CẢM HỨNG GIÁP THÌN
Rồng
xanh sắp sửa đến cùng ta
Đem vạn
niềm vui tới mọi nhà
Trừ
diệt nội xâm không để thoát
Đánh
tan ngoại tặc chẳng cho tha
Bền gan
kết nối liên danh cũ
Vững
chí mở mang đối tác xa
Bốn biển năm châu đều kết bạn
Xuân về đất nước nở muôn hoa
18/12/2023
MỜI BẠN VỊNH XUÂN
Én liệng đưa thoi trước cửa nhà
Hình như xuân đã chạm vào ta
Mưa phùn ướt át đang dần bớt
Gió bấc lạnh
băng cũng cuốn xa
Mở hũ rượu Vân chờ khách
tới
Rót chung chè Thái đợi người qua
Giấy thơm đã sẵn bên bàn viết
Mời các thi nhân mở bút hoa
31/12/2023
NGẪU
HỨNG CHỜ XUÂN
(Họa thơ Huy Chúc)
Cánh én đưa thoi dưới nắng trời
Mang mùa xuân
mới đến trăm nơi
Gái trai quấn quýt môi tươi rói
Già trẻ hân hoan mắt sáng ngời
Gió bấc
bên hồi còn chửa ngớt
Mưa
phùn trước cửa vẫn chưa vơi
Thương bao chiến
sĩ đang cầm súng
Đứng đó canh chừng vạn dặm khơi
GHI NHỚ ĐIỆN BIÊN
Đất
nước muôn đời nhớ Điện Biên
Chiến
công vang dội khắp trăm miền
Hoa Kỳ
lập kế đầy gian trá
Pháp
Quốc bày mưu lắm đảo điên
Vây
chặt bộ binh lòng dũng cảm
Tấn
công pháo thủ chí trung kiên
Bẩy
mươi năm ấy còn ghi tạc
Đất
nước muôn đời nhớ Điện Biên
31/12/2023
LỜI
HẸN SÂN ĐÌNH
(Viết tặng Liên Phan)
Duyên đã lỡ rồi không gặp lại
Để cho lòng ai đó dần vơi
Và cuộc chia ly chỉ có vậy thôi
Duyên và phận nào ai đã biết.
Những gắn bó dẫu là tha thiết
Có ai đâu vun vén cho mình
Bốn tám mùa xuân trở lại sân đình
Câu hẹn cũ thêm lần hẹn mới.
Người hò hẹn cuối cùng đã tới
Bức tường nào có thể cản ngăn.
Một nửa giường đơn chiếu, đơn chăn
Thương đứt ruột, cô đơn vắng vẻ
Em thầm bảo tiếc khi còn trẻ
Chẳng dám vì tình, để bước chân đi.
Em cúi đầu, nhòe ướt hàng mi
Mái tóc bạc, chẳng đen lại được
Năm tháng chẳng thể nào chảy ngược
Thời gian ơi, ngừng một chút này.
Bóng tối đơn sơ bên dáng mai gầy
Sao cứ chông chênh, buồn đau đến vậy
Ơi bóng tối hãy che, hãy đậy
Một chút thôi cho ta ở bên nhau.
Anh lại ra đi buổi sáng hôm sau
Vòng xe cuốn tầng tầng gió bụi
Đời từng trải bao lần rất vội
Chẳng thể vì ai, chẳng thể vì mình.
Có lẽ mai đây góc nhỏ sân đình
Sẽ theo đến tận cùng mọi nhẽ
Như em đó một câu thật khẽ
Tiếc anh nhiều! Anh biết hay không?
8/3/2024
DẪN
ANH VỀ NÔNG CỐNG
(Viết tặng Thoa)
Em dẫn anh về quê hương Nông Cống
Núi Ngàn Nưa xanh biếc lưng trời
Dòng sông Lãng cứ triền miên chảy
Và hàng tre dìu dặt bao lời.
Cầu Vậy, cầu Vương vẫn đó một thời
Không bom pháo nào chia cắt được
Những đồng lúa mênh mông tóc mượt
Nối vào nhau xanh suốt đêm ngày.
Thương biết bao nhiêu, dáng mẹ lưng gầy
Mãi cặm cụi gom từng hạt nắng
Đồng nước úng bao mùa lụt trắng
Đọt dong riềng đỡ bữa các em thơ.
Em dẫn anh về chung một giấc mơ
Xây tổ ấm nơi quê hương lịch sử
Truyền thuyết Đền Mưng anh hùng bất tử
Đã rơi đầu vẫn sống đợi huyền cơ.
Chiều hoàng hôn giọt nắng chảy như tơ
Đường ghé bên sông, song hành một lối
Chợ Thượng đông vui ai kia bỏ mối
Côn Sơn ơi làng phố đẹp như thơ.
Em dẫn anh về một sáng tinh mơ
Gốc duối trổ hoa, rào tre thưa thớt…
Em buột miệng reo lên bất chợt
Nhà, nhà đây, anh xuống đợi em vào.
Em dẫn anh về Nông Cống ngày nào
Bao chuyện cũ đã chìm vào dĩ vãng
Chỉ vẫn đó với dòng sông Lãng
Cứ bồi hồi, lai láng chảy trong tim.
(Viết
lại bản nháp năm1977)
LẤY CHỒNG XA
Thương bao con gái ở xa
Quãng đường cách trở giỗ cha không về
Đã đành yên phận một bề
Nén hương lòng vẫn hướng về quê hương
Bơi chưng một nắng hai sương
Con thơ chồng yếu vấn vương mẹ già
Mạ gieo tuổi đã quá già
Mương khô nước cạn ai mà giúp cho
Nắm rơm, nắm rạ, nắm gio
Bận quanh năm bận, rối vò ruột gan
Xen canh gối vụ lan man
Làm sao có một lúc nhàn mà đi
Mười năm đằng đẵng qua đi
Các con cũng đã đến kỳ nhớn nhao
Nửa đêm bước thấp bước cao
Tầu xe vất vả cả bao đoạn trường
Làng xưa giờ chẳng nhớ đường
Lạ từ cái cống, cái mương đầu làng
Bước chân ngần ngại khẽ khàng
Thấy người quen chỉ nghé sang trộm nhìn
Người ta bạc vạn bạc nghìn
Mình nghèo thiếu cả niềm tin trong lòng
Ngược xuôi mấy bận lòng vòng
Hỏi anh, anh đã vào trong lâu rồi
Hỏi cô, cô đã qua đời
Hỏi em, em cũng đã rời đi Nga
Hỏi người hàng xóm họ xa
Người ta cũng đã bán nhà theo con
Dẵm chân lên bãi cỏ non
Mộ cha giờ cũng có còn nữa đâu
Nửa chiều tắt nắng rất mau
Đành cắm hương cạnh bờ lau thuở nào
Bao nhiêu nước mắt dâng trào
Mấy trăm cây số mới vào tới đây
Cha đi theo gió theo mây
Khôn thiêng xin hãy về đây chứng dùm.
20/4/2024
KỂ CHUYỆN VÀO VIỆN
Vào viện thấy toàn bác sĩ
Người nào cũng trắng tựa vôi
Khẩu trang che đi hết cả
Chỉ còn nhìn thấy mắt thôi.
Chỗ nọ kẹp dây lấy máu
Chỗ kia truyền nước chọc ven
Dặn dò khi cơm khi cháo
Đúng giờ uống thuốc đừng quên.
Vào viện gặp bao nhiêu việc
Ứng tiền mượn gối mượn chăn
Rồi thì áo quần, bô chậu
Chẳng có việc gì khó khăn.
Khi vào nhớ làm bệnh án
Thế rồi tìm chỗ báo ăn
Tìm nơi vệ sinh rửa ráy
Tìm nơi phơi áo phơi khăn.
Vào viện học bao nhiêu thứ
Cái gì cũng phải hỏi han
Người mới học theo người cũ
Có bao chuyện phải lo toan
Vào viện khéo là nhiều việc
Loanh quanh ăn ngủ thôi mà
Tất cả mọi người đều thế
Chuyện đâu riêng của người già
8/3/2024
XUỐNG VIỆN
Xuống viện thấy toàn người bệnh
Gặp nhau là đã quen rồi
Bác sĩ đến đều im phắc
Vừa đi đã lại ồi ồi.
Xuống viện thấy toàn người ốm
Đau tay, đau cổ, đau lưng
Bệnh gút, tiểu đường huyết áp
Bắp chân, đầu gối viêm sưng.
Xuống viện toàn người già cả
Ai ai cũng thấy dễ gần
Chuyện nhà, chuyện làng, chuyện xóm
Chuyện nước, chuyện lính, chuyện dân.
Mời nhau một ly nước nóng
Đỡ nhau xoay trở bàn chân
Lần lượt nhường nhau làm thuốc
Ai ai rồi cũng đến phần.
Lâu lắm mới đi xuống viện
Năm nay tay mới chợt đau
Nếu không dễ gì đã đến
Còn nằm thêm mấy ngày sau.
Câu chuyện ngày thường ở viện
Có bao người sẽ đi về
Bao người thay chân ở lại
Nhìn nhau lòng những bộn bề…
8/3/2024
THƠ TRĂNG
Từng cuốn thơ văn mỏng lại dầy
Từng đem rơm rạ xếp vào đây
Lại mang hoa lá cài chi chít
Để ánh trăng thề bị bủa vây
CẦU DẢI YẾM
Dải yếm treo cao đến thế này
Dễ gì mình nắm được cườm tay
Cây cầu em bắc sao mà tệ
Để các chàng trai cứ đắm say
28/3/2024
ĐẾN ĐIỆN BIÊN
Ước ao một bận đến Mường Thanh
Ngắm lại tàn dư của chiến tranh
Đờ Cát hút hồn hàng vẫn sợ
Na Va mất vía chạy còn kinh
Lá cờ quyết thắng trên đồi đỏ
Nòng pháo diệt thù giữa cỏ xanh
Bẩy chục mùa xuân đầy kỷ niệm
Điện Biên giục giã bước chân nhanh
BỆNH ÁN
Một trận phong ba chợt nổi lên
Thử xem sức lực có dai bền
Một cơn nhức nhối từ hai cẳng
Nửa trận phong hàn trực ở bên
Sáng chụp chiều soi đầu nhức nhối
Trưa siêu tối thuốc bụng sôi rền
Mấy lần khám xét sang hồi kết
Cụ tuổi hơi cao lắm bệnh nền
8/4/2024
THƠ MÂY
Từng đám mây bay trắng cả trời
Mà sao lòng dạ cũng chơi vơi
Giữa miền đơn độc hồn tráng lệ
Trong cảnh ưu tư dạ thảnh thơi
Ngửa mặt nhìn lên ngàn chớp núi
Cúi đầu ngó xuống vạn trùng khơi
Câu thơ thấm đẫm tan vào gió
Mời bạn chung vui họa mấy lời
15/4/2024
VUI THƠ CÙNG BẠN
Theo hội thơ hưu đến cụ Bồi
Bạn bè tề tựu chuyện như sôi
Mấy câu lục bát mong chia sẻ
Vài tứ Đường thi đợi kết đôi
Trái cũ khẽ cười mây mới mẻ
Hoa xưa nhẹ thở gió tinh khôi
Chào ba bốn bận chưa rời được
Cứ thế thời gian lặng lẽ trôi.
20/4/2024
MƯU GIAN KẾ BẨN
Các nước Âu Tây thật dã man
Kết bè lập bọn kéo tràn lan
Nơi này chọc phá tìm mưu bẩn
Chỗ nọ bao vây lập kế gian
Áp đặt nhân quyền khôn tránh né
Tự do giáo hội khó vô can
Giết người cướp của khoe dân chủ
Khắp cả năm châu kẻ oán than
25/4/2024
CHUYỆN ĐỜI
Những cảnh đau thương ở cõi đời
Xảy ra trên khắp chốn cùng nơi
Vùng kia lũ quét đau gào đất
Chỗ nọ triều dâng xót gọi trời
Giặc giã đạn bom lòng bối rối
Thiên tai lũ lụt dạ tơi bời
Hỏi đâu may mắn trong yên ổn
Được sống bình an suốt một thời
28/4/2024
LÊN FAN XI FANG
Mái nhà thế giới rõ là cao
Theo cáp bay lên giữa gió gào
Trên đỉnh mây hồng chìa má đón
Dưới thung rừng biếc vẫy tay chào
Chim bay chấp chới va bên cửa
Hoa nở đu đưa chạm giữa rào
Du khách gặp nhau nơi đỉnh tháp
Cười vui hớn hở bước chân vào.
27/3/2024
VẪN
GẶP ANH
(Kính viếng NT Tạ Anh Ngôi)
Cách chín ngày thôi vẫn gặp anh
Vui câu tâm sự giữa trời xanh
Tưởng như sức vóc dần hồi phục
Đâu biết bệnh tình nặng quá nhanh
Một thuở dựng xây đầy nghị lực
Những năm lãnh đạo thật chân thành
Dòng thơ dệt gấm trên “Hồn cỏ”*
Gửi lại đời sau vạn bức tranh.
6/5/2024
* Tên
tập thơ của Tạ Anh Ngôi
TIẾNG THỜI GIAN
Biết nói cùng ai những chuyện gì
Từ ngày giã biệt tiễn nhau đi
Con đò hổn hển khoai đầu vụ
Bờ máng nhôn nhao lúa dậy thì
Mỗi sáng ồn ào nơi cửa chợ
Hằng đêm ngột ngạt chốn kinh kỳ
Vầng trắng vẫn cứ soi vằng vặc
Biết nói cùng ai những chuyện gì.
20/5/2024
CẢNH ĐỜI
Cuộc sống chơ vơ giữa chợ đời
Lúc đầy đã vậy đến khi vơi
Bờ khôn kẻ biết trong từng lúc
Bến dại ai hay chuyện một thời
Đã thấy phũ phàng trong tiếng chửi
Từng nghe mềm mỏng trước câu mời
Mới hay vinh nhục luôn đeo bám
Muốn tránh cho qua phải hỏi trời
24/4/2024
PHỤC HỒI XE ĐẠP CŨ
Mưa nắng ngày đêm dưới gốc cây
Chiếc xe đồng nát rỉ han đầy
Thào ra chữa lại tra dầu mỡ
Rèn luyện đôi chân khắp đó đây
27/4/2024
VẮNG BẠN
Cô độc nào hơn vắng bạn bầu
Nỗi buồn mỗi lúc lại thêm sâu
Bài thơ xướng họa đang còn dở
Câu chuyện hàn huyên mới bắt đầu
Ánh mắt ưu tư như vẫn đó
Dáng hình mảnh dẻ khuất từ lâu
Bao giờ đến hẹn quay trở lại
Kể những ngày qua đã ở đâu
20/5/2024
TẾT ĐÃ VỀ
Tết đã về vui với mọi nhà
Gái trai già trẻ mặt như hoa
Đầu đường rộn rã câu chào hỏi
Cuối xóm tưng bừng tiếng hát ca
Đào đỏ hồng hào vừa hé mở
Mai vàng rực rỡ đã bung ra
Năm qua Quý Mão thành công lớn
Chắc chắn Giáp Thìn sẽ tiến xa
2/2024
XUÂN ĐẤT NƯỚC
Mới đó hôm nào đã lại xuân
Nước non đổi mới đẹp vô ngần
Câu thơ hào sảng ghi ơn Đảng
Khúc hát tri ân kể nghĩa dân
Đồng chí chung tình càng gắn bó
Bạn bè thắm thiết kết tình thân
Bẩy mươi năm chẵn đang đần đến
Nâng bút đề thơ để đón xuân
2/2024
BỂ
CÁ NHÀ TA
Bể cá nhà ta chỉ có ba loài
Có mập, có thần tiên và đa sắc
Chẳng va chạm, ghét ghen vướng
mắc
Cứ tung tăng uốn lượn đan cài.
Bể cá nhà ta chẳng ngắn, chẳng dài
Không rộng rãi, cũng không chật
hẹp
Cũng muốn khang trang, cũng
mong to đẹp
Chỉ hiềm nhà nhỏ khem tiền.
Bể cá nhà ta giải mọi ưu phiền
Đôi cá thần tiên sọc to, sọc
nhỏ
Đàn đa sắc thập thò, trắng đỏ
Bốn mập non lùi lũi đen huyền.
Thế gian ơi ta ước trăm miền
Như bể cá của nhà ta vậy
Chẳng ai nổi xung, chẳng ai
trốn chạy
Chỉ vậy thôi tất cả ngoan hiền.
Bể cá nhà ta rực rỡ ánh đèn
Chẳng phân cực hai miền sáng
tối
Những bọt nước chia đường dẫn
lối
Những vây tròn khẽ đẩy để trôi
theo.
Bể cá nhà ta nước lọc trong veo
Chẳng mặn nhạt, nóng nôi, rét
mướt
Và tất cả nhẹ bơi, nhẹ lướt
Giữa muôn ngàn những tiếng thơ
reo.
15/2/2024
TẾT DÀI THÊM
Mua mai từ trước tết
Hôm nay mới trổ hoa
Chợt nghe mai nói nhỏ
Tết dài thêm đó mà
2/2024
VÂN MỘT MÀU SON
Cành đào từ năm ngoái
Hoa hôm nay vẫn còn
Dẫu là uống nước lã
Vẫn nguyên một màu son
2/2024
CẢNH XUÂN
Mừng xuân rộn rã tiếng chim ca
Chúc tết bạn thơ đến kín nhà
Đào đỏ trên cành đang nảy nụ
Mai vàng dưới gốc đã đơm hoa
Cạnh huynh phấn khởi cười hào sảng
Bên muội tươi vui dáng thướt tha
Hồ hởi cầm tay khi gặp mặt
Bần thần nắm áo lúc chia xa
2/2024
CHỚ CÓ ĐÙA
Xỉ thải ra rồi cũng bán mua
Bụi bay theo gió suốt tư mùa
Cấp xe cấp máy sao không thắng
Cho vốn cho công lại vẫn thua
Lấy cớ thất thu đành bỏ cuộc
Cố tình để hỏng thói a dua
Thì ra chúng hẹn nhau chia chác
Khi đã riêng tây chớ có đùa
2/2024
NẮNG HÈ
Ngột ngạt làm sao dưới nắng hè
Đường đê vắng bặt bóng cây che
Lòng sông gờn gợn tung màu bạc
Mặt đất chông chênh rực sắc hoe
Em đứng bên vườn nhìn gốc duối
Anh chờ cuối ngõ ngắm lưng kè
Cả hai muốn đến mà không dám
Chỉ sợ hai thân vác gậy ghè.
1/6/2024
NGẤU HỨNG TÁM MƯƠI
Sắp tám mươi rồi chứ ít đâu
Cũng thì bạc tóc với thưa râu
Kém ăn ít ngủ thêm gầy guộc
Chân yếu tay mềm mắt trũng sâu
2/6/2024
BÌNH LẶNG TRONG YÊU
Mình tám mươi rồi em mới bẩy ba
“Ông cưới trẻ con mà không bị phạt”
Cuộc sống vợ chồng nắng mưa ngột ngạt
Là trẻ con nên em chịu khó nghe
Những chuyện làm ăn dù có to phe
Cũng phải đến lượt em bàn kỹ
Chỉ lúc thật thua mới buồn một tý
Lại lo toan tính việc để làm
Trăn trở ngược xuôi học hỏi luận bàn
Cùng ngậm đắng nuốt cay chịu đựng
Mấy chục năm liền ngậm tăm nín lặng
Chẳng một lời trách cứ người ta
Mình tám mươi rồi em mới bẩy ba
Đời làm thợ tự do tự tại
Chỉ thích nhỏ nhoi không mong vĩ đại
Việc cho nhiều thêm khổ mà thôi.
Mình nghỉ hưu rồi em cũng như tôi
Lương nhà nước phát cho từng tháng
Vẫn chắt bóp lo cho cuộc sống
Các con nghèo đần đỡ lúc khó khăn
Mình đã già rồi ít mặc ít ăn
Rồi suy kiệt ốm đau bệnh tật
Lúc thiếu đủ khó khăn chật vật
Nào có ai biết đấy là đâu
Mình tuổi cao rồi cái nghĩ càng sâu
Thèm một giấc mơ gia đình hạnh phúc
Mỗi xuân đến lại thêm lời chúc
Các con về vui hết cả sang năm
Cũng ước mơ rằng đến được một trăm
Và cô ấy chín mươi ba tuổi
Rồi vẫn cứ bình tâm đắp đổi
Dù cuộc đời phiền muộn bao nhiêu
Vẫn cứ vui cười bình lặng trong yêu
14/4/2024
QUAN HỌ KHÔNG QUÊN
Nhặt được câu Quan họ
Từ năm ấy hội Lim
Mấy năm xa trở lại
Bặt tăm cá dấu chim.
Nhặt được tấm khăn trầu
Nhớ môi ai thắm đỏ
Chút tình chưa kịp ngỏ
Thuyền đã tách xa bờ.
Nhặt được ánh trăng chờ
Đánh rơi trên mặt nước
Làm sao ta vớt được
Bóng trăng của người đời.
Nhặt được tiếng ru hời
Từ bên kia xóm nhỏ
Bếp ai không còn đỏ
Tà áo xanh xa mờ.
Tôi cất lời quan họ
Gửi đi bao câu chờ
Người xưa không thấy nữa
Mênh mông cả đôi bờ.
Sông Cầu trong văn vắt
Tựa như bao đôi mắt
Nhìn nhau giữa cô đơn
Về mối tình đã tắt.
Quan họ! Ơi Quan họ
Câu hát của lòng ta
Những tưởng đã rời xa
Vẫn từng đêm réo rắt.
Quan họ! Ơi Quan họ
Một đời chẳng sao quên!
16/6/2024
CHUYỆN VỚI DÒNG LAM
Bỗng đâu nghe khúc dân ca
Dòng Lam xanh ngắt từ xa gửi về,
Câu thơ gói cả lời thề
Ngày ra mặt trận, cận kề bên nhau.
Thơm thơm, hương cốm, hương cau
Em như câu hát “ngàn sau” đợi chờ
Anh đi thổn thức đôi bờ
Bóng trăng giữ lại bao tờ yêu thương.
Tóc vời vợi thả trong sương
Vấn bao nhiêu lớp, tình thương mấy lần
Đêm nay trăng lặn cuối tuần
Dòng Lam vẫn thế bao lần anh qua.
Mãi thương, thương bóng mẹ già
Mãi thương, thương chiến trường xa chưa về.
Mãi thương, cắt nửa câu thề
Với đuôi mái tóc, gửi về tình ai.
Đồi xa gọi nắng ban mai
Em đi từ ấy, sông dài biệt tăm.
Mấy mươi lần gửi thư thăm
Không lời gửi lại, những năm tháng dài.
Người đi, đi mãi, đi hoài
Bờ sông bồi lở, mà ai không về
Đêm nay dưới bóng trăng thề
Vớt bàn tay nước để kề cận nhau.
Đành lòng nén chặt cơn đau
Hẹn người, đợi đến kiếp sau gặp người
Phía xa chợt ửng chân trời
Bâng khuâng câu hát với lời yêu xưa.
17/6/2024
NGẪU NHIÊN CẢM XÚC
Ta về ngắm biển hoàng hôn
Xôn xao Hải Hậu, bồn chồn Nghĩa Hưng
Bước đi khe khẽ ngập ngừng
Mẹ cha xưa cũng đã từng ở đây.
Tấm thân tàn tạ héo gầy
Gốc đa cổng chợ chất đầy xác ai
Từng đêm tiếng cú kéo dài
Bánh xe lộc cộc gõ hoài đường quan.
CẢM HOÀI VỀ TAM CHÚC
Tam Chúc hành hương đã mấy lần
Mà lòng vẫn cứ thấy phân vân
Nguy nga chẳng thể nơi tiên cảnh
Tráng lệ cho chăng cũng cõi trần
Tiên tổ mở khai miền trí tuệ
Mẹ cha bồi đắp chốn châu thân
Ngâm câu báo đáp lòng thêm bận
Một chữ cù lao nặng mấy phần
CHIÊM
BÁI PHẬT
(Nhân tham quan chùa Bái Đính)
Nếp áo lượn quanh tạo dáng hình
Giống như hết thảy mọi sinh
linh
Hiền từ hòa nhập nơi trần thế
Hồn hậu vui chung cảnh thái
bình
Hướng đạo biết bao lời chỉ dạy
Gieo duyên mà cảm ngộ ân tình
Ngẫm sao Đức Phật trầm tư vậy
Lại thấy như đang phổ độ mình.
13/3/2011
KHAI NGUYÊN
Đường đến Khai Nguyên kể cũng xa
Cây cao rủ bóng nắng chan hòa
Lối lên thượng giới mười tầng phật
Ngả xuống âm ty chín cửa ma
Khách đến dâng hương cầu phúc lộc
Người về học đạo niệm an hòa
Trần gian tội chứng nhiều vô kể
Chẳng biết đường tu có gỡ ra
BỆNH VIỆN
Bệnh viện ồn ào là thế
Đêm về tĩnh lặng như không
Các phòng lờ mờ ánh sáng
Giữa lòng thành phố mênh mông
Suốt sớm nhà A
tấp nập
Người người chờ kín hành lang
Bốn bên một màu áo
trắng
Nối dài thêm những hàng
ngang
Thang điện hết lên lại xuống
Ca bin chật chội những người
Cụ già lưng còng tóc bạc
Trẻ em líu ríu đứng ngồi
Người hỏi đường sang khoa nội
Người đến thử máu chụp hình
Băn khoăn ngồi chờ kết quả
Mặt buồn lo lắng bệnh tình
Người được chuyển về khoa ngoại
Trên người băng vải trắng tinh
Người tay, người chân, người bụng
Cơn đau dáng vẻ bực mình
Có mấy người ra xuất viện
Bắt tay chào hỏi cười tươi
Cũng may bệnh tình đã khỏi
Dáng di trông rất thảnh thơi
Ngoài hiên một mình ngồi chơi
Kê đùi viết dòng cảm xúc
Bận quá cả ngày đông đúc
Bây giờ mới được xả hơi
Người đời chỉ mong khỏe mạnh
Đừng sinh bệnh tật làm gì
Cuộc sống như tiên như phật
Bệnh viện chỉ để làm vì
Ước ao chắc là chẳng thể
Nhưng sao vẫn cứ ước ao
Đến viện làm thơ về viện
Một mình dưới trời đầy sao
Ngày mai mình rời bệnh viện
Lại về sống với gia đình
Bâng khuâng với bao câu chuyện
Có ai khẽ chạm vào mình…
14/8/2024
HỒI TƯỞNG
Lại những ngày như thế không quên
Đời giản dị sáng, trưa, chiều, tối
Chờ gì nữa, những người bạn mới
Quãng đời già vô vị biết bao nhiêu.
Đã đâu rồi những thứ từng yêu
Vực thẳm, rừng sâu, những ngày đánh giặc
Những năm tháng thiếu ăn, thiếu mặc
Khắp chiến trường đồng đội cũng như ta.
Đã đâu rồi những cánh gió chiều xa
Em đội mũ tai bèo dẫn lối
Mưa nhiều quá làm em bối rối
Võng chung nằm, hai đứa tráo đầu đuôi.
Đã đâu rồi dòng suối trôi xuôi
Em nắm tay anh men theo bờ đá
Nghe nhịp thở phì phào bên má
Vai dựa bên vai, đầu ngoẹo bên đầu.
Đã đâu rồi măng nứa, măng vầu
Cá suối làm bớt đi vị đắng
Và đâu nữa, những chùm lá sắn
Chút kem màu, lấy mặn để trôi cơm.
Đã đâu rồi lan tím rừng thơm
Thêm ngây ngất với làn da trắng
Em té nước để giành chỗ vắng
Rồi tự do bơi lội vẫy vùng.
Đã đâu rồi tan nát một vùng
Bom đạn Mỹ bất ngờ dội xuống
Và nước mắt hòa vào nước uống
Tất cả lặng yên nhìn vào cõi vô hình.
Đã đâu rồi giọng hát sân đình
Bất chợt cất lên như thời tuổi trẻ
Em nhỏ nhẹ trong từng lời kể
Khúc quân hành lần nữa vang lên.
Lại những ngày như thế không quên…
27/7/2024
LẠI
QUA SÔNG ĐUỐNG
(Kỷ niệm trực chiến 5/8/1964)
Lại qua sông Đuống chiều nay
Lối đi đã khác những ngày hôm qua
Bãi ngô xanh biếc mượt mà
Tóc ai nghiêng cả mái nhà phố xưa
Những con đò nhỏ trong mưa
Nhấp nhô trên sóng giữa trưa em về
Khói lên mái rạ bộn bề
Bâng khuâng giữa nắng đàn bê nhuộm vàng.
Tưởng đâu ta lại về làng
Những năm nước lụt ngập hàng tre gai
Càng thương, thương mãi tình ai
Bờ đê sông Đuống thức hoài trong tim.
5/7/2024
NGẪU NHIÊN CẢM HỨNG
Lắm Hội việc nhiều thật khó thơ
Lại thêm bệnh tật đến bơ phờ
Mưa kia ướt rượt càng thêm cực
Nắng ấy đốt thiêu chẳng thể ngơ
Trái chín bên vườn buồn chẳng đợi
Hoa rơi ngoài ngõ chán không chờ
Hôm nay thong thả ngồi trên ngạch
Lặng lẽ ôm cần thả mối tơ
8/8/2024
VIẾNG EM HỌ
Hơn sáu nhăm năm mới gặp nhau
Giữa khi tang chế trắng muôn màu
Mắt nhòe mi mắt lòng tê tái
Tay nắm bàn tay dạ xót đau
Con cháu hỏi han thời quá khứ
Anh em hứa hẹn chuyện mai sau
Chia tay dùng dắng lòng không dứt
Cúi mặt quay đi tháo kính lau.
Sơn
Kịch, 20/8/2024
QUA VĨNH PHÚC
Lập Thạch chiều nay nắng trải vàng
Đồi rừng đồng bãi đón thu sang
Núi Chùa sừng sững đầy khêu gợi
Văn Trực trong veo thật ngỡ ngàng
Cướp phết hội vui chồng mấy lớp
Rước rồng tế bái chạy song hàng
Mấy năm tái lập bao thay đổi
Từng bước đi lên phố tiếp làng
VIẾNG BẠN HỌC
Thắp nén hương lòng để nhớ anh
Một thời Đông Hội khói lên xanh
Chân trần cuốc bộ trong mưa rét
Áo mỏng phơi mình dưới nắng hanh
Nhà khó lắm kỳ không giấy bút
Cảnh nghèo khối bữa nhịn cơm canh
Từng đếm thức trắng làm bài tập
Trăng lặn vô tình dưới mái tranh.
22/7/2024
NGẤU HỨNG
Chẳng kẻ mồi chài dụ dỗ ta
Không ai lừa lọc với rầy la
Ngôn từ khéo chọn mà tìm đến
Ngữ nghĩa thay vì cứ thích ra
TU RỞM
Tu tạo phải đâu chỉ mấy niên
Mà mong với ước bén thần tiên
Lòng kia những muốn mau thành quả
Dạ ấy thường mơ sớm gặp duyên
Mấy mẩu giáo điều khoe vớ vẩn
Vài câu kinh kệ đọc huyên thiên
Bày ra cốt để lòe dân chúng
Có kẻ rủa thầm chắc hóa điên.
7/7/2024
TRỰC
CHIẾN
(Kỷ niệm trực chiến 5/8/1964)
Súng to làng chẳng có đâu
Vài khẩu “khai hậu” bạc đầu rỉ hoen
Dao găm, lựu đạn xám đen
Cũng đem đánh Mỹ ở trên đỉnh trời.
Hết thôn lại xã mỏi rời
Công văn, chỉ thị chuyển lời, chuyển tin.
Mũ rơm khuất cả tầm nhìn
Vẫn đeo vào để tự tin với mình.
Cả ngày trực ở sân đình
Chẳng ai dám chạy linh tinh ra ngoài
Hễ nghe cỏi ủ kéo dài
Phải ra ụ súng lắng tai, nhìn cờ
Chửa thấy tầu Mỹ bao giờ
Bầu trời xám ngoét phủ mờ khói sương.
“Giờ đây đã ở chiến trường!
Quân thù bất chợt cắt đường trên cao”.
Suốt đêm đào hố, đào hào
Một thời “trực chiến” ngày nào khó quên.
5/8/2024
NỦ ƠI
Xin cho gọi ngàn lần như thế
Nủ ơi...! Nủ ơi...!
Những trận cuồng phong rừng rú tả tơi
Mặt đất lặng im như thóc
Bao người đang hối hả bới tìm
Bên dưới bùn đen vẫn cứ im lìm.
Những buồng phổi nghẹn tắc
Chẳng thể kêu thêm một lần nào
Ba mươi bẩy gia đình
Và mấy trăm con người
Vẫn chưa thấy tăm hơi
Nủ ơi...! Nủ ơi...!
Đau đớn xót xa
Cả nước, cả năm châu đều biết
Xin hãy cho ta khóc to một tiếng
Xót thương những người đã ra đi.
Ôi may sao vẫn còn sót lại
Những người sống tìm về
Và nỗi mừng đến rơi nước mắt.
Cho dù có thế nào
Mai đây Nủ mới lại mọc lên
Nhưng nỗi đau này không thể nào quên.
16/9/2024
VIẾNG NGHĨA TRANG
Thắp nén hương trầm viếng các anh
Muôn ngàn ngôi mộ xếp vòng quanh
Từng đêm vây lấn trên đồi đá
Mỗi tối đào hào dưới cỏ tranh
Một dạ hướng về nơi đất mẹ
Tấc lòng gắn bó chốn quân doanh
Máu đào nhộm thắm trên đồi đỏ
Xương thịt đắp bồi ngọn núi xanh
SAU BÃO
Mái lật tôn bay chắn cả đường
Cột đèn nghiêng ngả thật tang thương
Sân vườn quang cảnh đều tơi tả
Cổng ngõ liêu xiêu thật chán chường.
9/2024
VỀ MẢNH VƯỜN XƯA
Lại về với mảnh đất xưa
Mảnh vườn nho nhỏ giữa trưa năm nào
Đã không còn gốc xoan đào
Đã không còn đoạn bờ rào tre gai
Giờ đây là đất nhà ai
Lối xưa vẫn đó phía ngoài cong cong.
Giảm tô, giảm tức vừa xong
Ruộng chia mấy mảnh vẫn trong đói nghèo
Lúa lên bông bé lèo tèo
Bay màu trắng cả mặt bèo dưới chân.
Gạo ăn dần cứ hết dần
Cháo canh rau cải qua lần chẳng no.
Em nhìn theo cháu đang bò
Ngổn ngang đất nẻ mà lo mất mùa
Nửa đêm nghe tiếng chuông chùa
Quê cha vật vã đồng chua nước phèn.
Người đi trăng rụng trước thềm
Đội về cải cách sáng đèn cả đêm
Mảnh vườn chị được chia thêm
Hàng đay dần cứ bò lên những chiều…
Bẩy mươi năm với bao điều
Đắng cay, ngọt mặn, ghét yêu phũ phàng
Em men theo dọc đường làng
Ghế xi măng xám dưới hàng tre gai
Ngỡ vào nhầm đất của ai
Những bông hoa dại nở hoài giữa trưa.
Tiếng gà thưa thật là thưa
Hình như cả xóm mới vừa đi đâu
Cổng vào sâu thật là sâu
Lưới đan mắt võng ló đầu nhìn ra…
Lại thêm lần nữa chia xa
Mấy năm mới lại về qua một lần
Mắt mờ chân cũng chậm dần
Về quê để nhận thêm phần xót xa.
Chị thiêng có trở lại nhà
Cho trầu đỡ héo, cho trà lên hương
Vườn xưa ấm lại trong sương
Tiếng đàn cháu nhỏ yêu thương lại về.
12/8/2024
LÀNG NỦ MỚI
Và như thế Nủ đã về làng mới
Những ước ao giờ đã đến rồi
Bao đau đớn những ngày giông bão
Càng khó quên trong xao xuyến bồi hồi.
Cũng vẫn là đây cây lá núi đồi
Nơi đất mới chất đầy nghị lực
Sự gom góp mỗi nưng, mỗi vực
Của muôn người cùng mọi nẻo quê hương.
Đất nước mình đằm thắm yêu thương
Bao tai họa chiến tranh từng đến
Con thuyền lớn vững neo bờ bến
Giữa mênh mông trên sóng Thái Bình Dương
Làng Nủ kia rồi rực sáng trong sương
Đang từng bước vươn lên phía trước
Hòa nhịp với non sông đất nước
Tiếng thơ đời tràn ngập giữa mênh mông.
10/10/2024
XỨ ĐỒNG
Ta về Đồng Quỹ một lần
Tiếng chuông xa tiếng chuông gần đều vang
Đường Đen, đường Trắng, đường Vàng
Một thời giặc giã xóm làng xác xơ
Chủ nhà máy dệt, máy tơ
Uống mồ hôi, uống máu người làm công
Rời quê, rời lúa, rời đồng
Bát cơm thuê vẫn đói lòng cả năm
Xác người hàng chục, hàng trăm
Xót xa Ất Dậu mà căm giặc thù
Tiếng chuông như điếc, như mù
Đớn đau thay với câu ru những chiều
Giờ đây quê đã hết nghèo
Người lên phố thị người theo lại nghề
Khói đồng tím ngắt bốn bề
Cánh đồng bát ngát vàng khê lúa vàng
Đường Đen, đường Trắng, đường Vàng
Những ngày lễ hội vui càng thêm vui
Câu Văn xưa những ngậm ngùi
Câu Văn nay đã ngọt bùi cất lên
Ta về nhớ mãi không quên
Tiếng chuông bất chợt vang trên cánh đồng.
12/10/2024
VỀ VỚI CỔ THÀNH
Tôi lại về vui với Cổ Thành
Bao kỷ niệm dâng cao trong tâm thức
Những bài hát, câu thơ đã thành ký ức
Buổi ban đầu, tha thiết một niềm yêu.
Không thể quên đâu, dáng mẹ liêu xiêu
Chiều hanh nắng đồng khô nước cạn
Và cha nữa, bàn chân chín rạn
Lúa đang mùa, công sức vạn bàn tay.
Tôi lại về với những đêm say
Câu chèo cổ chênh chao mời gợi
Làn quan họ với bao chờ đợi
Hội mừng công, tươi giãn những đường nhăn.
Tôi lại về hòa nhịp với lời văn
Bàn chân nhỏ, câu ca vời vợi
Ánh mắt ấy vẫn chờ vẫn đợi
Rót vào ai, tha thiết, dạ chung tình.
Vừa mới bên nhau, ngày đó ta, mình
Đã xa tắp mười mùa thu ấy
Những cô gái mà tôi đã thấy
Vẫn hồn nhiên với nét yêu xưa.
Tôi lại về đây nghe câu hát đò đưa
Tuổi mười tám với bao mơ ước
Theo chân bước lớp người đi trước
Xây cuộc đời trong hương lúa mùa xanh.
Tôi lại về đây với các chị, các anh
Cả em nữa, người tôi yêu mến
Chung khát vọng, để tôi tìm đến
Gửi tâm hồn trong ngàn tứ thơ yêu.
Mười thu rồi dẫu chẳng bao nhiêu
Cổ Thành đó với bao từng trải
Những năm tháng với bao mê mải
Tình quê hương rực cháy trong ta…
Và sớm thu này, câu hát mãi vang xa.
20/10/2024
CHỢ QUÊ VÀO ĐÔNG
Sáng nay gió lạnh đã tràn về
Khách vẫn ồn ào tới chợ quê
Mấy chị lăm lăm ngồi “chặt” cá
Vài anh săn sắn đứng “pha” dê
Cô nàng bún chả cười đon đả
Bà lão trầu cau chuyện hả hê
Có lẽ đông người quên rét mướt
Mặc mưa rắc hạt kéo lê thê
31/10/2024
MÙA THU KHỞI NGHĨA
Lại gặp mùa thu của thuở nào
Tinh thân cứu nước đã dâng cao
Hàng ngàn thuyền thợ như triều
đổ
Mấy vạn nông dân tựa sóng trào
Làng xóm rợp trời treo khẩu
hiệu
Phố phường rực rỡ cắm cờ sao
Đoàn quân khởi nghĩa cùng xông
tới
Cách mạng thành công thật tự
hào
25/10/2024
MÙA THU 2024
Thu vẫn là thu chả khác gì
Mà sao chỉ thấy những sầu bi
Hai bà cuối xóm trên vừa mất
Một cụ đầu thôn dưới mới đi
Bè bạn thân quen dần hết cả
Anh em thân thiết có còn chi
Ngoài sân ngơ ngác vài bông cúc
Cám cảnh già nua lệ ướt mi
1/11/2024
SỐ HÓA
Số hóa hôm nào mới phát ra
Giờ đây đã đến với muôn nhà
Đám mây điện tử trai tìm gái
Điện thoại thông minh trẻ dạy già
Mua bán “sít” hàng coi rất tiện
Đầu tư “dẫn” mối dễ dàng qua
Mới hay công nghệ càng vươn tới
Đời sống mỗi ngày một tiến xa
14/11/2024
CẢNH GIÀ
Năm nay đau ốm cũng lâu
Viện này, viện nọ dạ sầu chẳng yên
Hết tuyến dưới tới tuyến trên
Bệnh đâu đóng đó, vẫn nguyên ban đầu
Bão giông, mưa nắng thêm sầu
Mái bung cây đổ ngõ hầu phải lo
Thuê người, người chẳng làm cho
Một mình gắng gỏi thân cò ngày đêm
Sớm mai, đến tận tối đêm
Mỗi hôm tránh nắng, làm thêm vài giờ
Những tôn, cùng sắt đợi chờ
Qua gần hai tháng, thế mờ chửa xong
Trải bao lận đận, long đong
Bệnh không chịu giảm, từ trong ra ngoài
Tiểu đường lên xuống kéo dài
Cơn cao huyết áp cũng vài bốn phen
May mà chịu đựng đã quen
Vợ con lo lắng, thuốc men sẵn sàng
Cơm ăn nước uống đàng hoàng
Mặc cho thời tiết nắng vàng gió may…
Bạn bè gặp mặt “quở” ngay
“Làm sao sức vóc độ này kém ghê”
Ôn ào một tí cho phê
“Mất hai chục “ký” khó bề béo ra”
Thôi thì cái chuyện tuổi già
Ốm đau bệnh tật gọi là tí thôi
Vẫn chăm leo núi leo đồi
Vẫn chăm viết lách “đãi bôi” ít nhiều
Đạp xe thăm thú mỗi chiều
Phố phường, làng xóm mấy điều hỏi thăm
Chuyện già chỉ bấy nhiêu lăm
Buồn vui lắng lại tháng năm cuộc đời….
16/11/2024
MINH ĐỨC MẤT
Nghe tin chú mất chiều nay
Tôi như muốn chắp cánh bay về nhà
Anh em họ mạc ruột rà
Từ khi tất cả mẹ cha vẫn còn
Dầm sương, dãi nắng hao mòn
Khi rời quê, cả lúc còn ở quê
Mỗi lần giỗ chạp trở về
Anh em đàm đạo, cận kề với nhau
Mỗi người lúc yếu, lúc đau
Vẫn lo không biết mai sau thế nào.
Mỗi năm tuổi hạc càng cao
Muốn về gặp mặt mà nào được đâu
Đành nhờ các cháu mấy câu
Nén hương, chén nước mặc dầu vậy thôi
Chú đi thì đã đi rồi
Đành lòng đau xót ngậm ngùi ở xa
Bao giờ có dịp về nhà
Đến cùng các cháu gọi là viếng thăm
Thôi thì cái cữ trăm năm
Kẻ nhiều người ít oái oăm mệnh trời…
Bên bàn chép mấy mươi lời
Gọi là tâm sự với người cửu nguyên.
11/2024
VỀ XỨ ĐẠO
Nôen đến năm nào cũng hỏi
Em có còn trên trái đất này không
Đôi mắt “mẹ” xanh như biển cả
Để anh nhìn cho ấm những mùa đông
Mình chia đôi bên dưới vòm cong
Chân líu ríu đi về hai ngả
Câu kinh đọc giữa trang sách mở
Chả hiểu sao nhớ mãi chẳng xong
Đường đất quê mình lắm khúc lượn cong
Em nép vào anh trốn vào góc khuất
Và bóng tối tràn trề mặt đất
Dang tay ôm hai đứa vào trong.
Anh đến nhà thờ học đạo cầu mong
“Sáng thế ký” chẳng sao thuộc nổi
Lời cầu nguyện thoảng trong gió thổi
Chuyện chúng mình sao chẳng được yên.
Không lẽ đời này mình chẳng nên duyên
Nửa đạo, nửa đời có bao cổ lệ
Em cầu chúa mong “Người” bảo vệ
Có lẽ nào vẫn cứ truân chuyên…
Anh rời xa giữa buổi Nôen
Đường ra trận sáu năm có lẻ
Khi trở lại không còn trai trẻ
Em với người trong đạo nên duyên.
Năm mươi năm, sao chẳng thể quên
Trở lại giáo đường thăm người xứ đạo
Vẫn như thấy lòng còn rộn rạo
Kỷ niệm xưa như vẫn còn nguyên.
25/12/2025
ỦNG HỘ BÃO LŨ
Tin tức truyền lan dạ rối tung
Thiên tai tàn hại lớn vô cùng
Lũ chồng đê đập bao nơi vỡ
Bão kép cửa nhà khắp xứ bung
Cha vội bồng con trèo tới dốc
Mẹ mau bế cháu lội qua thung
Ngờ đâu lũ quét tràn qua suối
Để lại bên rừng nấm mộ chung.
TÉT NĂM 2025
Tết đến đây rồi thật quá nhanh
Nụ hoa chưa kịp nảy trên cành
Thiếu mưa đến nỗi thân không mập
Chỉ rét cho nên lá kém xanh
Lũ lụt cuối thu chìm ngập hết
Bão giông đầu hạ phá tan tành
May mà cả tỉnh luôn đoàn kết
Tất cả mọi nhà lại sắm sanh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét