đang tan
Lời đau, đau khắp thế gian
Câu buồn, buồn mãi mà oan trái tình
Một đời bao nỗi nhục vinh
Tự mình đâu thể vì mình được đây
Ông xanh lồng lộng cao dày
Ngó xem trần thế chất đầy khổ đau
Mua vui ai viết đã lâu
Mà sao cứ xót từng câu, từng lời
Nỗi đau thấu đến tận trời
Hãy thương, thương lấy bao người thế gian.
Thế là mùa hạ đã qua
Sân trường đã chẳng còn hoa phượng hồng
Bao cô gái đã lấy chồng
Bao chàng trai cũng đèo bòng nợ duyên
Chỉ còn ta vẫn lặng yên
Ngắm mây ngắm gió ở trên đỉnh trời
Chiến tranh giờ đã hết rồi
Ta thành đứng tuổi từ hồi đã xa
Các cô gái trẻ chê già
Các cô gái nhỡ thì ta khó gần
Nhiều khi tặc lưỡi bất cần
Ra sao rồi cứ lựa dần cho qua
Một lần nghe kẻng rời ca
Có cô gái bé nhìn ta mấy lần
Hình như cũng thấy dễ gần
Ta cười đáp lại một lần rồi thôi.
Người ta đi đã lâu rồi
Giống như cơn gió bên trời thổi qua
Bỗng đâu có lá thư xa
Đọc rồi mới biết thì ra thư nàng
Một chiều đầu hạ nắng vàng
Lính già cũng phải “đầu hàng” cặp đôi
Phượng hồng đã rụng bao hồi
Bài thơ mùa hạ trong tôi vẫn còn
Mẹ mua cái nón lá già
Mình chê nón xấu bỏ nhà chẳng mang
Đầu trần phơi nắng chang chang
Tốc đen cháy xém ra vàng, vàng hoe
Bao lần mẹ bảo chẳng nghe
Đầu trần chân đất trèo me trèo bàng
Chiều nay lại trở về làng
Thương bao mùa hạ tóc vàng thuở xưa
(Phiên
bản 1)
Ngày mai ra trận
Có thể mình không còn về nữa
Khẩu AK đạn đã lên nòng
Nắm cơm vắt đủ cho một bữa
Vẫn còn đây, không có ai dùng.
Ta đã đọc ở đâu, một dáng anh hùng
Ngàn trang chữ nối dài dài mãi
Tìm không thấy những lời sợ hãi
Trong ngàn lần của sự hy sinh…
Khi hôm nay mọi thứ hư vinh
Chẳng thể nói ra những điều gẫy gọn
Bởi tất cả sẽ chỉ là nhỏ mọn
Giữa ngút trời lửa cháy quê hương
Giữa ngút trời rỏ máu yêu thương.
Ngày mai ra trận
Ngàn vạn người đều nghĩ
Mai đây mình sẽ không về
Để non nước bao la hùng vĩ
Giữa ngàn muôn câu chữ: xin thề
Bao hiên ngang trong cái chết cận kề
Từng lấp lóa giữa muôn điều suy nghĩ
Và như thế bước chân người chiến sĩ
Đạp qua rào gai thép xông lên
Cho dẫu mai này mọi thứ sẽ dần quên
Nắm cơm vắt đủ cho một bữa
Vẫn còn đây không có người ăn
Ai bạn bè và ai đó người thân
Bên bờ đất nhạt nhòa hương khói
Đôi tròng mắt lặng im không nói
Trắng lòng ai thương nhớ, những vành khăn.
Ôi những bài ca ra trận
Vang lên từ những năm nào
Không thể tắt và mãi không thể tắt
Chiều nay vẫn cứ dâng trào…
Mười bốn mùa xuân có dài chăng nhỉ?
Mười bốn năm hưu tiếng rằng ngơi nghỉ
Mà sao việc vẫn cứ nhiều…
Hội người tuổi cao, họp suốt những chiều
Câu lạc bộ mời, kéo dài mỗi tối
Chỗ gọi thơ ca, chỗ kêu hội mới
Chỗ nào cũng cũng muốn đến ngay.
Sơ kết nơi này chưa kịp ngơi tay
Tổng kết nơi kia đã in mặt giấy
Nhiệm vụ chỗ này, phong trào chỗ ấy
Công việc chưa tròn, lòng vẫn băn khoăn.
Sắp đến kia rồi vừa đủ mười năm
Không bổng không lương càng không mọi nhẽ
Một câu động viên ngoài lề… thật khẽ
Chưa dứt lời gió đã mang đi.
Ta biết giờ đây ta chẳng cần chi
Cõi sống thứ hai, sau ngày giải phóng
Và lời hứa chẳng có ai làm chứng
Vẫn hằn sâu trong trái tim ta
Ta hiểu cuộc đời đâu dễ bỏ qua
Những cảm nhận siêu hình, siêu thực
Vì như thế, có bao người bất lực
Lời hứa suông ai tính làm chi.
Ta biết người đời rất dễ khinh khi
Những cái khác người khó lòng tồn tại
Và ta vẫn không thèm thất bại
Trước bao nhiêu mũi nhọn vô tình
Xin hãy trang nghiêm tự nói với mình
Lời cửa miệng chẳng thể nào ngăn nổi
Dẫu chẳng có ai trả lời câu hỏi
Vẫn say sưa trên ngàn bước đăng trình…
Cho đến giờ đây ta mới rõ rành
Nào ai đã một lần chớm mỏi
Đời cứ hỏi và đời mãi hỏi
Muôn câu thơ đối thoại giữa chợ đông
Chút say sưa chẳng biết đúng hay không
Câu trả lời là gió giữa mênh mông.
(Phiên
bản 2)
Ngày mai ra trận
Có thể mình không còn về nữa
Khẩu AK đạn đã lên nòng
Nắm cơm vắt đủ cho một bữa
Vẫn còn đây, không có ai dùng.
Ta đã đọc ở đâu, một dáng anh hùng
Ngàn trang chữ nối dài dài mãi
Tìm không thấy những lời sợ hãi
Trong ngàn lần của sự hy sinh.
Khi hôm nay mọi thứ hư vinh
Chẳng thể nói ra những điều gẫy gọn
Bởi tất cả chỉ là nhỏ mọn
Giữa ngút trời rỏ máu yêu thương
Ngày mai ra trận
Ngàn vạn người đều nghĩ
Mai đây mình sẽ không về
Để non nước bao la hùng vĩ
Giữa ngàn muôn câu chữ: xin thề
Bát cơm úp cắm thêm đôi đũa
Vẫn còn đây không có người ăn
Ngàn sau đó, bước chân lui tới
Ai bạn bè và ai đó người thân…
Bên bờ đất nhạt nhòa hương khói
Trắng trong lòng ai đó, những vành khăn.
Ôi những bài ca ra trận
Vang lên từ những năm nào
Không thể tắt và mãi không thể tắt
Chiều nay vẫn cứ dâng trào
Sao anh không về với mùa hạ cháy
Để lòng em trong lửa đốt thiêu
Bao hy vọng tắt từ nơi đấy
Chẳng bao giờ em có thể còn yêu
Phải chăng anh chỉ muốn đùa trêu
Trong ngắn ngủi một lâu đài cát
Chợt tan biến trong vài giây phút
Cơn sóng lừng lần lượt tràn qua
Em chẳng quên đâu lời nói thiết tha
Anh đã tặng em buổi đầu làm con gái
Ơi mùa hạ kết đầy hoa trái
Lạ lẫm thiết tha hy vọng đợi chờ.
Mùa hạ qua đi từ ấy không ngờ
Câu hứa hẹn chẳng bao giờ trở lại
Đời thêu dệt bao câu khôn câu dại
Chỉ mình em ngồi đợi với ngày xanh.
Mùa hạ đến rồi qua cũng thật nhanh
Trong yêu chẳng bao giờ mặc cả
Trong yêu chỉ có niềm trăn trở
Dẫu trọn đời không đến được cùng anh
(Phả
Lại tháng 1/2016)
Tháng chạp rồi trời sắp sang xuân
Sao tôi viết về em nhiều đến thế
Bao tâm sự cứ cồn lên thương nhớ
Ôi tình xuân muôn thuở không phai.
Tôi viết về xuân hay tôi viết về ai
Mà câu chữ mãi nhiều say đắm
Cho đào cúc mãi càng tươi thắm
Cứ hồng lên trong bao máu tim hồng…
Tháng chạp rồi trời sẽ sang xuân
Bao cành cũ đợi chờ mùa lộc mới
Như ta đó một đời đi tới
Hướng tương lai không chịu dừng chân.
Ôi tình xuân trong tha thiết tình xuân
Mãi tràn ngập tim ta từ thơ bé
Tấm áo mới sao mà vui đến thế
Có bao giờ trở lại nữa hay không…
Tháng chạp rồi trời đã sang xuân
Trong tâm thức thời gian bừng nở
Như non nước mỗi ngày thêm rộng mở
Hướng đi lên muôn thuở tương lai.
Tôi viết về em hay tôi viết về ai
Rừng hoa thắm của bao mùa xuân trước
Hoa chân lý trong niềm mơ ước
Với tình xuân đang đến ở ngày mai…
Có một loài hoa
nguyên chất của cây
Không mùa vụ, không nảy
mầm, ra nụ
Sắc gỗ sao thì hoa
màu ấy
Chao ơi … hoa gỗ là
em
Hoa có hình hài đài
cánh thân quen
Khép mở tỏa hương của
trầm của quế
Chỉ có nở và rồi mãi
thế
Giống như lần gặp
nhau đầu tiên
Anh cùng em hình như
có duyên
Mà sao chẳng bao giờ
cheo cưới
Và như thế lúc nào
cũng mới
Để ngàn năm chẳng bao
giờ quên
Năm 2012
Lá gỗ chẳng ai gọi thế
Gỗ là cây, lá gỗ cũng
là cây
Một bức bình phong từ
đâu về đây
Những dây lá phất phơ
giữa gió
Dù chẳng lạ vì lá đâu
cũng có
Cứ giản đơn là lá
thôi mà
Lá cứ tươi nguyên lá
chẳng chịu già
Cứ gắn bó một đời
cùng gỗ
Dù nét khắc đẹp xinh
hay thô lỗ
Có hề chi trong cuộc
truy hoan
Chỉ cần em mãi ở thế
gian
Ôi lá gỗ, thân thương
sao lá gỗ
Vượt trùng khơi trôi
nổi cùng ai
Dù sóng cuộn cuốn xa
bờ bến đỗ
Hết đêm rồi sẽ lại những
ban mai
Một nón mê con, một hộp đàn
Lần sờ xuống chợ, chợ đang tan
Tay gầy lóng ngóng nâng cần gỗ
Cổ ngẳng rung rung cất giọng khàn
Biển hiệu vắng tanh treo thấp thoáng
Quầy hàng trống rỗng trải miên man
Vô tư biểu diễn không cần mắt
Mặc kệ cơ đồ... với thế gian
Phải vì sóng gió triền miên
Để ta mang cả đất liền ra đây
Phải vì đảo đá khô gầy
Để ta mang cả vườn cây ra trồng
Biển chiều thu nắng tươi hồng
Bao la bát ngát một vùng Trường Sa
Ta gửi tình yêu tới
Trường Sa
Những viên đá nhỏ của
quê nhà
Chắt chiu, tằn tiện
bao ngày tháng
Của cả em thơ với mẹ
già
Đá của lòng dân mãi
biếc xanh
Cả nước chung tay để
kết thành
Pháo đài tình nghĩa
ngăn xâm lược
Yêu mến hoà bình,
ghét chiến tranh.
Mỗi viên đá nhỏ gửi
Trường Sa
Như tấm tình yêu của
mọi nhà
Góp gom sức lực xây
thành luỹ
Giữ vững yên bình Tổ
quốc ta.
Tôi chỉ muốn làm con ốc nhỏ
Cứ lặng im không nói năng chi
Để em nhặt cất vào trong giỏ
Xách theo cùng trên chặng đường đi
Tôi chỉ muốn làm con ốc nhỏ
Thu đại dương vào hết bên trong
Để em lúc giận hờn buồn khổ
Kề môi vào thổi gió bên song.
Tôi chỉ muốn làm con ốc nhỏ
Để em cầm ghé sát bên tai
Nghe hết thảy những lời tha thiết
Rồi mỉm cười với biển ban mai.
(8/2002)
Ta chửa đi mà lòng đã đến
Một miền quê dông bão chập chùng
Nhìn con sóng cuộn mình đi tới
Mũi Cà Mau, mảnh đất sau cùng.
Mùa gió chướng năm nào chẳng đến
Sóng biển khơi đâu có lạ gì
Trong giông tố biết mình trụ vững
Để con tàu thêm sức mà đi.
Đất nước vốn thật là rộng lớn
Những câu này ta học từ lâu
Bao miền đất ở nơi xa lắc
Đã bao giờ ta được đến đâu.
Yêu đất nước, nào ai không thế
Dù biển Đông hay dãy Trường Sơn
Nơi xa ấy chửa một lần đi đến
Với Cà Mau ta nhớ nhiều hơn.
Cà Mau ơi, người xa, xa quá
Khoảng đường dài đâu dễ vào ra
Nơi bánh lái con tầu đất nước
Vượt muôn trùng đi đến mọi miền xa.
Nói cùng ai lúc bây giờ
Chia ly… chảy xiết đôi bờ sông xa
Lời nào dành để cho ta
Lời nào gửi đến muôn xa tặng mình
Dẫu là mây gió vô tình
Vẫn là ân nghĩa ta mình bấy lâu…
Câu thơ xưa cất ở đâu
Cơn mưa hoa phượng đỏ ngầu phố xa
Vẫn còn đó những cánh đồng
Vẫn còn đó những mùa đông rất dài
Ai ru, ru mãi, ru hoài
Để mùa xuân cứ mệt nhoài trổ hoa
Cho lòng ta cứ yêu ta
Chắt từng câu chữ ra mà yêu em
Mai ngày em mở ra xem
Mỗi câu mỗi giọt bên rèm khẽ rơi
Ơi người ơi! Ơi người ơi!
Đã thương nhau, nhớ đừng rời nhau ra!
(Kính
dâng Thái Hậu Dương Vân Nga)
Chưa tàn đâu ngọn cờ lau
Mười hai xứ loạn còn đau nỗi niềm.
Nào ai ganh ghét, tị hiềm
Quanh co bến cạn, giữa miền sóng con.
Nào ai dạ sắt, lòng son
Giữ cho bờ cõi, nước non thái bình
Nào ai vẹn nghĩa, vẹn tình
Ghé vai san sẻ nỗi mình xót đau…
Thương người chịu mệnh về sau
Giữ cho muôn bóng cờ lau trắng trời
Ngàn năm muôn sự đổi dời
Nén hương hậu thế thay lời tri ân.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét