Thứ Hai, 25 tháng 8, 2025

THƠ NĂM 2025

 

GỬI LỜI TÁO QUÂN

Táo quân cưỡi cá về trời

Dưới ban thờ chép mấy lời tâu lên

Cầu cho khắp hết dưới trên

Năm châu bốn biển bình yên mạnh giầu.

22/1/2025

 

THIÊN TAI HỌA HẠI

Nắng mấy tháng rồi chẳng chịu mưa

Băn khoăn suốt cả sáng chiều trưa

Thương bao phường phố tường vôi đổ

Xót bấy làng quê mái lá thưa

Bão lũ chưa qua cơn vận hạn

Nắng nôi đã tới héo như dưa

Thiên tai họa hại chồng lên mãi

Chẳng biết giờ đây đã hết chưa

 

NGẪU HỨNG XUÂN

(Viết giữa quảng trường Sao Đỏ)

Rét mướt năm nay rõ thật dài

Đầu cành đã thấy nụ hoa khai

Mai vàng xếp kín ven hồ nước

Đào đỏ trưng cao dưới tượng đài

Thôn xóm lũ về càng vất vả 

Phố phường bão đến lắm chông gai

Trào dâng trong dạ bao tâm sự

Viết mấy vần thơ gửi tới ai

2025

 

CHUYỆN MAI

Mai mua từ năm ngoái

Năm nay chẳng trổ hoa

Thì ra mình dốt đặc

Chẳng vặt lá từ xa

 

LAY ƠN

Lay ơn mua trước tết

Còn nguyên củ nguyên cành

Chẳng ngờ trời khá ấm

Hoa nở rõ to đoành

 

MUA ĐÀO

Lại mua đào chơi tết

Chọn mãi vẫn không ưng

Ít tiền nên đành bỏ

Nhìn chỉ thấy dửng dưng

 

SẮM QUẤT

Dạo khắp phố khắp phường

Tìm mua một cây quất

Giá ở tận trên trời

Nghe xong thật chết ngất

 

MUA GÀ

Vợ mua chục chú gà

Chân vàng mào cờ đỏ

Mấy người khuyên nên bỏ

Nắm rắn chớ cúng gà

 

PHẢI TREO

Mèo đẻ nằm dưới bếp

Suốt ngày kêu meo meo

Chẳng thể bán đi được

Mọi thứ đành phải treo

 

VIẾT NHÂN NGÀY TÌNH YÊU

Kể chuyện tình yêu của thuở nào

Lòng mình bất chợt thấy nôn nao

Bao người ngày trước đâu rồi nhỉ

Những bạn giờ đây mất hết sao

Gọi điện toàn nghe không kẻ nhận

Nhắn tin chỉ thấy vắng thuê bao

Phải chăng bận bịu lo sinh kế

Xa cách thành ra ít đổi trao

 

CHIA TAY RA TRẬN

Ngày này của sáu chục năm xưa

Bạn tiễn lên đưởng giữa buổi trưa

Mái tóc lòa xòa trong tiếng gió

Đôi môi nhợt nhạt dưới làn mưa

Bên cầu hối hả càng đơn lẻ

Giữa chợ ồn ào vẫn vắng thưa

Bóng dáng nhòe dần nơi góc phố

Ba lô quân phục khẽ đu đưa

 

TẾ CỬA ĐÌNH

Trước cổng cây nêu mới dựng rồi

Sân đình đã kẻ những đường vôi

Chiếc cầu độc mộc vừa neo chặt

Sới vật cát nâu mới đắp bồi

Hoa quả xôi chè bày trước án

Thịt thà giò chả xếp trong thồi

Dãy trên vài vị giơ tay vái

Dưới chiếu dăm ông tóc bạc ngồi

 

VIẾT CÂU CẢM THÁN

Thêm một mùa xuân nữa lại về

Càng buồn cho những kẻ xa quê

Trên ban hương khói không ai thắp

Ngoài mộ cỏ cây mọc tứ bề

Vẫn biết ly hương do cuộc sống

Mà sao lòng vẫn cứ ê chề

Viết câu cảm thán trên trang sách

Vợi bớt trong tâm những não nề

 

NGẪU HỨNG CHIỀU MƯA

Ất Tị vừa thay chỗ Giáp Thìn

Toàn dân vẫn cứ nhớ như in

Tám mươi năm nước luôn bền chắc

Nước tám chục xuân vẫn vững tin.

12/3/2025

 

NGÀY HỘI ĐƯỜNG THI

Ngày hội Đường thi đã mở ra

Gia Lai tươi đẹp nắng chan hòa

Nụ cười rạng rỡ trai bên gái

Ánh mắt say sưa trẻ cạnh già

Tiếng hát rộn ràng vang khắp xứ

Lời thơ bay bổng vọng muôn nhà

Mỗi trang sách mới bao trân quý

Ca tụng tình yêu thật mặn mà.

15/3/2025

 

KẾT QUẢ

Đào tết đã kết quả

Lại tiếp tục ra hoa

Cứ tươi nguyên như thế

Để vui cùng cả nhà

16/3/2025

 

NGẪU HỨNG VÀO THU

Dừng chân trên thảm lá vàng

Gió đưa cành sấu nhẹ nhàng vào thu

Nẻo xa thoáng chút sương mù

Ngập ngừng ai thả câu ru giữa trời

14/3/2025

 

SANG TRANG

Trời chiều trôi thật là nhanh

Xé đôi trang sách chép thành bài thơ

Câu nào tím bẫm ước mơ

Câu nào thả rối tóc tơ cùng người

Câu nào kể lúc em cười

Câu nào thề nguyện chín mười cùng nhau

Câu nào gửi đến ngày sau

Câu nào thắm thiết sắc màu lứa đôi

Câu nào để nói về tôi

Câu nào gửi để thả trôi gặp nàng

Câu nào gửi ánh trăng vàng

Câu nào gánh nặng vai mang chữ tình

Câu nào riêng của ta mình

Câu nào thăm thẳm nghĩa tình mẹ cha

Câu nào kể nỗi can qua

Câu nào xẻ nửa chia ba bốn phần

Câu nào chung đụng lúc gần

Câu nào kể chuyện những lần chia xa

Câu nào nhung nhớ đôi ta

Câu nào viết để muôn hoa nở hồng

Trời chiều sương khói bóng lồng

Ghép đôi câu chữ nối dòng sang trang.

16/3/2025

 

TRỞ LẠI GIA LAI        

Tiếc không trở lại chiến trường xưa

Năm chục mùa xuân đã có thừa

Vây ép bao ngày phơi giữa nắng

Công đồn cả tháng ngập trong mưa

Đức Cơ đánh chiếm ngay đầu sáng

Chư Nghé dẹp tan lúc cuối trưa

Mặt trận Tây Nguyên rừng rực đỏ

Tiếc không trở lại chiến trường xưa

 

Ô CÁCH CẦU ƠI

(Nương vần thơ Trần Phao)

Mưa Ngâu rả rích mấy đêm ròng

Đã hẹn mà sao cứ nhớ mong

Gọi gió cáo rằng còn chém đá

Kêu mây chối bảo bận vun bông

Bao ngày chờ chực lo nồng hạ

Mấy tháng mỏi mòn sợ giá đông

Ô Cách cầu ơi sao chửa bắc

Để em nhớ lại lễ tơ hồng

 

HẸN XUÂN

(Họa thơ Thanh Tình) 

Từ lúc chia tay thổn thức hoài

Nhớ sao lời hẹn đón chờ ai

Ngoài vườn vẫn đó dăm bông cúc

Trước cổng còn đây những nụ mai

Sáo trúc anh từng ham đọ sức

Đàn then em cũng muốn thi tài

Thế rồi giã hội về đôi ngả

Chả biết tình xuân có nhạt phai

 

TẠO NGƯỜI

Một dẻ xương sườn được cắt ra

Vẫn chung cơ thể ấy thôi mà

Cũng đều tim óc cùng gan ruột

Lại vẫn tóc lông với thịt da

Khéo bảo sinh sôi từ suối Mẹ

Từng nghe nảy nở bởi nguồn Cha

Hai mươi thế kỷ bao nhiêu chuyện

Giáo hội giờ đây đã khác xa

6/4/2025

 

TẠO VẬT

Tạo vật rồi ra mới tạo người

Cỏ cây hoa lá phải cho tươi

Cá tôm voi ngựa trâu mèo chó

Hổ báo bọ sâu rắn rết rươi

Khỉ voọc cáo cầy ong rận rệp

Gấu dê ếch nhái cóc đười ươi

Nhân gian từ ấy tăng thêm mãi

Mỗi cuộc sinh sôi một khóc cười

2025

 

QUẢ CẤM

Thì ra lão rắn quả là tinh

Biết Chúa tạo nên mọi sự tình

Chốn ác bày ra trò sắc dục

Xứ hiền khơi dậy trí thông minh

Rõ là đặt bẫy giăng chờ sẵn

Lại nữa còn cho đó tội tình

Đức Chúa khéo là ngài lắm mẹo

Quả cấm bày ra để hại mình.

2025

 

SÁNG THẾ KÝ

Sáng thế ký này đã mở toang ra

Chẳng thể biết sự đầu, sự cuối

Chỉ có đọc và rồi bối rối

Từng trang của Môi-Se cho ta.

Đọc mãi rồi nghĩ vẫn không ra

Sinh đất, sinh trời, sinh người, sinh vật

Chỉ được nghe và tin là thật

Đừng hỏi gần và đừng hỏi xa

Bởi tất cả mọi điều

Chỉ có một mình đức Giê-hô-va.


Sáng thế ký này từ ấy lan xa

Về cảnh vườn Ê-đen

Về cây lành, cây ác

Từ câu chuyện này đến câu chuyện khác

Thành kinh, thành sách, thành lời.

Và người biến hình tạo tác

Vẫn chỉ là đức Giê-hô-va

 

Sáng thế ký này dẫn dụ chào mời

Chuyện ngăn cấm chẳng là gì khác

Thêm cám dỗ và thêm cảm giác

Để sinh ra người đời.

Sáng thế ký này cứ thế tuyệt vời

Từng câu, từng câu trong tân ước, cựu ước.

Và A-đam Ê-va tiền thân thuở trước

Bị đuổi ra khỏi vườn Ê-đen.

 

Cho dù thế vẫn không oán giận hờn ghen

Bởi mọi cái đều là hạnh phúc

Bởi mọi cái trở nên đông đúc

Kể từ khi Ca-in cùng A-bên ra đời

Sáng thế ký này dài biết bao lời

Là bấy nhiêu những gì mới mẻ

Là bấy nhiêu những điều muốn kể

Ai đã gán cho linh thiêng…

Là Đức Chúa Trời.

2025

 

NGHỈ DƯỠNG

Rỗi việc cùng con tới Đảo Rều

Gọi là du ngoạn nói cho kêu

Cửa nhà xây cất như thành quách

Vườn tược cấy trồng tựa thảm thêu

Tầu đến xôn xao bên bậc đá

Xe sang tíu tít dưới sân rêu

Biển trong leo lẻo chờ nhau đến

Đắp cát xây lầu nhốt vỏ nghêu.

17/4/2025

 

VỀ VỚI NAM GIANG

Lại về ngắm cảnh xã Nam Giang

Xóm láng ngày xưa chỉ mấy làng

Sắt thép chất cao chen lối dọc

Đồng nhôm trải rộng chật đường ngang

Văn Chàng Lục Tổ còn in dấu

Kéo chữ Đại Bi đã xếp hàng

Thị trấn mới xây phô cảnh đẹp

Khắp nơi biển hiệu mới trang hoàng

15/3/2025

 

CHUYỆN CỦA THÁNG TƯ

Tháng tư này năm chục lần qua

Những chiến sĩ đã không còn trai trẻ

Người ra trận năm nào cũng kể

Những chuyện về ba mươi tháng tư.

Ở lính hai mươi năm, ngày tháng có dư

Không chiến dịch nào mình không có mặt

Những trận công đồn ngày đêm bám chặt

Hầm hào nước ngập dưới mưa

Đã có bao ngày suốt sáng chiều trưa

Càng nhớ những ngày đói cơm đói muối

Măng nứa măng le nấu cùng cá suối

Chia nhau đỡ bữa rừng xa

 

Tháng tư này năm chục lần qua

Cuộc chiến kéo dài hơn hai thập kỷ

Những người lính già chưa bao giờ nghỉ

Hành quân khắp các chiến trường

Ấp Bắc chưa qua Bình Giã lên đường

Rồi đó Đồng Xoài, Ba Gia chiến thắng

Vạn Tường, Plâyme Dầu Tiếng

Dũng mãnh bước đi Mậu Thân sáu tám

Khe Sanh Đường Chín cứ thế vang xa

 

Tháng tư này năm chục năm qua

Ra Bắc vào Nam chung tay cả nước

Phong tỏa thủy lôi, B52 rải thảm

Đâu thể sánh với trái tim dũng cảm

Vươn cao đánh đuổi quân thù.

Tháng tư này diệt cứ Đồng Dù

Chiếm Ban Mê Thuật

Đà Nẵng Vĩnh Long sấm giăng bão giật

Đuổi cùng bè lũ tay sai

Trận chiến sau cùng có một không hai.

 

Chuyện của tháng tư nói sao cho hết

Chiến công, chiến công kể sao cho xiết

Năm mươi năm rồi nước non đi tiếp

Dan tộc quang vinh, dân tộc can trường

Đất nước Việt Nam dũng cảm phi thường

4/2025

 

BIẾT ĐỂ AN LÒNG

Khói bụi cuộc đời khó tránh xa

Tuổi thơ đã vậy đến khi già

Mưu sinh cũng phải lo tìm kiếm

Lập nghiệp nào đâu dám bỏ qua

Tối tối nghĩ suy nhiều bão tố

Ngày ngày bươn trải lắm phong ba

Cuộc đời vốn dĩ không suôn sẻ

Biết để an lòng với chính ta.

8/4/2025

 

CUỘC SỐNG TIẾN XA

Năm chục xuân tròn đến lại qua

Từ khi thống nhất nước non nhà

Mấy lần giặc giã xâm lăng đến

Cũng lắm kẻ thù cấm vận qua

Vững chí lòng dân càng xốc tới

Kiên trung ý Đảng quyết xông pha

Trải bao nguy biến không hề nản

Cuộc sống giờ đây đã tiến xa

7/5/2025

 

CẢNH QUÊ

Quang cảnh làng quê thật khác xưa

Quán hàng ăn uống quá dư thừa

Loa đài ồn ã vang trong tối

Xe pháo rồ ga điếc cả trưa

Chợ búa ngày đêm không lúc vắng

Khách thương sớm tối chẳng hề thưa

Không ngờ bốn phía toàn siêu thị

Đặt mối bao thầu đón với đưa

 

TUỔI HỌC TRÒ

Chói lọi màu hoa tuổi học trò

Không hương mà vẫn cứ thơm tho

Kìa ai đã gửi đêm sang bến

Đâu kẻ từng trao lúc xuống đò

Mảnh lược chia ly đau tựa xé

Tấm khăn giã biệt rối như vò

Mấy mươi năm ấy còn in dấu

Kỷ niệm bao đêm đã hẹn hò

3/5/2025

 

MÙA HOA PHƯỢNG

Cây phượng năm nào sắp trổ hoa

Nhớ sao trường cũ ở quê nhà

Bài thi tốt nghiệp vừa găm lại

Buổi họp đoàn viên đã diễn ra

Kẻ áp môi kề êm mái tóc

Người đưa tay nắm ấm làn da

Tiếc đêm giã biệt sao mà ngắn

Cây phượng ngoài kia sắp trổ hoa

10/5/2025

 

NHỚ HÈ

Tiếng cuốc râm ran đã gọi hè

Đêm dần sắp cạn dưới bờ tre

Đàn chim mải miết bay đầu núi

Lũ cá tung tăng lượn dưới khe

Đã lúc chống chèo chờ vượt thác

Lại khi bẻ lái đợi xuôi bè

Thế rồi mọi chuyện dần quay lại

Tiếng cuốc râm ran đã gọi hè.

20/5/2025

 

THẬT TỰ HÀO

(Về hai nước Việt Nga)

Đã hiểu lòng nhau tự thuở nào

Nghĩa tình bè bạn mãi thêm cao

Từng khi chặn lũ thực dân tới

Lại lúc ngăn quân đế quốc vào

Dũng cảm hy sinh cho đất nước

Kiên trung quyết tử bởi đồng bào

Tám mươi năm ấy tình đồng chí

Sát cánh bên nhau thật tự hào.

9/5/2025

 

CẢM HỨNG DIỄU HÀNH

Tổ chức diễu hành hẹn đã lâu

Cờ sao chói lọi sáng tươi mầu

Sẻ san kỷ niệm cùng đồng chí

Cảm tạ chung vui với bạn bầu

Ghi nhớ công lao trong cả nước

Tỏ tình thân ái khắp năm châu

Kẻ thù thấy đó càng run sợ

Vỡ vụn buồng tim bạc mái đầu

30/4/2025

 

CẢM HỨNG NGUỒN XUÂN

Mở cửa tao đàn để đón xuân

Câu thơ mới mẻ chắp thêm vần

Nụ đào hồng thắm chờ tri kỷ

Bông cúc vàng tươi đón cố nhân

Ly rượu ấm nồng nâng mấy bận

Chén trà thơm mát rót bao lần

Cả năm mòn mỏi sao lâu thế

Nghe tiếng thơ reo tết đã gần.

 

THƠ ƯỚC

Những ước vào Nam lấy một lần

Gặp bao bè bạn với người thân

Lội sông tải đạn từng đau cổ

Leo dốc chuyển thương đến sái chân

Rừng rú Gia Lai đằm nghĩa nước

Núi non Đắc Lắc thắm tình dân

Nhưng rồi sức yếu không đi nổi

Ngồi viết bài thơ gửi cố nhân

4/2025

 

KỶ NIỆM VÈ MÙA HẠ

Cánh cò gọi hạ tít trên cao

Lại thấy bâng khuâng một thuở nào

Gió sớm vẽ vòng trên sóng nước

Nắng chiều trải thảm mặt đê cao.

Chiều nay lần nữa anh đi vắng

Nỗi buồn đến tắt cả trăng sao

Cuốn sổ bìa xanh thêm bịn rịn

Tấm khăn hoa đỏ năm tay trao

Em một mình một bóng liêu xiêu

Vẫn cứ yêu nhau như cha mẹ từng yêu

Mùa hạ đang về nắng nóng như thiêu

Em đứng đó một mình đơn lẻ

Nhớ, nhớ mãi tháng năm tuổi trẻ

Mình bên nhau tha thiết một câu hò

Bờ đất nâu đen cỏ cháy gió lùa

Làn khói trắng bay về xa tắp

Vầng dương đỏ chói lòa trong mắt

Bờ sông ơi người đã đi rồi

Mùa hạ nhiều thêm thắc thỏm bồi hồi

Người năm ấy dần quên trong ký ức

Tiếng trẻ lao xao giữa đêm chợt thức

Nhắc trong lòng kỷ niệm vẫn chưa quên

Bờ sông này ai đến đợi từng đêm

20/5/2025

 

ĐẠI HỘI SÁNG NAY

(Ngày 28 tháng 6 năm 2025)

Sáng nay mở Đại hội thơ Đường

Tụ tập hội viên khắp bốn phương

Xa tận Vũng Tầu cùng Bắc Cạn

Gần ngay Hà Nội với Sông Thương

Không nề vất vả cùng xa cách

Chẳng ngại gian lao với dặm trường

Giữ lại cánh già tài đáng trọng

Kế thừa lớp trẻ giỏi khiêm nhường

28/6/2025

 

NHỚ VỀ NGÀY THÀNH LẬP

(Ngày 15 tháng giêng năm 2005)

Lại nhớ năm nào mở Hội thơ

Đất thiêng Văn Miếu thắm sao cờ

Lớp già luống đã bao mong mỏi

Cánh trẻ từng qua những đợi chờ

Tứ tuyệt muôn câu nên quý trọng

Thất ngôn ngàn tứ phải tôn thờ

Âm vang tiếng trống mời khai hội

Lại nhớ năm nào mở Hội thơ

27/6/2025

 

CẢM HỨNG ĐẠI HỘI IV

(CLB thơ Điện Việt Nam)

 

Đại hội sẽ tiếp nhau bốn khóa

Sáu mươi bẩy lần, thơ đã đơm hoa

Những trang viết về người thợ điện

Vẫn rộn ràng trong mỗi trái tim ta.

 

Ký ức tình yêu, dào dạt bao la

Giữa trăn trở người còn, người mất

Một lần thấy nhau, vui tràn nước mắt

Thương bao người bạn đã đi xa.

 

Thợ điện kiên cường từ ấy trong ta

Bao lần máu đã từng nhuộm đỏ

Những giọt mồ hôi mỗi ngày đêm nhỏ

Đã thành sông, thành suối tuôn rơi.

  

Dẫu Bác xa rồi, con vẫn gọi Bác ơi

Tượng vàng, tạc trong lòng người thợ

Lời Bác dặn chúng con ghi nhớ

Tổ quốc còn đây, hoa gấm tươi màu.

 

Chúng con lớn lên, đất nước mạnh giầu

Theo lời Bác: Mang tầm người chủ

Và lớp lớp gắng làm nhiều, làm đủ

Xứng lời Người căn dặn buổi đầu tiên.

 

Đại hội năm nay như cuộc đoàn viên

Tụ tập cả trong Nam ngoài Bắc

Đất nước vươn mình, câu thơ thầm nhắc

Sáng chói tình yêu Thợ Điện quang vinh.

17/6/2025

 

KHAI HỘI ĐƯỜNG THI

Những mong ước rồi cũng thành sự thật

Văn Miếu sáng nay nhộn nhịp tưng bừng

Cả nước về vui tủi tủi mừng mừng

Trống khai hội vang lên dõng dạc

Dù có đúng hay là sai lạc

Văn hóa cha ông mãi sáng trong lòng

Ai đó băn khoăn giữa một cộng đồng

Những bia đá vẫn xếp hàng thẳng lối

Bao triều đại chưa bao giờ từ chối

Những văn nhân sĩ tử từng thời

Lịch sử ngàn xưa đã dẫn bao lời

Một quá khứ kiên cường oanh liệt

Dù khi đó cái nôi tiếng Việt

Chưa cùng ta vào trận chống chiến tranh

Một bài Đường thi vẫn tỏ liệt oanh.

Sáng nay đây văng vẳng kỳ thanh

Thơ Đường luật chất cao như núi

Ngàn trang sách chẳng hề bối rối

Mở ra rồi: Thắp sáng Đường thi.

Có bao người còn và bao vị đã ra đi

Thắp nén hương trầm khấn cùng tiên tổ

Hội thơ “cũ” từ nay sẽ mở

Cho muôn thơ hòa trộn một nguồn chung

Những mặc khách tao nhân đĩnh đạc ung dung

 

ĐẠI HỘI ĐƯỜNG THI

(Mừng ngày Đại hội Thơ Đường)

Đại hội Đường thi đã mở ra

Mừng vui chào đón nở muôn hoa

Muôn trang tình tứ tươi như ngọc

Vạn bức tranh thơ đẹp tựa ngà

Hơn một ngàn năm vần vẫn trẻ

Suốt mười thế kỷ tứ không già

Từng câu gửi gắm hồn thi sĩ

Để tặng non sông đất nước nhà

4/2025

 

HỢP NHẤT

Hợp nhất ngày mai đã tới ri

Chỉ còn vài tiếng nữa mà thôi

Cờ hoa đã cắm đầy rừng biển

Khẩu hiệu vừa treo kín núi đồi

Thôn xóm y nguyên từ thuở ấy

Phố phường vẫn thế tự bao hồi

Bây giờ kết lại thêm gần gận

Cả nước vươn lên đổi mới rồi

30/6/2025

 

ÍT THÔI MÀ

(Ngẫu hứng tám mươi)

Tám mươi đâu đã gọi là già

Cái mốc tròn trăm cũng vẫn xa

Công chức vài nơi đâu đáng kể

Quân nhân dăm trận có chi là

Tuổi cao lãnh đạo vui vài khóa

Lập hội thơ ca dựng mấy tòa

Khối vị so bì hơn kém tuổi

Huơ tay chặc lưỡi…ít thôi mà.

 

GIỐNG TA KHÔNG

(Tự trào)

Có ai à ới giống ta không

Mấy chục năm ròng chỉ chạy rông

Chốn ấy lôi dài chờ “đắp” núi

Nơi kia kéo riết đợi “đào” sông

Đất chưa có mạch kêu rằng cạn

Nước chỉ thấy bùn bảo cũng nông

Đã biết mọi điều vô tích sự

Vài câu gượng gạo để phèng bông.

 

CHUYỆN DẦN QUÊN

 

Mình quen nhau chẳng biết tự bao giờ

Và bắt chuyện một chiều đầu hạ

Dù ngượng ngập như quen như lạ

Cũng hẹn nhau sẽ đến thăm chơi.

 

Rõ là xa mỗi đứa mỗi nơi

Hoàn cảnh khá quen như bao người khác

Bạn bè vun vào lúc nào cũng nhắc

Chia tay sao cứ bần thần.

 

Những tối không trăng ngồi xích lại gần

Bãi cỏ dưới chân không còn một cọng

Cũng chửa lần nào hai người cất giọng

Nói cùng nhau chỉ một tiếng yêu.

 

Thực tập kéo dài cũng chẳng bao nhiêu

Em trở về trường rồi đi làm việc

Chỉ một lá thư xa xôi biền biệt

Chưa lần nào tự đến thăm nhau.

 

Cho đến một ngày mẹ yếu, mẹ đau

Mong con cái yên bề gia thất

Bạn bè hỏi thăm dẫn đi đường tắt

Ngại ngùng chẳng dám tìm nhau.

 

Một tháng hẹn hò sao thấy thật mau

Rồi lỡ hẹn dài bao ngày nữa

Và bất chợt tự nhiên gặp gỡ

Vầng trăng khuya ngát một mùa cau.

 

Gần nửa năm rồi lại cuối năm sau

Không thể gặp khi anh tìm đến

Chiều hoe vắng khi đò rời bến

Tối đang về giục bước chân mau.

 

Đường xá thêm dài vẫn ngó về sau

Một dáng dấp nửa quen, nửa lạ

Đồng phơi ải chỏng chơ gốc rạ

Thêm một bất ngờ như đã chờ nhau

 

Chẳng hỏi han gì anh nói thật mau

Nếu em muốn để cho anh cưới?

Rồi bẽn lẽn mắt nhìn xuống dưới

Em bằng lòng chỉ khẽ gật đầu thôi.

 

Đêm trắng cuối đông mỗi đứa một nơi

Thêm một nỗi buồn xa quê, xa mẹ

Hai nửa tình nghèo rưng rưng mắt lệ

Âm thầm trằn trọc từng đêm.

 

Anh giả niềm vui cất giọng trang nghiêm

Xin được phép lập gia đình mới

Và ngay đó bất ngờ bối rối

Cheo cưới cháu đầu, đâu thể cho qua.

 

Câu chuyện nhẹ dần những mối lo xa

Thương người lính gia tài nghèo túng

Mình đơn giản muốn sao cho đúng

Nghĩ mà nên và đã nói thì nên…

 

Năm mươi năm nhiều chuyện dần quên

Con cái lớn lên lấy chồng lấy vợ

Dù cho thế vẫn còn vướng nợ

Của đôi người khi ấy đã thành duyên.

30/5/2025

 

NGẤU HỨNG ĐƯỜNG HOA

Ta treo lên tường những chậu cao su

Nhặt ở xung quanh những loài hoa dại

Chỉ mong những người thường hay qua lại

Nhìn để làm quen, nhìn để làm vui.

Sức đã mỏng rồi cũng định rút lui

Nơi hậu trường những đêm diễn kịch

Nơi cuộc sống đã dần thanh lịch

Sau những ngày vất vả gian nan.

Ta không nhiều tiền như những nhà quan

Cũng không giầu như nhà thương mại

Nhưng chẳng bao giờ nhận lòng thương hại

Của cuộc đời tìm đến ban cho.

Ta biết những gì vất vả cam go

Bom đạn chiến tranh nào ai tránh được

Ta biết những gì anh hùng dũng lược

Chưa bao giờ nhắc đến tên ta

Cho dẫu trên mình mang một loài hoa.

Ta treo trên tường những thứ như ta

Cùng với nó là bao cỏ dại

Rất đông đúc có trong thời đại

Chỉ giấu mình hòa trộn giữa nơi xa.

Ta treo lên tường là những bài ca

Của sự yêu thương của lòng nhẫn nại

Chẳng mơ mộng thành công thất bại

Bởi ta là hạt cát nhỏ nhoi.

Đã có những gì bới móc săm soi

Ném tự trọng vào nơi thùng rác

Giở thói gian manh của loài quỷ ác

Rắc tro than lên mặt con người

Xóa không gian cùng những nụ cười.

Ta treo lên tường những thứ không lời

Câu chữ đơn sơ hòa cùng đồng loại

Để trăn trở một điều huyền thoại

Hạnh phúc về cho những vùng quê.

 

Tất cả bao người từng đã say mê.

10/6/2025

 

TRIỀU SÔNG MÃ

(Họa thơ Cao Thị Hòa)

Sông Mã dữ dằn tiếng đã om

Đông vui phố chợ xếp dăm chòm

Bên này núi Ngọc mình nằm ngửa

Phía ấy hang Rồng cẳng đứng khom

Nước xuống lờn vờn bao vị ngắm

Triều lên ràn rạt khối ngài dòm

Thấp cao xuôi ngược khi nào nhỉ

Muốn biết thì ngay đến đó nom

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  NGÀY PHỤ NỮ   Ngày phụ nữ năm nay trở lại Cả thế gian căm giận đau thương Lũ quỷ ác đang tay hủy diệt Khu dân cư và những ngôi trường Một ...