NGŨ
THƯỜNG
Muốn phúc cho nên phải học thường
Mới mong trọn vẹn đạo hiền lương
NHÂN tình rộng mở không sai hướng
NGHĨA cả thâm sâu mới thuận đường
LỄ tiết giữ gìn luôn trọn vẹn
TRÍ tài rèn dũa gắng nêu gương
TÍN trung bền bỉ không thay đổi
Muốn phúc cho nên phải học thường
NGŨ PHÚC
Lấy thường để tạo phúc mình thôi
Mọi việc nhân gian đã kể rồi
PHÚ đến giầu lên là mấy tý
QUÝ về lộc lại đáng bao hồi
THỌ trường tuổi hạc dài lâu mãi
KHANG kiện gân cơ tự đắp bồi
NINH kết an lành đồng chí cả
Lấy thường để tạo phúc mình thôi
THƯỜNG
Cố mãi chưa qua một chữ thường
Cõi đời chằng chịt mối tơ vương
Phù du mấy bận chìm ngăn nổi
Cát bụi bao phen đoản chế trường
Cảnh phật mịt mờ nhân đợi quả
Vườn tiên nhòa nhạt thắm chen hường
Vẫn mơ tìm đạo nơi trần tục
Cố mãi chưa qua một chữ thường
CHỚ ĐỂ PHAI HƯƠNG
(Họa
lựa vần thơ Kim Quốc Hoa)
Chỉ một bài thơ kể chuyện Đường
Kéo dài dằng dặc suốt mấy chương
Nhìn đi ngẫm ngợi lòng chưa vấn
Ngó lại bần thần dạ chẳng vương
Khen khéo phởn phơ om chín xứ
Mừng khoe tí tởn rối mười phương
Sắt ngâm trong muối cảng mau rỉ
Hoa cắm lâu ngày cũng mất hương.
HƯƠNG CỐM
(Tặng
tác giả Hương Cốm)
Hương Cốm bay xa ngát cả chiều
Quý nhau xin chắp mấy vần yêu
Hà Trung thuở ấy mầm tươi thắm
Thiệu Hóa hôm nay trái chín nhiều
Tính thợ chỉn chu lo mọi sự
Tình thơ trọn vẹn thấu bao điều
Mới hay vàng ngọc trong bao vải
Hương Cốm bay xa ngát cả chiều
CHẮP XUÂN
(Họa
thơ Công Chín)
Chắp bốn xuân vào mới bẩy ba
Cõi tình ngày tháng vẫn thăng hoa
Vườn xưa mòn mỏi người đi vắng
Ngõ cũ mơ màng kẻ cách xa
Chén rượu vẫn mong chờ sĩ tử
Vần thơ còn đợi đón hằng nga
Cần chi than thở trong buồn tủi
Để bận lòng nhau một chữ già
HẸN LÒNG
(Họa
thơ Công Chín)
Một thuở hai ta đã hẹn lòng
Bao năm chờ đợi vẫn hoàn không
Người đi mòn mỏi vầng mây hạ
Kẻ ở mơ màng ngọn gió đông
Lá rụng tưởng chừng về tới bến
Hoa rơi đành nhẽ chảy theo dòng
Thuyền tình ai đó vừa xa khuất
Từng vạt mưa buồn trắng mặt sông
ĐẾN TUẦN CHÂU
Lại về vãng cảnh đảo Tuần Châu
Bốn phía mênh mang sóng bạc đầu
Nhà nghỉ dập dìu người bốn biển
Cửa hàng tấp nập khách năm châu
Bầu trời cao tít tình thơ mộng
Mặt biển bao la cảnh đẹp giầu
Đất nước yên bình trong độc lập
Vui thơ đặt bút viết đôi câu
NHỚ VỀ HÀ NỘI QUÊ NHÀ
Đã trải phong trần khắp bốn phương
Vẫn không quên nổi một con đường
Nhớ về lối cũ vầng trăng rụng
Tưởng đến vườn xưa giọt nắng vương
Bút tháp chọc trời xuyên đáy nước
Đài nghiên mở rộng tỏa hơi sương
Tình quê muôn thuở bao nồng ấm
Để lại trong lòng vạn sắc hương
VỀ VỚI BÌNH GIANG
Lại về dự hội với Bình Giang
Chúc thọ xuân vui khắp cả làng
Đường xá giao thông càng rộng rãi
Phố phường nhà cửa vẫn thênh thang
Đông thương lắm lúc chờ người đến
Đoài nhớ nhiều khi đợi bạn sang
Vui chuyện kể về nơi chốn cũ
Giờ đây quê mới đã khang trang
DỰA VẬN HOÀN THƠ
(Nương
vận thơ Vũ Thanh Thao)
Kim mã ngọc đường trọn nghĩa nhân
Trời cao hữu ý đã chia phần
Kính trên phụng dưỡng lưu tâm thánh
Yêu dưới bù trì tạo phúc phần
Bền chí nêu gương xây việc nước
Vững lòng mẫu mực lựa tình dân
Chỉ mong tiếp nối người xưa cũ
Mở hội xa gần để cách tân
CẢNH CHÙA
(Nương
vận thơ Tạ Anh Ngôi)
Bất ngờ rẽ cỏ tới miền thiêng
Đâu biết rằng đây mới mở thiền
Lốc cốc sư già nơi cổ tự
Lòa xòa vãi trẻ chốn cô miên
Lên trời rành đã no phần đạo
Xuống đất dường như ngán cảnh tiên
Phấp phới cờ ai vừa mới cắm
Nắng chiều đổ lửa bóng xoay nghiêng
LO CHUNG
Hết Nam rồi lại tiếp sang Trung
Bão lũ tràn lan khắp các vùng
Đắp đập mấy năm xem đã chắc
Mưa giông vài bận thế mà bung
Thương bao gia cảnh vừa lâm nạn
Buồn mấy trời cao cứ nổi xung
Già lão chỉ mong cầu cả nước
Mỗi người xúm lại để lo chung
TÂM SỰ CUỐI THU
Muốn viết đôi câu để trải lòng
Gửi vào thu muộn gối sang đông
Vấn vương trước ngõ nhành hoa tím
Thấp thỏm bên song đốm lửa hồng
Đâu biết ước mơ lầm bến vắng
Để rồi tan mộng với bờ không
Cô đơn chiếc bóng chiều se lạnh
Người ở xa vời có biết không.
SÁU SÁU
Sáu sáu xuân tròn sắp bước qua
Trẻ thì chả phải cũng chưa già
Xưa ham đọc sách mong hiểu biết
Nay thích làm thơ đợi sáng ra
Kén vợ dăm lần mà chỉ một
Sinh con mấy bận vẫn đành ba
May sao mọi sự luôn suôn sẻ
Nên cũng yên vui giống mọi nhà.
VẪN CỨ THƠ
Lại một mùa thu nữa tới rồi
Trăm năm chia nhỏ để dần trôi
Tình nhà muốn đủ chừng chưa vẹn
Nợ nước mong xong cũng chửa rồi
Trái đất ngàn đời qua chỉ một
Nhân gian mỗi bận đến là thôi
Bỏ qua cái sự dài hay ngắn
Vẫn cứ thơ cùng rượu ướt môi
NGẤM
Mỗi năm một bận đến thăm thầy
Ngắm thấy cảnh quan đã đổi thay
Bài thuốc rèn tâm đâu kẻ biết
Câu thơ dạy đạo mấy người hay
Miếng mồi danh lợi không còn thích
Cái bả giầu sang đã chẳng say
Chắc hẳn lời người giờ mới ngấm
Cõi đời mấy bận gặp cơ may
GẠP GỠ NHAU CHI
Gặp gỡ nhau chi để đắng lòng
Cả đời ao ước cũng không xong
Cố ngâm thừu lựu sao chưa thắm
Đã nhuộm mồng tơi vẫn chửa hồng
Chờ đón tin sương sao chẳng có
Hỏi thăm bóng nhạn vẫn rành không
Một mình thầm trách sao vương vấn
Gặp gỡ nhau chi để đắng lòng
MỪNG SONG THỌ
(Hoạ
thơ Nguyễn Thế Tường)
Ngắm ảnh chưa ai dám nói già
Câu thơ xướng hoạ vẫn thăng hoa
Cánh diều no gió còn đua sức
Ngọn bút tươi son lại tiếp đà
Tấc dạ sáng trong yêu chính nghĩa
Tấm lòng trung hậu ghét gian tà
Vui xuân nối vận mừng song thọ
Nâng chén say cùng con cháu ta
PHÚC THƯỜNG
Bấy lâu bận bịu chẳng làm thơ
Đầu óc hình như cũng mịt mờ
Ngửa mặt nhìn trời mây tím ngắt
Cúi đầu ngắm đất nắng vàng mơ
Đời thường vời vợi hằng mong
gặp
Cõi phúc mênh mang luống đợi
chờ
Mộng ước đời người ai chả vậy
Dễ gì toàn vẹn để mà mơ
CHẠM XUÂN
Bẩy mươi chẳng biết trẻ hay già
Cố viết vần thơ tặng bạn xa
Đây rượu làng Vân con mới rót
Kia trà xứ Thái vợ vừa pha
Ngắm chùm khế chín bày trên án
Nhìn nhánh đào tơ dựng góc nhà
Tìm mãi chửa ra câu thứ tám
Bất ngờ xuân đến chạm vào ta
NGẪU HỨNG BẨY MƯƠI
(Hoạ thơ Xuân Khôi)
Bẩy mươi mặt mũi cũng chưa già
Vẫn khoái thơ văn vẫn thích hoa
Đối đáp trong làng luôn cố gắng
Giao lưu hàng tỉnh vẫn xông pha
Đôi câu đối giấy treo trên án
Vài bức tranh tre dán khắp nhà
Tết gọi xuân về vui thoả chí
Bạn bè con cháu đến cùng ta
NGẪU HỨNG
CÙNG XUÂN
Thơ phú hình như đã chán mình
Xin vài ba mẩu chỉ làm thinh
Thắp đèn rọi đến không ra bóng
Mở nắp coi vô chả thấy hình
Định gửi đi thi chờ lấy tiếng
Muốn in thành quyển để cầu vinh
Ngờ đâu gọi mãi chưa thèm đến
Chả lẽ xuân sang chẳng có tình
NGẪU HỨNG XUÂN
Lại có thơ mang đến tặng mình
Đọc rồi chả nhẽ cứ mần thinh
Thôi đành nhặt nhạnh vài ba chữ
Cũng gắng thu gom tỏ chút tình
Nào kẻ xứng danh ngôi hoạt bát
Đâu người đáng mặt bậc cao minh
Tiện tay gà hộ đôi ba chữ
Lấy tiếng phô bày kẻo bạn khinh
LÀM NGƠ
Bấy lâu bận bịu chẳng làm thơ
Đầu óc hình như cũng tối mờ
Ngửa mặt nhìn trời mây tím ngắt
Cúi đầu ngắm đất nắng vàng mơ
Đò thường vời vợi chờ qua bến
Cõi phúc mênh mang đợi cập bờ
Mộng ước đời người ai chả vậy
Lẽ nào thiên hạ vẫn làm ngơ
TẬNG THƠ TIẾN LẬP
(Họa bài Xuân về của Tiến Lập)
Nhâm Thìn tặng bạn mấy vần thơ
Kỷ niệm quen nhau thuở bấy giờ
Giếng cũ gió reo rừng tím ngắt
Đền xưa khói tỏa núi vàng mơ
Đường xuân vời vợi mong về bến
Lối hạ mênh mang đợi cập bờ
Mượn bút thay lời dăm nét hoạ
Nhâm Thìn tặng bạn mấy vần thơ
AI BIÊT
(Họa
thơ chúc thọ cụ Vũ Khiêu)
Sắp tròn thế kỷ vẫn anh minh
Sử sách xưa nay xét vẫn tinh
Bút pháp sâu xa ngời sắc thái
Câu văn hàm súc sáng lung linh
Anh hùng lao động say dòng đẹp
Nghệ sĩ văn chương mến chữ tình
Thơ hoạ chỉ mong về chúc thọ
Bác cùng non nước mãi phồn sinh
THƠ HOẠ GỬI VỀ MỪNG ĐẠI THỌ
(Họa
thơ chúc thọ cụ Vũ Khiêu)
Bách tuế gần qua chí chẳng già
Từng trang tri thức vẫn thăng hoa
Muôn câu khảo cứu tôn dân quốc
Ngàn chữ luận bình rạng thế gia
Trang sử hùng hồn ngời chính khí
Giọng văn hào sảng nét hoan ca
Anh hùng nghệ sĩ non sông tặng
Chỉ ước quê hương mãi thái hoà
VUI VỚI TUỔI
GIÀ
Kế hoạch đầu xuân mới lập trình
Nguyên tiêu chúc thọ kéo dài kinh
Bài ca truyền thống vừa dàn dựng
Điệu múa giao duyên mới tạo hình
Chín chục tuổi già còn mến cảnh
Sáu mươi xuân trẻ vẫn say tình
Phấn son trang điểm trong vài phút
Tóc bạc da mồi dáng vẫn xinh
CHỈ CÓ THỜI
Vạn vật xem ra chỉ có thời
Lúc đầy đã vậy đến khi vơi
Dở hay khôn dại đều do số
Xấu đẹp cao sang vốn tự trời
Mấy kẻ lắm tiền mà giữ ngãi
Bao người có thế biết thương đời
Đừng ham sĩ diện mà cao ngạo
Vạn vật xem ra chỉ có thời
XUÂN SANG
Mải miết làm mâm cỗ tất niên
Mừng vui hể hả cảnh đoàn viên
Lì xì tiền bạc cho con cháu
Sắm sửa đèn nhang thỉnh tổ tiên
Thịt chợ vừa pha còn đỏ rọi
Cá ao mới tát vẫn tươi nguyên
Xuân sang thế cũng coi là đủ
Thả sức tha hồ rán với chiên
VUI THÚ TRỜI CHO
(Hoạ thơ Xuân Khôi)
Bẩy
mươi chưa dám nhận là già
Vẫn
khoái thơ văn vẫn thích hoa
Tối
rượu táo mèo dăm bận rót
Sáng
trà hương cúc mấy lần pha
Đôi câu
đối giấy treo trên án
Vài bức
tranh tre dán khắp nhà
Tết đến
xuân về vui thoả chí
Bạn bè
tấp nập đến cùng ta
ĐÓN TẾT
Phú quý xem ra chẳng đến mình
Cần gì bày vẽ chuyện linh tinh
Bánh chưng vợ gói dăm ba cặp
Rượu cẩm con mua sáu bẩy bình
Quất ế đầu làng kêu tới vác
Đào thừa cuối phố gọi sang rinh
Xì xằng thịt cá vài mươi ký
Đủ để mời nhau thỏa chút tình
TÌNH THƠ
Gửi vào hưu trí mấy vần thơ
Mời các thi nhân họa mấy tờ
Tính trẻ nhiều khi lo vướng
ngãi
Tình già lắm lúc thích vương tơ
Vòng vo dẫu chẳng ra câu xạo
Te tắt thường hay bị tiếng vờ
Ghét giận cũng mong người bỏ
quá
Trước sau chớ ngại chữ thân sơ
MONG ĐÔI CÁNH
Vừa mới nghe tin gió bấc về
Lúa xuân gặp giá chết nhiều ghê
Đầu Din mới giặm loi thoi mọc
Cuối Cửa vừa gieo lốm đốm huê
Gội gió mặt cha thường vẫn tái
Dầm mưa chân mẹ lắm khi tê
Chỉ mong ai đó cho đôi cánh
Bay vút lên trời trở lại quê
MƠ TIÊN (1)
(Hoạ thơ Xuân khôi)
Bâng
khuâng đứng dưới luỹ tre ngà
Một
bóng giai nhân chợt hiện ra
Có phải
gái quê nơi hạ giới
Hay là
tiên nữ chốn cung nga
Mắt
nhìn lúng liếng như khêu gợi
Chân
bước nhẹ nhàng vẻ thướt tha
Thoáng
chút mơ hồ tan trước gió
Chỉ còn
mờ ảo vạt sương sa
NGẪU HỨNG CÙNG XUÂN 2
Công việc hình như vẫn đợi mình
Về hưu còn bận kế mưu sinh
Sáng ra tưới đạm ngô Bờ Sẻ
Chiều đến phun sâu lúa Cửa Đình
Đường xá đắp bồi đà trọn vẹn
Máng mương nạo vét đã phân minh
Bên đầm bát ngát mùa sen nở
Mượn bút gieo thơ tỏ chút tình
SÁU NHĂM
Sáu lăm
chưa dám nhận là già
Dẫu tóc
trên đầu đã điểm hoa
Sáng
sớm bắt sâu mươi gốc vải
Chiều
tà thụ phấn mấy cành na
Chăm
con suốt sáng lo soạn bữa
Giúp vợ
quanh năm để giữ nhà
Thơ
viết đôi dòng cho gọi có
Gửi
mừng bè bạn khắp gần xa
XÔNG PHA
Chiều
qua họ lại đến vời ta
Cứ nghĩ
xong đây được nghỉ già
Chán
cảnh bôi hồ cùng dán nhãn
Buồn
tình rửa cặn với thay toa
Tâm cao
chí lớn khôn từ bỏ
Nghĩa
nước tình dân khó tách ra
Muôn
mối ngổn ngang lòng vẫn vướng
Thôi
đành cất bước để xông pha
CẢM TÁC ĐỀN NGUYỄN TRÃI
Một dải đền thiêng giữa đại
ngàn
Tế văn bài vị ngự trên ban
Một thiên tuyệt bút còn thơm
mực
Muôn ngọn trầm hương khói tỏa
lan
Bãi Đá tỏ mờ hình bóng hạc
Bàn Cờ ẩn hiện dáng thanh quan
Dẫu cho máu đỏ chan trên đất
Nước vẫn yên bình giặc đã tan
ĐỢT SÓNG IM
(Họa thơ Sĩ Quý)
Xao xác bên trời một cánh chim
Cô đơn giá lạnh mải mê tìm
Vườn xưa khô héo đau trong dạ
Gốc cũ bơ phờ thắt cả tim
Nhớ lúc thu về vầng nguyệt sáng
Buồn khi đông đến giọt sao chìm
Đã qua muôn cảnh đời giông bão
Chỉ muốn mai này đợt sóng im.
TỰ LUẬN
Sáu bẩy sao mau mắn thế này
Thử ngồi soát lại bấy lâu nay
Chưa từng man trá nên không
đắng
Đâu có đảo điên để phải cay
Người dưới dối lừa mời chẳng
đắt
Kẻ trên giáo giở dụ không say
Một đời thanh thản vô tư lự
Thiên hạ đòi theo khó lắm thay.
TỰ VẤN NHÂN
SÁU BẨY
Sáu bẩy mùa xuân lắm đổi thay
Thác sinh vào cửa kẻ ăn mày
Những lo đời mượn quen xù nợ
Chỉ sợ trời cho khó trả vay
Chữ nghĩa khéo xin nhưng chẳng
gặp
Giầu sang muốn mượn lại không
may
Mơ hồ như thể trong sương khói
Mặn ngọt ngang bằng với đắng
cay
MỘT KHOẢNG THỜI GIAN
Thanh Hóa giờ đây đã khác rồi
Phố phường làng xóm mới tinh khôi
Cánh đồng thẳng tắp xanh màu lúa
Xưởng máy vươn cao trắng sắc vôi
Thọ Hạc cửa hàng càng tấp nập
Đình Hương phố chợ đã đông vui
Bước chân du khách như vào hội
Một khoảng thời gian mải miết trôi
TRUYỀN THỐNG ANH HÙNG
Trở lại quê Thanh buổi sớm nay
Đồng quê mới cấy lúa đan dầy
Long Quang động cũ thơ còn đó
Hòn Ngọc núi xưa tích vẫn đây
Yên Vực quê nghèo vừa dựng lại
Hoàng Long phố lớn đã đang xây
Một thời đánh giặc gương ngời sáng
Lịch sử ngàn năm chẳng đổi thay
TRỐNG ĐỒNG
Trống đồng thuở trước xếp nơi đây
Từng lớp hoa văn nét vẫn đầy
Thoáng thấy kinh hồn quân xứ Bắc
Chợt nghe bạc tóc giặc đằng Tây
Kim quang tóa sáng bao trên mặt
Lạc Việt vây quanh nối kết bầy
Chửa kịp chạm tay vào cổ vật
Âm ba xao động cả trời mây
ĐỔI NGHỀ
Lại trở về thăm đá Núi Nhồi
Nhớ từ ngày tháng đã xa xôi
Tiếng mìn phá đá đau hồn núi
Ngọn khói lò nung đắng vị vôi
Rời bỏ nghề xưa buồn mấy đận
Tìm công việc mới biết bao hồi
Nghe theo lời Đảng ươm nghề mới
Phố núi giờ đây đổi khác rồi
TRỞ LẠI HÀM RỒNG
Mấy chục năm nay mới trở về
Hàm Rồng vẫn nối giữa hai đê
Xôn xao Đông Tác tươi làng xóm
Rộn rã Hoàng Long đẹp phố quê
Đánh giặc một thời từng dũng cảm
Dựng xây mấy thuở lắm say
mê
Ước mơ từ ấy bao trăn trở
Mấy chục năm nay mới trở về
CHIỀU THU
Chiều thu se lạnh gió xôn xang
Hoa cải bên sông hắt nắng vàng
Bến nước hẹn hò còn đứng đó
Con đò tình tự đã sang ngang
Ruộng dâu gắn bó xanh mơn mởn
Bãi cát chia ly trắng mịn màng
Người đến rồi đi không trở lại
Còn nguyên bậc đá đứng giăng hàng
VẤN TÂM
Danh vị tiền tài chẳng ước mong
Chỉ mơ năm tháng sống an lòng
Ngoài đời thoang thoảng làn sương mát
Trong mộng êm đềm mặt nước trong
Phụ chính anh hào ưa gối thẳng
Phò trung quân tử ghét lưng cong
Ai người đồng cảm thêm câu họa
Gọi chút tình quê chẳng đếm đong
GẶP XUÂN
(Họa
thơ Xuân Nghiệp)
Gặp xuân từ ấy nặng lòng thương
Bến lạ sông quen nối dặm đường
Cứ tưởng vườn đào còn thắm sắc
Đâu ngờ ngõ mận đã phai hương
Sân vôi lá rụng dầm mưa nắng
Ngõ gạch rêu phong gội gió sương
Vẫn biết ngày xưa không trở lại
Sao lòng ai đó mãi tơ vương
DU XUÂN
Mặt hồ gợn sóng ẩn trong sương
Cây trái xum xuê khắp bản mường
Rừng vải đơm hoa soi đáy nước
Đồi thông gió thổi hát du dương
Vầng mây lờ lững xanh triền núi
Bóng nắng chăng tơ tím mặt đường
Lữ khách du xuân vừa cập bến
Đào mai nở rộ ngát thơm hương
HƯƠNG TÌNH
(Họa thơ Sĩ Quý)
Đã lâu mới có dịp về chơi
Lại nhớ khi xưa giữa đất trời
Háo hức đứng chờ vầng nguyệt
rụng
Ước ao ngồi đợi ánh sao rơi
Câu thơ đằm thắm trao muôn ý
Khúc nhạc du dương gửi vạn lời
Khoảng cách tình yêu càng gắn
bó
Bao la bát ngát giữa ngàn khơi
CHIA TAY MÙA HẠ
(Họa thơ Xuân Nghiệp)
Gió hạ thổi khô mọi tuyết sương
Sân trường đỏ rọi cánh hoa
vương
Người về biển rộng muôn trùng
sóng
Kẻ đến non cao vạn dặm đường
Lưu bút nắm tay nhòe mí mắt
Đề thơ kề má tóc thơm hương
Ngày mai tất cả rời xa hết
Càng thấy trong lòng đậm nhớ
thương
KHÚC HƯU NHÀN
Hưu nhàn bày vẽ chuyện rong
chơi
Dạo khắp non sông khắp đất trời
Hạ đến ra ao xem cá quẫy
Thu về ngồi ngắm lá vàng rơi
Câu thơ đằm thắm gieo muôn cảnh
Khúc nhạc du dương tỏ vạn lời
Một giấc say mềm bên ghế đá
Thấy mình lướt sóng giữa ngàn
khơi
CÁI NGÀY EM ĐÃ QUÊN TÔI
Trăm hò ngàn hẹn cũng như không
Em đã quên tôi để lấy chồng
Gác lớn lầu cao mê mải ngắm
Xe sang đồ xịn mải mê trông
Nữ trang lóng lánh tha hồ sĩ
Hàng hiệu xênh xang thỏa sức
ngông
Cái bả giầu sang khôn tránh nổi
Trăm hò ngàn hẹn cũng như không
CỔ THÀNH
Quá khứ nằm sâu dưới Cổ Thành
Một vùng khảo cứu uốn vòng
quanh
Hoa văn tảng cũ coi còn rõ
Nét khắc bia xưa ngó vẫn rành
Móng gạch nối nhau dăm bẩy lớp
Giếng xây chồng chận mấy mưoi
vành
Mới hay lịch sử còn nguyên đấu
Quá khứ nằm sâu dưới Cổ Thành
BÌNH DƯƠNG VÀO HẠ
Vừa mới qua xuân đã hạ rồi
Khắp vùng nắng nóng tựa như sôi
Đôi con máy gặt vừa mới sắm
Mấy chiếc công nông đã sửa rồi
Lúa chín rải vàng trên mặt
ruộng
Ngô già nhuộm đỏ cuối chân đồi
Mùa về cứ ngỡ như vào hội
Làng xóm hân hoan nở nụ cười
(Tết ai đến để cho ai)
Tết đã bon bon đến cạnh nhà
Thế mà cổng chửa mở toang a
Chắc cơn mộng mị còn chưa chín
Hay giấc hoàng lương vẫn chửa
già
Tí tách mưa dầm đào nảy lộc
Lâm thâm rét ngọt mận đơm hoa
Tiếc xuân ngồn ngộn bày trên
chiếu
Rượu uống say rồi chẳng muốn ra
Tết đã lanh canh gõ trước nhà
Thế mà khói bếp chửa lên a
Chắc gân gạo nếp còn chưa
nhuyễn
Hay cuộng giong xanh đã quá già
Gió đẩy hiên tre kêu loạt xoạt
Mưa tràn ngõ đất ngập bùn hoa
Chắc xuân mệt mỏi còn đang ngủ
Nên cửa nhà ai chửa hé ra
(Xuân 2007)
Lạnh
thế mà xuân cũng đến a
Mưa dầm
gió bấc phủ quang nhà
Đầu hồi
trống trếnh như diều sáo
Hèm cửa
vênh vao tựa mõ già
Quất đỏ
vừa tô cành trĩu trái
Đào
hồng mới vẽ gốc đầy hoa
Bao
xuân dồn hết về đây cả
Đã vậy
cần chi mở cửa ra
(Sông Đuống tháng 11/2013)
Mênh
mang Thiên Đức sóng trào sôi
Muôn
lớp phù sa đắp bãi bồi
Đường
phố xôn xao xe trẩy ngược
Dòng
sông rộn rã chuyến tầu xuôi
Miền
quê thanh lịch vươn tầm mới
Muôn
khúc Đường thi lại nảy chồi
Một áng
thơ vui mừng chúc bạn
Chí
Linh Sông Đuống mãi chung đôi
(Sông Đuống tháng 11/2013)
Lại về ngắm cảnh ngã ba Dâu
Sông Đuống mênh mang sóng bạc
đầu
Không dễ tìm ra miền rộng hẹp
Chẳng sao dò nổi chỗ nông sâu
Phù sa bồi đắp tươi cây trái
Nước mát tưới tiêu đẹp lúa mầu
Vườn ruộng được mùa vui mở hội
Quê hương từ khó đã nên giầu
(Tặng Nguyễn Thị Nam)
May mắn vì đâu một áng thơ
Để quen người chửa gặp bao giờ
Đã từng trước mặt còn chưa ngỏ
Huống lúc sau lưng chỉ khép hờ
Hạt cát qua truông gờm vách núi
Cành lau xuống thác ngại xa bờ
Chút tình bé nhỏ mong gìn giữ
Dù chỉ đơn sơ có một tờ
(Họa bài Bức thư định gửi)
Thơ bạn hôm nay đã đọc rồi
Lòng còn vương vấn mãi không
thôi
Người ngoan đã muốn đem trao ý
Kẻ xạo đành theo phải gửi lời
Cái nhẽ thường tình quen thế
vậy
Gặp khi trái khoáy khó lòng vui
Mới hay mọi sự không toàn vẹn
Thư bạn hôm nay đã đọc rồi
Gửi về xứ Nghệ một tình yêu
Nói ít mong ai đó hiểu nhiều
Héo dạ khêu mưa khi chợn rợn
Mặc lòng thả lửa lúc phiêu diêu
Khơi tình ngắm nụ khi mờ sáng
Cạn lý xem hoa lúc xế chiều
Có gặp được đâu mà ước hẹn
Nên đành mượn bút thả lời yêu
(Nhân nghe nói về quê bà chúa)
Bà Chúa Thơ Nôm đã mất rồi
Chỉ còn cái bóng ở đây thôi
Đời trai vất vả đau bao thuở
Kiếp gái truân chuyên cực mấy
hồi
Chỉ ngại người quen đòi nợ
khuyêt
Lại thương kẻ lạ vướng duyên
bồi
Nét quê khéo vận hòa trong cảnh
Để những miền thơ lại nảy chồi
(Vận theo cách nói của người xứ Nghệ)
Thư này chắc sẽ đến Quỳnh Đôi
Chẳng biết cây khô có nảy chồi
Câu chữ họa vần chưa kết một
Mối giây tình cảm vẫn hòa đôi
Đã từng nếm trải miền hy vọng
Còn tưởng chi đâu đoạn tái hồi
Một tiếng tơ lòng vương ngó ý
Cầu mong muôn sự trọn cho rồi
CHIA TAY
NGƯỜI CŨ
(Hoài
cảm đầu hè)
Chia tay vừa lúc nở hoa ngô
Nắng hạ xiên ngang tím mặt hồ
Mắt biếc chập chờn sương thấm ướt
Môi hồng rười rượi gió hong khô
Phất phơ đỉnh núi tầng mây phủ
Lấp loáng triền sông lớp sóng xô
Gặp gỡ nhau chi chiều ngắn ngủi
Ơi người con gái xóm ven đô
LƯỜI
(Gặp
lại Thanh Tân)
Nhà cũ
còn đây chẳng thấy người
Cây dừa
đổ bóng lá xanh tươi
Khách
đang nghển cổ câu thăm hỏi
Chủ đã
dang tay khẽ mỉm cười
Gặp lại
dễ chừng gần bấy chục
Chia
tay có nhẽ mới đôi mươi
Thời
gian đằng đẵng không tin tức
Chẳng
chịu thăm nhau “rõ đến lười”
TƯỚNG CỦA LÒNG DÂN
Thêm
một ngôi sao cháy hết mình
Trên
mười thập kỷ sáng lung linh
Chép
dòng quốc sử trao con trẻ
Phát
lệnh tiến công gửi chiến binh
Đánh
Pháp - Pháp hàng lòng vẫn sợ
Đuổi
Sam - Sam chạy dạ còn kinh
Lấy Văn
làm Võ Văn thành Võ
Tướng
của lòng dân mãi trọn tình
GIẾNG TRỜI
Chảy mãi mà sao nước chẳng đầy
Giếng trời trơ trọi khói lung
lay
Bờ xao nước xiết nghiêng tình
mượn
Bến ngập triều dâng trút đắm
say
Gió bạt lá vàng khô mặt đất
Sương mờ núi cũ tím chân mây
Bâng khuâng chiếc bóng chiều vô
tận
Xao xuyến trong lòng cơn ngất
ngây
ĐẠI TƯỚNG ANH HÙNG
Tướng của lòng dân mãi trọn
tình
Một trăm năm lẻ sống anh minh
Cầm quân đánh giặc nêu uy dũng
Lãnh đạo nhân dân giỏi chiến
chinh
Vị nước dựng xây lo cống hiến
Vì dân đánh giặc quyết hy sinh
Trăm năm còn đó bia ghi tạc
Đại tướng anh hùng giặc khiếp
kinh
ĐẠO THƯỜNG
Cố mãi chưa qua một chữ thường
Cõi đời chằng chịt mối tơ vương
Phù du mấy bận chìm ngăn nổi
Cát bụi bao phen đoản chế trường
Xứ phật nhạt nhòa nhân đợi quả
Vườn tiên mờ mịt thắm chen hường
Vẫn mơ tìm đạo nơi trần tục
Cố mãi chưa qua một chữ thường
Bồn chồn nghe khúc ru xa
Vẫn câu lục bát quê nhà đó thôi
Bao năm rồi vẫn bồi hồi
Dòng sông trong vắt núi đồi mênh mông
Xóm làng kề cận ruộng đồng
Có cha mẹ có vợ chồng anh em
Có tháng năm, có ngày đêm
Có ta có cả bốn bên họ hàng
Câu thơ lục bát nhẹ nhàng
Đựng bao lời ngọc lời vàng bên trong
Viết câu thơ giữa trưa hè
Râm ran bốn phía tiếng ve đầy trời
Lúa chiêm đã gặt xong rồi
Ruộng cầy ngai ngái ngả mùi bùn non
Nắng vàng đổ bóng trưa tròn
Còng lưng trên ruộng cấy dồn cho xong
Thương ai lận đận long đong
Tiếng ve ngân đốt cháy lòng người xa
Viết câu thơ gửi tháng mười
Trước khi chia rẽ mỗi người mỗi nơi
Một mai cách trở xa xôi
Để không quên hết tình tôi, tình nàng
Thơ ơi sao khéo phũ phàng
Nỗi đau đứt ruột gửi sang cho người
Buông tay giữa đất giữa trời
Đau thơ đau cả tim người làm thơ
Lại tìm xuân với hoa đào
Giữa chiều tết lạnh xôn xao tiếng lòng
Cành nào chan chứa sắc hồng
Cành nào thắm đỏ bềnh bồng trong mơ
Cành nào phai lạt bâng quơ
Cành nào tha thiết đợi chờ thi nhân
Cành nào tươi thắm tình xuân
Thời gian ghi dấu bao lần trong thơ
Dịu dàng đàn nối dây tơ
Lại tìm xuân, lại tìm mơ hoa đào.
Ai ngồi quét xác hoa đào
Gói mùa xuân lại gửi vào mênh mông
Chiều tàn theo ngọn gió đông
Đợi hoài đợi mãi người không trở về
Lối xưa, ai chắp câu thề
Rằng mai đây, mãi cận kề bên nhau
Ai dè “đắt lúa, rẻ cau”
Từ ngày hôm ấy… đã lâu không về
Mặc ai cháy xót trưa hè
Mặc ai man mác thu về chơi vơi
Những ngày “cơm vãi, cơm rơi”
Có làm thay đổi cuộc đời cho ai (?)
Mơ chi tháng rộng, năm dài
Kéo dài kỳ hạn, phí hoài thanh xuân
Hoa đào nở được mấy lần
Để anh còn được một phần của em
Mơ hồ xuân lạ, xuân quen
Hoa đào đã rụng mà em chưa về (!)
Cha ngồi tập viết cùng con
Nét vuông nối với nét tròn cạnh nhau
Nét nào trước, nét nào sau
Khi cao, khi thấp, khi mau, khi dầy
Khi to, khi béo, khi gầy
Từng trang tiếp nối tháng ngày trong mơ.
Dù cho nét tỏ nét mờ
Đừng làm hoen ố bao tờ trắng trong.
Nhớ nghe con giữ thẳng dòng
Đừng quên kẻ vạch mà cong, mà chùng
Thiết tha, thẳng thắn, hào hùng
Tay con khéo lựa hòa cùng tay cha
Mai sau con lớn lên già
Chữ nhân, chữ nghĩa nhớ mà thẳng ngay
Âm thầm nét chữ, bàn tay
Cha ngồi cần mẫn mỗi ngày bên con
Viết câu lục bát cho con
Thả trên khắp các lối mòn xung quanh
Đời cha giăng sợi tơ mành
Đời con cái nhẽ phải xanh cây đời
Biết yêu hoa biết yêu người
Biết yêu đời để cho đời yêu đáng yêu.
THƯỜNG (L)
Chữ THƯỜNG luôn phải giữ gìn
Một là NHÂN giữa muôn nghìn
chúng sinh
Hai là NGHĨA để thấm tình
Ba là LỄ để biết mình biết ta
Bốn là TRÍ hiểu gần xa
Năm là TÍN để chan hòa cùng
nhau
Chữ PHÚC cầu được đến đâu
Một là PHÚ để nhà giầu khang
trang
Hai là QUÝ để danh sang
Ba là THỌ để đủ sang tuổi già
Bốn là KHANG kiện khỏe ra
Năm là NINH để cả nhà bình yên
Bất ngờ trở lại Trường Sơn
Nghe câu hát cũ trong cơn mưa chiều
Người về thêm những lời yêu
Để hồn thơ với bao điều nhớ nhung
Núi non muôn lớp chập chùng
Gái trai thuở ấy thề cùng nước non
Tháng năm dằng dặc mỏi mòn
Vết thương ngày cũ vẫn còn đớn đau
Khấn thầm đồng đội ở đâu
Nhớ thương xin hãy cùng nhau trở về
Lại về Đọ Xá Hoàng Tân
Bâng khuâng hơn tám mươi xuân qua rồi
Buổi đầu chỉ có ba người
Mà nay mấy chục ngàn người đảng viên
Lớp tuổi cao, lớp thanh niên
Lớp sau, lớp trước chẳng quên lời thề.
Hừng đông muôn dặm đường về
Ngọn cờ liềm búa tràn trề tình yêu.
Nhớ xưa gian khó bao điều
Gông cùm, xiềng xích với nhiều khảo tra
Bao cơn đói khát nhà pha
Vẫn kiên cường, vẫn chẳng xa đồng bào
Hỏa lò bao lớp gai rào
Côn Lôn thăm thẳm sóng trào mênh mông.
Vẫn nghe hồn núi hồn sông
Đêm đêm vượt những khoảng không tới bờ
Dẫu trong u ám mây mờ
Vẫn lung linh ánh sao cờ tung bay.
Bây giờ non nước trong tay
Giục lòng ta nhớ những ngày đã qua
Bao nhiêu đồng chí đã xa
Dựng xây tỉnh Hải Dương ta đẹp giầu.
Dẫu cho tóc đã phai màu
Tuổi cao vẫn quyết đi đầu xông pha
Góp gom sức lực tuổi già
Diệt trừ tham nhũng, đẩy xa đói nghèo
Giúp cho con cháu thật nhiều
Nói cùng làng xóm bao điều thẳng ngay
Xây dựng chi bộ mỗi ngày
Vì dân, vì Đảng mê say luyện rèn
Giữ cho lý tưởng vững bền
Vì dân, vì nước dám quên thân mình.
Sáng nay đứng trước cửa đình
Khấn cùng trời đất, đinh ninh lời thề,
Hôm nay có dịp cận kề
Thắp hương cầu khấn, gửi về tiền nhân
Báo công trước Đảng, trước dân
Trọn đời vẫn cứ trong ngần niềm tin.
Dẫu cho gian khó muôn nghìn
Mục tiêu, lý tưởng phải nhìn cho tinh.
Một đời phấn đấu hy sinh
Đó là độc lập, hòa bình, tự do
Đó là áo ấm, cơm no
Đó là hạnh phúc dành cho đời mình…
Câu thơ thấm đẫm ân tình
Gửi về Đọ Xá quê mình sớm nay
Dạt dào xuân ngấm men say
Chắc tay lái, để xe bay về nguồn.
Hình như em ở làng tôi
Năm nay là mấy mươi rồi hở em
Áo dài phơn phớt cánh sen
Phất phơ bay để người xem hút
hồn
Chao ơi! con mắt đen tròn
Chao ơi! là tấm lưng thon rất
vừa
Sân đình hây hẩy gió lùa
Để bao nhiêu kẻ sững sờ đứng
trông
Thương người ngơ ngẩn bờ không
Đêm mưa chớ lạnh mùa đông chớ
dài.
Sân đình tóc vấn hoa cài
Để mơ để mộng cho ai những
chiều.
Chiều nay chẳng dám mơ nhiều
Để mai lại có bao điều ước ao
Bài thơ người tặng cho đời
Tưởng đâu khép lại một thời đã xa
Ai người hiểu được lòng bà
Bên nhà bên nước bao la chữ tình
Đau đời, đau cảnh, đau mình
Ngậm buồn vẽ ảnh vẽ hình cho thơ
Một mình đứng giữa chơ vơ
Cần chi danh phận mà mơ, mà tìm
Ai trong nhung lụa đắm chìm
Còn bà đơn lẻ cánh chim lạc bầy
Cung đình hoa lệ chất đầy
Tan nhà, tan nước vui vầy mà chi
Thương mình trong bước lưu ly
Viết câu thơ lúc phân kỳ đôi nơi
Nỗi niềm như rụng, như rơi
Như tan, như nát, như
vơi, như đầy…
Đã qua bao tháng năm chầy
Tiếng chim khắc khoải lạc bầy kêu thương.
(Thăm
Hoàng Thành Thăng Long)
Có bao nhiêu lớp chồng lên
Sứ sành, gạch đá còn nguyên giữa đời
Hình như có những con người
Vẫn còn văng vẳng nói cười bên ta
Chiếu dời đô Lý đã xa
Khí thanh long chợt bay qua lưng trời
Ai đang thủ thỉ nói cười
Trả gươm thần để giãn dời việc quân
Hay là công chúa Ngọc Hân
Ai tư vãn đến tình quân một thời
Thơ Hồ đau cảnh đau đời
Lẻ loi cam phận giữa nơi đô thành
Nước non đâu đã an lành
Một câu hoài cổ sao đành cắt ngang
Ngàn mây xa tắp mênh mang
Gói bên trong cả ngàn trang cuộc đời
xoài đã lại ra hoa
Thêm mùa xuân nữa thế là mười năm
Mẹ già giờ đã xa xăm
Cây xoài chẳng có ai chăm mỗi ngày
Rào tre đâu thể chất đây
Trái chua mời gọi cả bầy trẻ thơ
Cây xoài đứng đó chơ vơ
Tuổi mười lăm lúc bấy giờ…thế thôi!
Mười năm giờ đã xa xôi
Ớt cay, muối mặn thế rồi... dần xa
Lại nghe trong gió thoáng qua
Hình như tiếng mẹ gọi ta năm nào.
Lại về trong tím hoa cà
Tháng tư theo chị đi ra ngoài đồng
Trái tròn nặng trĩu cành không
Tím như tà áo mùa đông năm nào…
Chị thêm một chút muối vào
Miếng cơm đậm nhạt đã bao nhiêu mùa.
Khẽ khàng đứng nép cổng chùa
Trao theo một cánh hoa mua tím hồng.
Nhà nghèo thiếu ruộng cấy trồng
Đổi mươi chén nước một bông lúa gầy
Chị ôm cái nắng chầy chầy
Bát mồ hôi giữa những ngày tản cư...
Lại về trong nắng tháng tư
Vườn cà trĩu quả giống như năm nào
Cổng chùa ai đã khép vào
Người xưa giờ đã nơi nào xa xôi
Phải vì đất tốt đất lành
Cò về làm tổ trên cành cây cao
Chiều quê bất chợt xôn xao
Tiếng cò như thể khắc vào tâm can
An Dương xanh đến ngút ngàn
Chẳng ai đếm nổi muôn vàn cò bay
Thuyền trôi trên lớp mây dày
Bao nhiêu cò cũng hiện đầy đáy sâu
Nước non muôn sắc muôn màu
Bức tranh phong cảnh đẹp giầu ấm no
Lại nghe sâu thẳm Đảo Cò
Câu ru của mẹ đắn đo…ngày nào
Dẫu rằng người muốn xáo xào
Cũng xin được gửi mình vào nước trong
Đảo Cò ai nhớ ai mong
Một đời ta đã gửi trong đời cò
(Kỷ
niệm 27/7/2013)
Vẫn là tuổi ấy trăng tròn
Đã bao năm chẳng hao mòn sắc xuân
Ngày nào đứng dưới hàng quân
Mũ nan chân đất với quần áo nâu
Từ nơi hoang vắng rừng sâu
Điện Biên rực rỡ sắc mầu cờ sao
Trường Sơn tiếp nối đường vào
Tây Nguyên Quảng Trị ào ào tiến quân
Ầm ầm, sáu tám… Mậu Thân
Sài Gòn rực lửa mùa xuân khải hoàn…
Chiều nay rung gió đại ngàn
Lại nghe chân bước muôn vàn quân đi
Trang nghiêm dưới bóng quân kỳ
Những hàng bia có nói gì nữa đâu
Bao người lặng lẽ cúi đầu
Khói hương xanh quện với màu cờ son
Vẫn là tuổi ấy trăng tròn
Ngàn sau mãi mãi vẫn còn thanh xuân
Theo thuyền về tới Đông Ngàn
Ngắm nhìn Dâu với muôn vàn sóng xanh
Ai từ Xuân Trạch, Xuân Canh
Ai lên đến tận Trung Kênh Lương Tài
Dòng sông Thiên Đức nối dài
Để cho ta nhớ, nhớ hoài tuổi thơ
Cây cầu dài những ước mơ
Từ bao lâu đến bây giờ vẫn đây
Những đêm nước lụt bủa vây
Những ngày chạy chợ xanh gầy bước chân
Vẫn mơ về những mùa xuân
Cây đu bay bổng áo quần tung bay
Để cho tay lại nắm tay
Nhịp chèo quạt nước mê say một thời
Gió mây vần vũ bên trời
Lá hương nhu tự lâu rồi vẫn hương
Nhìn ai cháy nắng mà thương
Một lần gặp gỡ, tơ vương một đời
Sông Đuống ơi! Sông Đuống ơi!
Sông tình yêu với sông trời trong ta
Bốn mươi năm đã cách xa
Bâng khuâng sông Đuống phù sa nhuộm hồng
(Viếng
Kim 20/11/2013)
Từ ngày con sáo sang sông
Góc Vườn Sâu cũng mênh mông xa vời
Cô đơn suốt cả cuộc đời
Bần thần nhặt cánh hoa thời gian đi
Giờ đây đã chả còn gì
Chỉ còn có nỗi sầu bi trong lòng
Một đời chẳng thiết đèo bòng
Một đời lặng lẽ không chồng không con
Nhẹ như một dúm bông gòn
Giã từ hết cả lối mòn đường trơn…
Ta về nghe xót từng cơn
Viết câu thơ kể thiệt hơn nỗi lòng
Nén tâm hương, khói cuộn vòng
Từ trong sâu thẳm tiếng lòng rưng rưng
Bồn chồn xếp sổ chờ lương
Chuyện đời thường giữa đời thường thế thôi
Năm nay đã bẩy mươi rồi
Nhớ ngày xưa đã bao hồi chờ lương
Một thời chẳng tiếc máu xương
Ra đi đánh giặc, chiến trường nơi xa
Một thời gian khó xông pha
Công trường nhà máy thay ca chuyên cần
Tiếng bom xa, tiếng bom gần
Bao người ngã xuống góp phần máu xương…
Chiều nay xếp sổ chờ lương
Có bao người đã lên đường đi xa
Có bao người chẳng kịp già
Có bao nhiêu nữa để mà tiếc thương
Bâng khuâng xếp sổ nhận lương
Chuyện đời thường giữa đời thường thế thôi!
Lại cầm dao để cạo râu
Chải thêm thuốc để cho đầu vẫn đen…
Ồn ào giữa lạ cùng quen
Lặng im khẽ chạm giữa men rượu nồng
Bạn mời con gái lấy chồng
Bạn mời dự lễ tơ hồng đón dâu
Nào ai có biết ai đâu
Vẫn nâng cao chén với câu chúc mừng
Ngày nào cơm tấm muối vừng
Nào ai dám bảo ta đừng mải vui
Nón mê váy cộc quần đùi
Có cần đâu phải giật lùi tháng năm
Ngày xưa giờ đã xa xăm…
Từ ngày vướng víu vào thơ
Tự dưng lại cứ lơ mơ giữa đời
Ngả nghiêng khắp đất cùng trời
Để rồi thiên hạ lại mời xem thơ
Một ngày thêm ngẩn thêm ngơ
Người đời bỏ mặc cả thơ cả người
Hôm qua vợ bảo: đáng đời
Từ nay họ có đến mời đừng đi
Có viết thì viết tí ti
Để mình tôi đọc, cần gì cho ai
Mỗi lần tôi đọc một bài
Lại đi mua rượu cho “ngài” tìm thơ
Hôm qua nghe dại nghe khôn
Cất thơ vào bị đem chôn cửa chùa
Gặp thằng ăn trộm nửa mùa
Đào lên mang đến chợ Cùa bán rong
Trưa trầy trưa trật không xong
Vừa đi vừa nhiếc: mất tong nửa ngày…
Sớm nay gặp mấy “ông” thơ
Hỏi xem “viết lách” bấy giờ nhiều chưa
Hôm kia thì bận trời mưa
Hôm qua bận nắng vẫn chưa có gì
Ngày mai… xin đúng hẹn kỳ
Mỗi ông một bị mang đi tặng dùm
GIỌT TRƯA
Giọt trưa chầm chậm trôi qua
Hong khô da thịt suốt ba bốn ngày
Mảnh sân giữa nắng chầy chầy
Bàn chân không dép, không giầy vẫn đi
Rạch ngang, ngang để làm chi
Rạch dọc, dọc để làm gì nắng ơi…
Thế mà mẹ vẫn đang phơi
Giọt trưa cháy đỏ rụng rơi khắp người
Đã qua sáu chục năm rồi
Già nua, tuổi tác cứ trôi mất dần.
Thương sao đời mẹ tảo tần
Bao nhiêu trưa nắng, bao lần ra phơi.
Chồng tôi cắm cúi vào thơ
Việc nhà chỉ thấy ơ hờ chút thôi
Đến ngày sinh nhật của tôi
Bảo rằng chắc chắn viết rồi mấy câu
Nói hay ở tận đâu đâu
Về nhà chỉ thấy quặp râu gà mờ.
Thì ra ông ấy yêu thơ
Quên tôi từ lúc tơ mơ sáng ngày
Thương chồng tôi chẳng dám rầy
Chỉ mong chồng suốt cả ngày vui tươi
Sắp vào sinh nhật sáu mươi
Ông khoe đã viết đủ mười hai câu
Mất công chờ đợi bấy lâu...
Xem ra thơ cũng có đâu dễ làm (!)
LẠI VỀ QUA
LỐI CHỢ CHỜ
Lại về qua lối Chợ Chờ
Đường xưa quen thế đâu ngờ lạc nhau
Quan Đình, Quan Độ ở đâu
Rượu tăm làng Mịn từ lâu có còn
Men xưa bao tấm khô ròn
Theo người đi khắp lối mòn gần xa
Chợ Chờ sao chẳng chờ ta
Để quên, để nhớ, để xa một đời.
LẠI NGHE ĐỘC
HUYỀN CẦM
Thoáng nghe tiếng độc huyền cầm
Chuyện ngày xưa lại âm thầm hiện ra
Bao mùa thu đã đi qua
Độc huyền cầm vẫn ru ta mỗi ngày
Mảnh trăng khi khuyết khi đầy
Mảnh tình thuở ấy mỗi ngày một xa…
Năm nay tất cả đã già
Độc huyền cầm vẫn thiết tha ngọt ngào
Ta về đứng lặng bên rào
Lại nghe muôn tiếng nhói vào trong tim
Chiều
nay về với Quảng Bình
Năm nào
quân ngũ đời mình đã qua
Giữa
miền cát trắng bao la
Vẫn
thân thương những mái nhà thân thương
Phà Ròn
vừa mới thông đường
Nưng
cơm mắm ruốc cứ nhường nhịn nhau
CHUỒN CHUỒN
KÊU MƯA
Trời chiều chợt đổ cơn mưa
Con chuồn chuồn ớt chắc vừa mới bay
Xin đừng bay thấp chiều nay
Để ta đi đón đưa thầy bu ta
Ngày mai gió táp mưa sa
Con chuồn chuồn cũng ở nhà chờ mưa
Đành rằng cũng chỉ qua trưa
Mà sao ta cứ ngẩn ngơ vắng chuồn
Mưa nào mà chẳng mưa buồn
Đừng bao giờ nữa chuồn chuồn kêu mưa
CHUYỆN CỦA BÉ
Bé quen… ngày của mẹ rồi
Làm sao tất cả lại thôi ngày bà
Cũng không có cả ngày cha
Bần thần, bé cứ đi ra, đi vào…
Mọi người đã hiểu chưa nào
Đem ngày đầu tháng ghép vào cho cha
Đem ngày cuối tháng cho bà
Để ngày giữa tháng mẹ và bé yêu…
Mỗi năm mỗi tháng một nhiều
Bé đi cùng với những điều bé mơ
Bé qua cái tuổi ngây thơ
Bao nhiêu ngày, đến bây giờ cũng quên
Bé giờ có bé kề bên
Bé ngày xưa mới vừa lên chức bà.
Ngã ba của những ngày thường
Để băn khoăn những nẻo đường đi xa
Ai đang tìm lối về nhà
Còn ai lặng lẽ quay ra ngoài đường
Miếng cơm manh áo đời thường
Ngã ba xin hãy chỉ đường về đâu
Chẳng may đành chịu chia sầu
May ra gặp quán gặp cầu dấn thân
Mỗi ngày ngàn vạn bước chân
Một đời muôn cuộc xoay vần trả vay
Ngã ba ai khéo đặt bày
Khéo phân vân giữa đắng cay ngọt ngào
Là ai cũng bước chân vào
Ngã ba từng trải biết bao con người
Gặp nhau hôm ấy mùa xuân
Đỏ từ hai má đỏ dần sang tai
Ngước lên chẳng dám nhìn ai
Thấy như tất cả trong ngoài đỏ thôi
Lặng im mím chặt đôi môi
Để cho mắt nói rằng tôi bằng lòng.
Thế rồi má đỏ, môi hồng
Lên xe hoa để sang sông một chiều...
Đã qua muôn núi ngàn đèo
Má hồng, môi đỏ bay vèo đi đâu
Bâng quơ, nói dỗi một câu
Nuôi hoa nuôi nụ, lấy đâu mà còn...
Thì ra má đỏ, môi son
Từ lâu mình đã cho con cả rồi (!)
Đến Đèo Ngang không lên đỉnh nữa
Lối đi vào, xuyên núi mà qua
Đến Đèo Ngang lại nhớ thơ thuở trước
Đau lòng ai tình nước, tình nhà.
Đến Đèo Ngang không lên đỉnh nữa
Đá đơn côi, hoa lá đơn côi
Dấu chân cũ có còn in lối cũ
Nước bên ghềnh không biết có còn sôi
Đèo ngang mới không lên đỉnh nữa
Bánh xe thời đại mở xuyên hầm
Câu thơ đã có mầu tươi mới
Bóng Đèo Ngang, sừng sững…xa dần
Rời quận Tây Hồ về Cầu Giấy
Đường Văn Cao gọi phải ra đi
Ba mươi sáu năm từng ở đấy
Dẫu quen rồi vẫn phải chia ly
Từ đồng ruộng lớn lên thành phố
Nhà cao tầng dần đã như nêm
Chiều chợ Bưởi thơm mùi cốm mới
Phủ Tây Hồ hương khói dầy thêm
Đường Cổ Ngư nhộn nhịp hằng đêm
Thơ Bà Chúa họ Hồ sắc xói
Gió im bặt để nghe sóng nói
Giữa đêm buồn sao nỡ rời em
Thụy khuê ơi ta chẳng thể quên
Dù phố mới giơ khăn vẫy nón
Dù quê mới hân hoan chào đón
Chẳng bao giờ ta lại quên em.
Rời Hồ Tây, đành vậy thôi em
Con đường mới mở ra nhiều hướng mới
Để đất nước mỗi ngày thêm xốc tới
Chắc mai rồi hai ta sẽ dần quen
Không có hai lần đâu Người đến với đời
Dù đất nước đã bao lần bị xâm lăng,
Bao lần độc lập
Không có hai lần đâu Tổ quốc đẻ ra Người
Một nhân ái, một tài năng, một anh hùng vĩ đại
Không có nhiều đâu trên đất nước này
Một công dân, một đồng chí,
Một tấm lòng vị tha
Đến vô hạn, vô cùng của tiên, của phật.
Không có nhiều đâu, một con người
Từ thanh xuân đến hết cuộc đời,
Chỉ một niềm vì dân, vì nước
Quên đi bao lạc thú
Chỉ một ước mơ vì cuộc sống con người
Tôi đi giữa đất trời hôm nay
Thở hơi thở Hồ Chí Minh
Uống dòng nước Hồ Chí Minh
Ăn bát cơm Hồ Chí Minh
Và thấy trong người
Có một chút Hồ Chí Minh trong đó.
Người ra đi như mọi con người
Cả dân tộc mất đi
Một phần tâm hồn, một phần thân thể
Đau nỗi đau mất mát người thân
Đau nỗi đau mất mát của gia đình.
Người ra đi, thế giới cũng bàng hoàng đau xót
Một ngôi sao trên thiên hà đã cháy hết mình
Và thơ cũng lặng đi trong tiếng khóc ân tình
Chí Linh ơi ta yêu xiết bao
Đồi núi phố phường sáng lòa trong mắt
Bao câu hát với lời hay nhất
Hát về thị xã quê mình
Cùng với lịch sử bốn ngàn năm
Đất nước lại thanh bình
Chí Linh ơi ta yêu xiết bao
Hoa đào thắm bắt đầu hé nụ
Bao đồng đất đã bắt đầu gối vụ
Những mùa rau xen lẫn những mùa hoa
Ta biết yêu đời thay cho những mùa xa.
Chí Linh ơi ta yêu xiết bao
Đàn em nối nhau trên đường đi học
Màu xanh trắng cuốn theo đồng phục
Phất phơ khăn đỏ tựu trường
Ngày mai có bao kỹ sư bác sĩ, lên đường
Chí Linh ơi ta yêu xiết bao
Những chiến công của người đi trước
Trang lịch sử bao người vì nước
Khắp dải quê nhà đâu cũng một nét riêng
Một hòn đá gốc cây cũng thấm đẫm hồn thiêng
Chí Linh ơi ta yêu xiết bao
Dù to lớn hay vô cùng nhỏ bé
Lúa cao sản, đang chờ thay thế
Một hạt no lòng cũng thấm mặn mồ hôi
Một rạch lúa bên đường, mưa thấm lạnh em tôi
Chí Linh ơi ta yêu xiết bao
Dòng sông điện bắt đầu từ Phả Lại
Và lịch sử khéo ẩn mình chờ đợi
Lại hòa chung vào những vui buồn
Vì một ngày mai đời ta vẫn đang còn
Chí linh ơi ta yêu biết bao
Từng hạt giống chắt chiu còn đấy
Từng dảnh lúa mẹ ta vừa cấy
Đã thấy mùa vàng hết những ngày sau
Gió bấc về tay mẹ vẫn từng đau
Chí Linh ơi ta yêu biết bao
Những cột thép với tầm vóc lớn
Ngành công nghiệp vẫn âm thầm đợi đón
Mơ những công trường nhà máy vươn cao
Cả viên gạch hồng, hè phố cũng xôn xao
Chí Linh ơi ta yêu biết bao
Muôn dòng nước chảy từ nguyên thủy
Không đếm nổi mấy mươi thế kỷ
Con sóng nào dìm những chiến thuyền
Và lịch sử cha ông còn mãi để lưu truyền
Chí Linh ơi ta yêu biết bao
Mùa xuân mới lại nối mùa xuân mới
Ngày mai tới lại nối ngày mai tới
Thành phố tương lai đang đến kia rồi
Muôn nhành hoa xuân xao xuyến bồi hồi.
Trăng đã lặn rồi trăng lại mọc
Những vần thơ lại tiếp nối những vần thơ
Không phải bây giờ mà tất cả ngày xưa
Lời tẻ nhạt quên dần không nhớ nữa
Ta cứ tưởng quấy hoài như trộn vữa
Ấy là tơi là dẻo của ngày mai
Áo mặc xong rồi kéo cổ kín màng tai.
Mặc gió đến thổi hoài không lạnh nữa
Ta đâu biết gió lùa qua mọi lỗ
Vô hình chung rét lạnh cả ngàn cây.
Ta cứ cười, cười trong mê say
Dù tất cả chỉ là chèo cổ
Và mọi thứ chỉ tầm thường bé nhỏ
Một câu xanh rờn có đáng gì đâu
Ta đi tìm, tìm ai trong mưa ngâu
Buồn rũ rượi những gì không đáng khóc
Để khen lấy những gì là tầm vóc
Là lớn lao vĩ đại đến vô biên
Ta đi tìm, tìm trong triền miên
Ngào ngạt hương thơm khi hương chửa đốt
Và mọi thứ tưởng tượng ra sau rốt
Chỉ vô hình như vốn dĩ thế mà thôi
Ta vô tình hay hữu ý một chữ tôi
Để vui với cái nhỏ nhoi tồn tại
Khi tất cả xông lên cứu toàn nhân loại
Ta vì tôi, chỉ biết cuồng điên
Khi thỏa mãn rồi vẫn chẳng thể nào yên.
Ta biết từng mơ mình bỗng thành tiên
Để hưởng thụ đến vô cùng vô tận
Và mơ mộng chỉ toàn những nhận
Lạ lùng sao với một chữ cho
Vô vị kéo dài khôn thước đủ mà đo
Khói mùa thu phơ phất thổi ngang mình
Ôi những ước mơ rất đỗi thường tình
Đời là thế và đời muốn thế
Ta chẳng sợ những ghét ghen nhỏ bé
Nhắm vào ta vùi dập hồn ta
Vẫn cứ bay vào khói lửa xém thịt da
Ôi sớm nay sao trời trong sáng thế
Tiếng chim gần chiu chít cuối vườn cây
Ta có uống đâu mà sao cứ say
Say cái tự nhiên của vòng quay tuyệt diệu
Có ai đó vì ta cất đôi làn điệu
Nắm bàn tay và xoay mãi những vòng xoay
(Họa
thơ Nguyễn Thị Nam TĐĐV)
Hòn Nẹ từ xưa vẫn ở đây
Hoàng hôn nhuộm đỏ hắt lên mây
Tiền tiêu giữ biển từng xung trận
Điểm tựa canh trời đã dựng xây
Chiến hạm rình mò trôi mất xác
Tầu bay cắn trộm vỡ tan thây
Đất liền biển đảo luôn chờ sẵn
Giặc cướp xông vào quét sạch ngay
(Họa
thơ Nguyễn Thị Nam TĐĐV)
Hoàng hôn nhuộm đỏ cuối trời xa
Ai đó gửi thư kể chuyện già
Sáng sáng hẹn hò cùng cổ luật
Chiều chiều tình tự với cầm ca
Gắng công nén lại quên mây gió
Rán sức co về trốn nguyệt hoa
Mỗi đọc một đau đời thiếu phụ
Chỉ mong có dịp đến thăm nhà
(Nhân
xem tranh Hứng dừa)
Ngày ấy lên đường đến xứ Thanh
Vườn dừa bom cháy cả thân cành
Trái tơ anh hái chưa chịu rụng
Váy cũ em giăng dáng vẫn lành
Ngửa mặt nhìn trời trời đã đỏ
Cúi đầu ngắm đất đất càng xanh
Kìa ai vui thú trên khuôn gỗ
Còn mãi ngàn năm một bức tranh
Vườn cũ sương mờ khách vắng tanh
Trăng vàng phủ kín những thân cành
Đôi ba tiếng vạc kêu sầu muộn
Dăm bảy giọng trùng réo quẩn quanh
Kẻ đã thênh thang nơi gác tía
Người còn lận đận chốn lều tranh
Giọt sương nhè nhẹ rơi trên lá
Thơ viết ngàn trang tứ vẫn xanh
Ruộng mới bừa xong đất mịn màng
Đồng chiều xa tắp rộng mênh mang
Chòm mây lơ lửng buông rèm trắng
Vạt nắng lung linh rải nhiễu vàng
Lốm đốm áo hoa chen lối dọc
Rập rờn nón lá nối hàng ngang
Chiều quê bình lặng như muôn thuở
Bất chợt trong ta cứ ngỡ ngàng
Còn đó bên trời tiếng sáo ngân
Đầm sen hoa trắng nở trong ngần
Sáng neo thuyền đợi mong nhìn trộm
Đêm thức chờ trăng muốn đứng gần
Mấy độ chia tay không ước hẹn
Bao lần gặp mặt chẳng cầu thân
Nào ai biết được lòng ai đó
Đành nhẽ đau buồn gọi cố nhân
Gió chiều xô dạt lá sầu đông
Người cũ hình như đã lấy chồng
Bốn góc mái đình dường trĩu nặng
Một vành giếng đất cũng mênh mông
Nắng vàng ai rải đầy trên bãi
Mây trắng ai phơi kín cả đồng
Cúc dại trổ hoa bên cánh cổng
Có còn ai đó đón ta không
(Bài có còn ai đó đón ta)
Bao người trốn chạy nơi xa.
Chỉ còn có mỗi một ta trở về.
Quê hương thân thiết cận kề.
Mà sao cứ nghĩ chưa hề có nhau
Làng xưa đã chuyển đi đâu.
Để ta tìm kiếm ngõ hầu đắng cay
Sầu đông hoa rụng lá bay.
Thương người đứng đó ôm cây đợi người
Lan tím nhà ta đã nở rồi
Quanh năm rực rỡ mới tinh khôi
Mấy ai biết được là hoa giả
Nên cứ tươi mầu mãi thế thôi (!)
Từ ngày vương vấn cùng thơ
Lòng ta bất chợt như mơ giữa đời
Ngả nghiêng khắp đất cùng trời
Để rồi thiên hạ lại mời cho thơ
Một ngày thêm ngẩn thêm ngơ
Người đời bỏ mặc cả thơ, cả người.
Hôm qua vợ bảo: Đáng đời!
Từ nay họ có đến mời đừng đi
Có viết thì viết tí ti
Để mình tôi đọc, cần gì cho ai
Mỗi lần tôi đọc một bài
Lại đi mua rượu cho “ngài” tìm thơ (?)
Những đào với sách chờ xuân
Miếu Văn dường đã ấm dần trong hoa
Từ trong “thơ trẻ thơ già”
Cầm tay rạng rỡ reo ca chào mời
Cho ta góp một đôi lời
Nối đời xưa với bao đời mai sau
Hòa trong muôn vạn sắc màu
Cho tình yêu ở trong nhau nảy chồi
Lửa thiêng Văn Miếu sáng ngời
Một mùa thơ mới cất lời sang xuân.
Và như thế mùa xuân lại đến
Áo thời gian dường cũng phai màu
Dù năm tháng qua rồi không trở lại
Ta vẫn mong xuân mới quay đầu
Và cứ thế mùa xuân vĩnh cửu
Nối vào nhau xuyên suốt cuộc đời
Con đường cũ hằn sâu kỷ niệm
Để tình ai bền chặt không rời
Một thời chẳng tiếc máu xương
Ra đi đánh giặc, chiến trường nơi xa
Một thời gian khó xông pha
Công trường, nhà máy thay ca chuyên cần
Tiếng bom xa, tiếng bom gần
Bao người ngã xuống góp phần máu xương…
Chiều nay xếp sổ chờ lương
Có bao người đã lên đường đi xa
Có bao người chẳng kịp già
Có bao người nữa để mà tiếc thương
Bâng khuâng xếp sổ chờ lương
Chuyện đời thường giữa đời thường thế thôi!
(Thơ
viếng Nguyễn Thị Kim)
Tôi hát để chia tay người ấy
Bốn bẩy năm xa, xa mãi xa rồi
Tôi hát để chia tay
Sau hết một con người
Trong thức tỉnh đầy mơ đầy thực
Trong tan vỡ cùng những gì bất lực
Bởi trời thiêng không giúp để thành đôi
Tôi hát rồi mãi mãi chia phôi
Một mối tình ngang trái
Một người ra đi, một người ở lại
Đau thương chồng chận đau thương
Tôi hát chia tay… lòng dạ vấn vương
Hoa lau nở trắng chân đồi
Gió chiều xào xạc bên trời sẽ bay
Chẳng còn ai nữa ở đây
Để cô đơn cả hàng cây keo già
Ông đi rồi đến lượt bà
Lá khô vàng cứ tà tà nhẹ rơi
Khói hương chiều mãi chơi vơi
Quẩn quanh vần vụ bao đời chẳng tan
Hòn bia giờ đã xoay ngang
Chắc là con cháu bỏ làng đi xa
Cõi đời chợt đến chợt qua
Càng thương càng xót tuổi già mai đây
Nghẹn ngào sống mũi cay cay
Tổ tiên có ở nơi này hay không?
Ngoảnh đầu quay hướng về đông
Mắt nhìn đăm đắm mà không thấy gì.
Chưa biết gì, sao em lại yêu anh
Mười hai tuổi dường như còn bé nhỏ
Ngày cùng mẹ với bộn bề rơm cỏ
Đêm mơ cùng yếm thắm thắt bao xanh
Chưa biết gì, sao em lại yêu anh
Mười ba tuổi dường như chưa đủ lớn
Cùng cha mẹ thức khuya dậy sớm
Đêm mơ hoài quần lĩnh áo the xanh
Chưa biết gì, sao em lại yêu anh
Mười bốn tuổi má hồng như thoa phấn
Tóc vừa đủ cuốn vào khăn vấn
Môi ăn trầu cắn chỉ mắt long lanh
Chưa biết gì, sao em lại yêu anh
Mười lăm tuổi dường như em đã lớn
Người em đợi dăm quê bẩy chốn
Biết đâu rằng em luôn hướng về ai…
Mười năm rồi thương nhớ một đời trai
Chưa một bận mắt nhìn tay nắm
Người đâu biết em yêu người lắm
Cứ lặng thầm chờ mãi những ngày mai.
Tôi làm thơ cho em, một cô gái nhỏ
Vườn chuối trăng soi, vần thơ chợt mở
Vai kề vai sao vẫn cứ xa xôi
Em yêu thơ hay em đã yêu tôi…
Chỉ có trăng và mây vẫn đang trôi
Cứ im lặng mà không hề đáp lại
Mặt trăng vô tình, mặt trăng vời vợi
Soi lên vai, lên ngực áo em
Và tôi biết là em chờ đợi
Bài thơ tình tôi viết cùng em.
Tôi làm thơ cho em, một cô gái nhỏ
Tôi biết em yêu thơ và cả yêu tôi
Còn tôi thương em ngây thơ trong trắng
Cất em vào trang sách lòng tôi
Để mỗi ngày ngắm lại tuổi đôi mươi.
Tôi làm thơ cho em, một cô gái nhỏ
Bao câu hay đều đã viết rồi
Đành chép lại những dòng thơ cũ
Để vui buồn cùng với ánh trăng thôi
Về đi em, với cuộc sống tươi vui
Không mộng tưởng cùng thơ cùng tôi nữa
Bởi sau hết sẽ là trăng vỡ
Em và tôi không thể gắn được đâu
Xin hẹn cùng em trong một lần sau.
Tôi làm thơ cho em, một cô gái nhỏ
Chẳng biết có phải vì em hay chính vì tôi.
Phải vì rét suốt mùa đông
Để mùa xuân với nắng hồng tràn ra
Bao lần tết đã đi qua
Phố phường rực đỏ cờ hoa những chiều
Có bao nhiêu tứ thơ yêu
Gửi vào năm tháng thật nhiều ước mơ
Câu mừng giăng những đường tơ
Gửi vào đôi mắt em thơ má hồng
Ai trong gió nội hương đồng
Lúa xuân trải rộng mênh mông cuối trời
Ai vui tay búa không rời
Hòa trong tiếng máy gửi lời cho ai
Rộn ràng trong những ban mai
Nối liền nhau những tháng dài năm xa
Ơi mùa xuân của lòng ta
Từ lâu nay đã hòa ca với đời
Thơ mừng muốn cả ngàn lời
Gửi vào sông núi, đất trời bao la
Gửi vào bao tháng năm qua
Tình sâu nghĩa nặng ông bà tổ tiên
Gửi vào thăm thẳm diệu huyền
Con đường hạnh phúc nối liền mai sau
Muôn người, tay nắm tay nhau
Xóa tan quá khứ thương đau một thời
Để muôn thơ lại cất lời
Chia đều cho khắp đất trời núi sông.
Chí Linh ơi có vui không
Mượn xuân ta gửi thiếp hồng mừng xuân
Hoa đào đã nở ngoài sân
Xuân thơ kết lại đôi vần cho ai
Sớm nay lại hỏi cùng thơ
Lớp người xưa cũ bây giờ ở đâu
Từ nơi rậm rạp rừng sâu
Từ nơi thăm thẳm sắc mầu phù sa
Một vua một nước một nhà
Bốn ngàn năm với bao la cõi đời
Trải bao đau đất đau người
Vẫn còn lay động muôn đời mai sau.
Có người thấu hiểu vàng thau
Một mình đi giữa niềm đau rối bời
Quên bao khoái lạc trên đời
Ra tù vào tội chắng rời nước non
Một lòng, một dạ vàng son
Bẩy mươi chín sắc mây còn đang bay
Ngàn sau chẳng giống mai này
Chắc rằng cay đắng đến ngày ngọt thơm.
Bần thần cơm tấm ổ rơm
Tưởng đâu đến lúc so hơn cùng người
Dù chưa quá chín sang mười
Cũng là hạnh phúc đây rồi, lạ chưa
Cần cù đi sớm về trưa
Không cha mẹ lẽ nào thừa cháu con.
Ai vo cho quả nên tròn
Bàn tay chai sạn mỏi mòn tháng năm
Nhớ về một thuở xa xăm
Ngõ rào cổng khóa mà căm trong lòng
Nhớ sao tay trói chân còng
Lặng im chịu đựng cho xong việc mình
Nghĩ sao non nghĩa cạn tình
Phiền lòng sao giữa ngạc kình chạm nhau
Rồi ra ruột thắt lòng đau
Máu xương chia cả cho nhau chịu cùng.
Trải bao dông tố bão bùng
Vẫn nguyên vẹn khắp mọi vùng quê hương
Bao lần đánh đổi máu xương
Bao lần chết để đời thường được vui
Khéo sao bên ngọt bên bùi
Trộn vào nhau để cùng vui mỗi ngày
Vô đề chật chội phô bày
Chậm nghe rồi lại vui vầy cùng thơ.
Lại nghe khúc hát chầu văn
Rộn ràng gương lược áo khăn cận kề
Sáu mươi năm mới quay về
Câu ca của mẹ chưa hề dám quên
Đâu rồi xóm dưới, làng trên
Dấu chân trần tục mà nên cõi trời.
Chén chầu ai mới rót mời
Câu xin, câu cậy nối lời gửi thưa
Hoa tiền rơi xuống như mưa
Lạ sao mơ ước vẫn chưa gặp thời
Gắt gao cuối đất cùng trời
Áo kia thì trắng, mẹ thời lại đen
Tinh mơ cho đến đỏ đèn
Bước mòn chân chợ kiếp hèn ngấm sâu
Tiếng đồng vang mãi tận đâu
Tiếng gang tiếng sắt mỗi đầu sớm mai
Cứ theo, theo mãi, theo hoài
Hòa vào than củi nối dài tháng năm
Vui buồn từ thuở xa xăm
Câu ca mòn mỏi cả trăm kiếp người.
Giờ đây đã thấy tiếng cười
Nhà ai ngào ngạt thơm mùi cơm thơm
Mặn mòi đĩa cá bát cơm
Bõ công đất cát, củi rơm mỗi mùa…
Bâng khuâng đêm lạnh gió lùa
Nào ai san sẻ bán mua nỗi lòng
Câu chầu văn cứ xoay vòng
Thay khăn, thay áo cho đồng cất lên
Hòa vào cuộc sống bình yên
Chia đều cho khắp mọi miền quê ta
Dùng dằng không muốn rời xa
Câu chầu văn của quê nhà níu chân.
Vì đời lận đận cũng cam
Mối dây bó buộc ai làm rối đây
Bày trò rồng rắn lên mây
Khúc đuôi vung vẩy chẳng tầy cắt ra.
Ai làm cho nhụy lìa hoa
Cho cành lìa cội cho ta lìa mình
Ai kia không bóng, không hình
Một câu vô nghĩa vô tình rồi thôi.
Đã bao thời khắc qua rồi
Ngẫm buồn tê tái bao hồi khen chê.
Bao giờ ra khỏi bến mê
Nhìn qua phía trước nhìn về phía sau
Thấm vào muôn tấm tình đau
Sẻ chia khắp hết muôn sau cuộc đời.
Thả hồn theo cánh chim bay
Bâng khuâng viết lại bao ngày thơ ru.
Ru rừng đang gió mùa thu
Ru sông mùa hạ, mịt mù bão dông
Ru ngàn con sóng biển Đông
Ru mênh mang những cánh đồng lúa xanh
Ru con đường nhỏ lượn quanh
Ru căn nhà lá yên lành tháng năm.
Ru buồn cây cải xa xăm
Ru thương cay đắng rau răm giữa đời
Ru tan nát cả bao lời
Ru trào nước mắt mây trời ngày Ngâu.
Ru người đi vắng đã lâu
Suốt từ năm ấy ở đâu không về (?)
Ru ai giữ vẹn lời thề
Một mình chịu đựng chẳng nề thiệt hơn.
Ru căn bếp nhỏ cô đơn
Mẹ già tóc bạc thêm hơn mấy lần.
Ru người vợ trẻ tảo tần
Nuôi cha, nuôi mẹ, chăm phần các con.
Ru dòng máu đỏ như son
Chảy ra tô thắm nước non ngàn đời.
Ru ơi ru hỡi ru hời
Xé lòng ta để cất lời thơ ru (!)
Bài thơ
này ta viết cho ai
Những
con chữ lặng im không nói
Dù tất
cả có là sáng chói
Viết
xong rồi chẳng biết gửi cho ai.
Khi ta
làm thơ thường mộng những ban mai
Để lại
bắt đầu những gì mới mẻ
Dù có
thể chỉ là rất nhỏ
Một cơ
may ai đó nhớ về mình.
NHỠ ĐÒ
(Nhớ mùa lũ bên phà Phả Lại)
Bao
người chờ đợi bên sông
Chẳng
sao sang được vì không có đò
Bao
người lần lữa đợi chờ
Con đò
vẫn cứ ở bờ bên kia
Một tầm
hòn đá thia lia
Lẽ nào
chịu ướt, bên dìa nước trôi
Đêm qua
đò chữa xong rồi
Người
qua, qua mãi còn tôi…nhỡ đò
Đã có
lúc lòng ta chợt hỏi
Ta là
ai trong những câu thơ
Và rồi
chẳng thấy gì được nữa
Thơ đã
đói như một người mất bữa
Trên
đường xa thất thểu xác xơ
Thơ mãi
buồn phiền, thơ mãi bơ vơ
Cũng đã
có lần thơ nối dây tơ
Muôn
ngàn tiếng phát ra từ đó
Rất
huyền diệu hòa chung với gió
Đến
cùng người chờ đợi từng đêm
Ta đã
là ai trong nhớ nhớ, quên quên
Rồi một
ngày rạng rỡ bình yên
Thơ đã
gặp những điều may mắn
Cho dẫu
muộn với đôi bàn tay trắng
Và hạt
gạo, hạt vừng, củ khoai, củ sắn
Chợt
thành thơ trong muôn vạn tình yêu
Khi ta
làm thơ… chửa biết viết từ đâu
Ngàn
con chữ cứ tung tăng nhảy múa
Những
thôn xóm, với cánh đồng xanh lúa
Những
nhà máy, với âm vang tiếng búa
Cứ trào
dâng tràn ngập khắp căn phòng.
Câu thơ
đầu tiên còn chưa kịp dòng
Con chữ
đã nối nhau tỏa trên mặt giấy
Điều
duy nhất mà ta chợt thấy
Xuân
không cô đơn và thơ đâu có lẻ loi
Khi ta
làm thơ… đâu chỉ để mình coi
Nên
trước hết đó là chân, là thiện
Và cái
đẹp mỗi ngày từng xuất hiện
Thành
ước mơ cho hết thảy bao người.
Khi ta
làm thơ… càng muốn hát cười
Cho câu
chữ mỗi ngày thêm mới mẻ
Và thơ
mãi sẽ tưng bừng tươi trẻ
Gửi vào
mai sau muôn thuở tình yêu
Khi ta
làm thơ… lời chỉ bấy nhiêu
Như
xuân mới cho một lần trở lại
Bao câu
chữ xin gửi cùng đồng loại
Cứ tươi
vui rộn rã giữa nguồn thơ.
Và cuộc
đời tươi đẹp tựa như mơ
Thơ
ngọt thơm gợi mở tấm lòng nhân
Ta biết
thơ lòng đang ấp ủ những mùa xuân
ĐÒN CŨ CHƯA
XA
Đã nghe từ biển bay về
Cả khơi xa đã cận kề bão giông
Giặc
vào quấy đục biển Đông
Bao người
căm giận máu hồng sục sôi
Bốn
ngàn năm nợ chưa đòi
Đã mong
quên để vãn hồi ngày xưa
Ngẫm
tình hàng xóm sớm trưa
Thì ra
họ chỉ dối lừa ta thôi
Vết thù
xa vẫn chưa vơi
Còn
nghe rền rĩ những lời bẻ bai
Chưa
tan bạo ngược giặc ngoài
Đã nham
hiểm đến, với loài giặc bên
Sặc mùi
kẻ cả người trên
Kéo xe
kéo pháo rền rền tiến sang
Gây bao
xương máu tóc tang
Vẫn
nhơn nhơn với chữ vàng chữ son
Ẩn sâu
nấp kỹ ra đòn
Giờ đây
lộ mặt đen ngòm thâm sâu
Bốn
ngàn năm chẳng xa đâu
Đã ôm
đầu máu lôi nhau trở về
Giờ đây
sắp lại ngứa nghề
Nghĩ
mình kẻ cả mọi bề lớn lao
Năm
châu thế giới soi vào
Lân
bang tứ xứ ai nào dám tin
Tự
phanh áo để người nhìn
Dã tâm
xâm lược mấy nghìn năm qua
Coi
chừng đòn cũ chưa xa
Lại
thêm đòn mới rên la chạy về
Ta đã nghe trong suốt bốn ngàn năm
Người đấy ta đây chưa bao giờ là một
Trong thơ Nam quốc sơn hà
Đất ta, ta ở
Và trong Cáo bình Ngô
Ta là Đinh Lý Trần Lê
Sánh với
Hán Đường Tống Nguyên một thuở
Nào khác chi đâu
Nền văn hiến cao sâu
Ta từng biết kẻ lọc lừa dối trá
Bỏ ngoài tai
Những điều rao giảng
Đâu là bạn bè đồng chí
Bởi đã bao lần đổi trắng thay đen
Bởi đã bao lần với một thói quen
Tự cho mình cao siêu đế bá
Ra tay răn dạy láng giềng
Ta đâu có quên nợ nần xương máu
Kẻ rạch đôi đất nước
Để rước kẻ thù vào
Bắt ta thêm hai mươi năm đổ máu
Để rồi mượn gió bẻ măng
Mồm nói vì ta lại mặc cả bán mua
Thỏa thuận cùng giặc cướp
Tàn hại anh em, tàn hại láng giềng
Ta chưa quên trước giờ chiến thắng
Đất nước ta chưa kịp về tay
Họ đã len lén tìm sang
Cướp lấy một phần đất nước
Kết bè kéo cánh, dỗ bọn đê hèn
Làm ta thêm một tý cô đơn, gian khó
Nhưng tất cả chỉ là phi nghĩa
Đã có bao người ngày một hiểu ta hơn
Thêm một lần này bộ mặt nhơn nhơn
Đã lòi ra từ sau tấm màn che hoa mỹ
Thêm một lần này họ lại lên cơn
Mọi chống chế đã không còn ý nghĩa
Và ta hiểu họ chẳng thể nào thay đổi
Dù có đeo bao mặt nạ ra ngoài.
Đã có người hỏi ta là chính ta
Hay ta chỉ là một con bài
Và một người Việt Nam vĩ đại
Đã nhân danh dân tộc đanh thép một lời
Ta là ta và không thể là ai khác trên đời…
Ta muốn hòa bình nên khinh miệt chiến tranh
Bởi xương máu Việt Nam bốn ngàn năm đã đổ
Hãy thông cảm cho một người rất rất nhỏ
Phải đấu tay đôi với những tên giặc khổng lồ
Quyết vì non sông vì một cơ đồ
Nếu có thể phải đứng lên chặn quân tàn ác
Với một lời giản đơn là bảo vệ mình
Ta cũng biết ta, cái giá hòa bình
Là thực sự phải đổi bằng xương máu
Và vì thế với ngày mai con cháu
Câu độc lập tự do, lời Bác thấm ân tình.
(Kính
dâng Thái Hậu Dương Vân Nga)
Chưa tàn đâu ngọn cờ lau
Mười hai xứ loạn còn đau nỗi niềm.
Nào ai ganh ghét, tị hiềm
Quanh co bến cạn, giữa miền sóng con.
Nào ai dạ sắt, lòng son
Giữ cho bờ cõi, nước non thái bình
Nào ai vẹn nghĩa, vẹn tình
Ghé vai san sẻ nỗi mình xót đau…
Thương người chịu mệnh về sau
Giữ cho muôn bóng cờ lau trắng trời
Ngàn năm muôn sự đổi dời
Nén hương hậu thế thay lời tri ân.
Lại thay phông cảnh cho chèo
Thoắt thôi mà đã giầu nghèo hiện ra
Nhỏ nhoi một góc sân nhà
Mênh mông với cả quốc gia cơ đồ
Một con đường sỏi mấp mô
Một bờ cỏ rậm bên hồ mù sương...
Vai chèo quằn quại đau thương
Lớp chèo biết mấy đoạn trường bên trong
Cảnh chèo lận đận long đong
Đời chèo diễn mãi chưa xong một đời
Sân chèo nay đổi mai dời
Rồi đây biết có ai mời phân vai
CÁI
ĐẦU NHỎ BÉ
Luật biển đưa ra đã ký rồi
Thế mà đạo lý vẫn buông trôi
Lưỡi bò bổ dọc đem ra vẽ
Giàn hút dầu to dọn đến ngồi
Thế giới gần xa từng phỉ báng
Láng giềng kề cận cũng chê bôi
Từ nay thiên hạ nhìn càng rõ
Nước lớn nhưng đầu nhỏ bé thôi
Rước voi về để dầy mồ
Người xưa kể cũng hồ đồ lắm thay
Hận gì những đắng cùng cay
Nắm xương khô cũng ra tay bạo hành
Đã không giữ lũy giữ thành
Chỉ lo mưu kế giật giành ngôi cao
Nỡ đem xương trắng máu đào
Của con dân để chất cao chỗ ngồi
Dù cho một vốn bốn lời
Cũng không mua nổi những lời hay ho
Của tiền súng đạn Tây cho
Tám mươi năm chỉ nằm co giữ mình
Thằng Tây nó tặng bội tinh
Trả công mình giết dân mình lập công
Bày trò hữu hảo Tây Đông
Tụng xưng mẫu quốc mà không thẹn lòng
Khéo khôn dối trá lộn sòng
Gục đầu, quỳ gối mơ mòng cao sang
Cũng triều ca cũng ngai vàng
Tiếng vua tiếng chúa rỡ ràng mà chi
Đền đài cung cấm mà chi
Máu xương dân chúng đổ vì ai đây
Vẻ chi một đám đầu Tây
Vòng vo thêu dệt gió mây ở đời
Dẫu sao cũng chỉ một thời
Nghìn sau hứng lấy những lời khen chê…
Mỏi chân mỗi bận đi về
Lầu cao ảm đạm bốn bề mây giăng
Lại thay vai để vào chèo
Sân đình đâu có cột kèo hiện ra
Vẫn xây nên cửa nên nhà
Thì ra tất cả đều là trống không
Chiếu chèo nối hạ qua đông
Nào ai vào lễ tơ hồng với ai
Khi thương, khi lẳng, khi hài
Mua vui bao trận cười dài mỗi đêm
Vai chèo cứ thế dày thêm
Đời chèo biết có êm đềm cho không
Một mai thay vợ đổi chồng
Thay cha đổi mẹ mênh mông kiếp chèo.
DÒNG
SÔNG HOA PHƯỢNG
Tặng Nguyễn Đình Tòng
8/2014
Có một
dòng sông chảy từ thơ bé
Cứ rực hồng sau mỗi một hè qua
Dù cho cứ khi đầy khi cạn
Vẫn theo dòng nhẹ trôi trong ta.
Ơi dòng sông từ bao năm xa
Muôn cánh phượng soi hồng mặt nước
Cùng muôn vạn nỗi niềm mơ ước
Cứ âm thầm bừng lên trong hoa
Có một dòng sông từ trong tim ta
Bao năm tháng cứ nhẹ nhàng trôi chảy
Dù cho gió cuộc đời xô đẩy
Vẫn yên bình nhẹ trôi đi xa
TRO
TÀN THÁNG BẨY
Vàng
mã dẫu chẳng là gì cả
Khi ai kia cần một chút an lòng
Nên tháng bẩy bao nhiêu là giấy
Lại chồng lên cho khói xoay vòng…
Ai bảo đời này lắm điều vô tích sự
Vết tro tàn rơi vãi dưới triền đê
Bao con bệnh không thể nào chế ngự
Cứ âm thầm gieo rắc thật là ghê
Chớ bận lòng ai, bao thứ khen chê
Muôn thuở nối nhau quên quên nhớ nhớ
Và thiêu đốt phải chăng là cái cớ
Để tro tàn bay hết những bùa mê (?)
VẪN LÀ TUỔI
ẤY TRĂNG TRÒN
(Kỷ
niệm 27/7/2013)
Vẫn là tuổi ấy trăng tròn
Đã bao năm chẳng hao mòn sắc xuân
Ngày nào đứng dưới hàng quân
Mũ nan chân đất với quần áo nâu
Từ nơi hoang vắng rừng sâu
Điện Biên rực rỡ sắc mầu cờ sao
Trường Sơn tiếp nối đường vào
Tây Nguyên Quảng Trị ào ào tiến quân
Ầm ầm, sáu tám… Mậu Thân
Sài Gòn rực lửa mùa xuân khải hoàn…
Chiều nay rung gió đại ngàn
Lại nghe chân bước muôn vàn quân đi
Trang nghiêm dưới bóng quân kỳ
Những hàng bia có nói gì nữa đâu
Bao người lặng lẽ cúi đầu
Khói hương xanh quện với màu cờ son
Vẫn là tuổi ấy trăng tròn
Ngàn sau mãi mãi vẫn còn thanh xuân
TIẾNG
LÒNG
(Viếng Kim 20/11/2013)
Từ ngày
con sáo sang sông
Góc
Vườn Sâu cũng mênh mông xa vời
Cô đơn
suốt cả cuộc đời
Bần
thần nhặt cánh hoa thời gian đi
Giờ đây
đã chả còn gì
Chỉ còn
có nỗi sầu bi trong lòng
Một đời
chẳng thiết đèo bòng
Một đời
lặng lẽ không chồng không con
Nhẹ như
một dúm bông gòn
Giã từ
hết cả lối mòn đường trơn…
Ta về
nghe xót từng cơn
Viết
câu thơ kể thiệt hơn nỗi lòng
Nén tâm
hương, khói cuộn vòng
Từ
trong sâu thẳm tiếng lòng rưng rưng
HÁT VỀ SÔNG
ĐUỐNG
Theo thuyền về tới Đông Ngàn
Ngắm nhìn Dâu với muôn vàn sóng xanh
Ai từ Xuân Trạch, Xuân Canh
Ai lên đến tận Trung Kênh Lương Tài
Dòng sông Thiên Đức nối dài
Để cho ta nhớ, nhớ hoài tuổi thơ
Cây cầu dài những ước mơ
Từ bao lâu đến bây giờ vẫn đây
Những đêm nước lụt bủa vây
Những ngày chạy chợ xanh gầy bước chân
Vẫn mơ về những mùa xuân
Cây đu bay bổng áo quần tung bay
Để cho tay lại nắm tay
Nhịp chèo quạt nước mê say một thời
Gió mây vần vũ bên trời
Lá hương nhu tự lâu rồi vẫn hương
Nhìn ai cháy nắng mà thương
Một lần gặp gỡ, tơ vương một đời
Sông Đuống ơi! Sông Đuống ơi!
Sông tình yêu với sông trời trong ta
Bốn mươi năm đã cách xa
Bâng khuâng sông Đuống phù sa nhuộm hồng
Nói cùng ai lúc bấy giờ
Chia ly… chảy xiết đôi bờ sông xa
Lời nào viết để cho ta
Lời nào gửi đến muôn xa tặng mình
Dẫu là mây gió vô tình
Vẫn là ân nghĩa ta mình bấy lâu…
Người xưa giờ ở nơi đâu
Cơn mưa hoa phượng đỏ ngầu phố xa
Vẫn còn đó những cánh đồng
Vẫn còn đó những mùa đông rất dài
Ai ru, ru mãi, ru hoài
Để mùa xuân cứ mệt nhoài trổ hoa
Cho lòng ta cứ yêu ta
Chắt từng câu chữ ra mà yêu em
Mai ngày em mở ra xem
Mỗi câu mỗi giọt bên rèm khẽ rơi
Ơi người ơi! Ơi người ơi!
Đã thương nhau, chớ có rời nhau ra!
(Kemerovo
2/9/1982)
Một chai rượu đế Bình Tây
Chia cho mấy chục chén đầy chén vơi
Cách xa một nửa khoảng trời
Nhớ về quốc khánh ở nơi quê nhà.
(Iscôi
2/10/1982)
Sớm nay tuyết đã rơi rồi
Iscôi trắng cả đất trời mênh mông
Quê nhà ta có lạnh không?
Mạ chiêm giữa giá, trời đông xót lòng
Bến Giác hình như chỉ để mơ
Nào ai đã gặp được bao giờ
Có không, không có nào ai biết
Nên nỗi trần gian vẫn cứ chờ.
Thiên chức trời ban khéo tự nhiên
Lạ sao khi ác lại khi hiền
Trăm năm chỉ một lần dương giới
Sao cứ bo bo với bạc tiền.
Chửa kịp sang xuân đã gọi hè
Thu buồn hờ hững ánh mây che
Lá bàng tơi tả rơi đầu phố
Để gió heo buồn mắt đỏ hoe
Năm nay vừa đến bẩy mươi
Mượn xuân tâm sự với người bạn xa
Nhớ xưa lời mẹ lời cha
Còn đây trách nhiệm cửa nhà cháu con
Rượu xuân đã mở thơm ngon
Trà xuân mới rót hương còn bay xa
Bâng khuâng với một chữ già
Bạc phơ râu tóc có là chi đâu
Câu thơ đặt bút đã lâu
Nợ đời còn đó đã đâu dám già
(Nhớ về tướng quân Trần Khánh Dư)
Tiểu mãn đang về trắng cả sông
Nhạn Loan Cổ Độ rộng mênh mông
Xà lan ngược nước chờ lên bắc
Bè vó xuôi dòng đợi xuống đông
Nắng muộn vẫn vương trên bãi sậy
Sương chiều đã phủ mé đồi thông
Thuyền than ẩn hiện vừa đi khuất
Để lại đôi bờ nước trống không
Đến cửa Huyền Thiên nắng đã nhòa
Khói trầm ngào ngạt tỏa bay xa
Nền xưa nắng đốt phơi son đỏ
Đường mới mưa chan nổi đá già
Ngọc Đế mở đường lên Cảnh Giới
Phật Hoàng dẫn lối tới Ta Bà
Câu kinh nhật tụng vừa vang vọng
Ngàn ánh sao bay trắng Nguyệt Hà.
Chỉ mong uống để cho say
Xóa đi tất cả đắng cay trong lòng
Chén đời ai cứ xoay vòng
Trút bao quên nhớ vào trong chén này
Buồn vui bao tháng bao ngày
Theo mây theo gió mà bay lên trời
Thương ta bao chén chào mời
Uống bao nhiêu thế mà rồi chẳng say
Vài đống gạch non xếp chẳng đầy
Thành Phao còn lại bấy nhiêu đây
Minh Hồ mấy bận tan bờ bãi
Lê Mạc từng phen nát cỏ cây
Sườn núi quanh co làn khói phủ
Triền sông mờ mịt đám sương dầy
Cánh đồng làng Ngọc đang vào vụ
Rộn rã âm vang tiếng máy cầy
Ta đã đi tìm, từ ấy chưa thôi
Mùa chim én bay hoài trong nắng
Từng qua hết bao mùa xa vắng
Tưởng bao lần rời rã để buông xuôi.
Ta vẫn đi tìm, từ bấy chưa nguôi
Mùa xuân mới qua từ lâu lắm
Mà chưa thấy đâu làn hơi ấm
Nắng trưa nghèo, vài sợi chăng tơ
Đã quen rồi mà sao vẫn bơ vơ
Tình trăng gió lấp đầy trên mặt giấy
Tình sông núi, tình em tìm không thấy
Để thơ buồn, buồn mãi những ban mai.
Ta đã yêu, muôn dặm hồn ai
Nghe trong đất, mùa khô ngàn cơn khát
Nghe trong gió, chiều hoang niềm xe xắt
Tiếng ru hoài man mác giữa cô liêu.
Ôi câu thơ, bao giằng xé trong yêu
Một hạt bụi, một tia trời rực rỡ
Như ta đó bao vết hằn rạn vỡ
Giữa muôn ngàn tia chói cuối chiều xa.
Tháng chín này cả ba bố con chung
Ngày sinh nhật nối gần đôi con số
Hai cô bé cứ ở bên cạnh bố
Bánh kem mềm chan mật tiếng cười con
Bố luôn nghèo chẳng có thứ gì ngon
Một chút lương hưu chẳng bưa đôi bữa rượu
Nên quần áo cũng chẳng mơ hàng hiệu
Cứ chợ giời là đủ kín tay chân
Bố luôn nghèo bởi ít những người thân
Lại chẳng thể cận kề trong gặp gỡ
Đường xa quá vé tàu không đủ chỗ
Một chút quà gặp mặt lại càng khem.
Bố luôn nghèo vì thưa vắng anh em
Cha mẹ đói, để lạc từ khi trước
Vì như thế nên cứ thầm mơ ước
Cháu con nhiều cho vợi bớt cô đơn.
Có một điều muốn dặn các con hơn
Dù vất vả vẫn giữ lòng trong sạch
Làm thân gái quyết giữ gìn trinh bạch
Để gia đình luôn trong ấm ngoài êm
Còn một điều, bố muốn dặn thêm
Sự nghiệp gia đình mới là đáng kể
Phải chăm chút từ khi còn
trẻ
Để mai ngày gia cảnh tốt hơn lên…
Tháng chín rồi, các con nhớ hay quên
Mừng sinh nhật, hãy vui lên cùng bố.
Hình như là tiếng mùa thu
Từ ngày hôm ấy mịt mù gió sương
Ngỡ là đứt mối tơ vương
Lại về lặng lẽ đánh đường tìm nhau
Lại về xới lại cơn đau
Làm cho khô héo cả cau, lẫn trầu
Đã tan, từ lúc ban đầu
Khơi làm chi nữa nỗi sầu mùa thu
Hình như vẳng tiếng ai ru
Chuyện tình năm ấy cho dù đã xa
Trái tim dường vẫn chưa già
Cứ luôn thổn thức để mà nhớ thương
Người đi xa mấy đoạn trường
Sao còn vương vấn đón đường tìm ta
Để rồi tình mãi không xa
Tiếng mùa thu lại bay qua gợi buồn.
(Tặng các bà mẹ có con là liệt sĩ)
Khi tôi ra mặt trận mẹ không dám khóc
Sợ con buồn rồi mẹ lại buồn thêm
Mẹ khẽ vén lại tấm khăn buộc tóc
Có ai ngờ trắng hết chỉ một đêm
Mẹ dặn dò, rồi lại dặn dò thêm
Việc non nước với con là nghĩa vụ
Dù gian khó phải kiên gan bám trụ
Đánh quân thù cả nước đã không lui…
Hãy thương ta để cho mẹ ta vui
Bởi của mẹ cái gì cũng quý
Và hãy giữ, dù chỉ là một tý
Chút thịt xương mẹ gửi gấm vào ta
Đừng bao giờ tùy tiện xa hoa
Thịt xương mẹ mà ta đang giữ
Chín tháng hoài thai, một ngày ở cữ
Mẹ vui cùng con, mẹ sống cùng con
Ta biết ta còn nợ với nước non
Không thể vì mình, cân đong nặng nhẹ
Và như thế nỗi buồn của mẹ
Đã bao lần, các con đã từng quên
Ngày trở về, da thịt chẳng vẹn nguyên
Mẹ chợt khóc, nắn sờ từng chỗ một
Trên gò má, nước mắt lăn từng giọt
Bao anh em trong xóm đã không về…
Khi con đi cũng chỉ một lời thề
Hiến xương máu để mong ngày độc lập
Mơ cái chết sẽ vô cùng cao đẹp
Tặng cho đời bằng chính sự hy sinh
Con trở về, lòng vẫn đinh ninh
Xương thịt, tâm hồn đã dành cho đất nước
Ngày mai tới chẳng thể nào dừng bước
Mẹ có buồn … khi con mẹ đã hy sinh !
Thơ điện nói gì cũng điện
Như đời ta điện mãi kề bên
Mùa đông rét bếp hồng hơi ấm
Lúc sang hè vòng quạt suốt ngày đêm
Mỗi cuộc đời đâu có dễ quên
Đĩa đầu thắp lờ mờ gác nhỏ
Giờ như giữa thiên hà trăng tỏ
Chính là ta xoay lưới điện soi vào
Chiều mưa đem rượu uống chơi
Ta mời ta chứ có mời ai đâu
Chén nào cũng chén mở đầu
Uống rồi lại uống mặc dầu tỉnh say
Quên đi bao nỗi đắng cay
Quên đi hết thảy những ngày đua chen
Lửa tim lại được nhóm nhen
Xóa tan đi những đêm đen cuộc đời
Gỡ ra bao mối rối bời
Là thơ em đó, với lời thương yêu
Dẫu rằng ta có liêu xiêu
Cũng là những chén giữa chiều đang mưa
Lạ sao vẫn rượu ngày xưa
Bỗng dưng hóa ngọt như chưa cay nồng
Đừng bao giờ chén cuối cùng
Để ta viết mãi những dòng thơ say.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét